Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan nghỉ ngơi một hồi lại xem sổ sách tiếp. Đây chỉ là những vấn đề phát hiện ra trên sổ sách thôi, vẫn còn nhiều vấn đề chưa biết lắm. Chẳng hạn như quần áo do người dân quyên góp ở các châu có bị đầu cơ trục lợi hay không, lương thực được quyên góp có bị đổi thành lương thực thô hay không, vân vân.
Trúc Lan không muốn đưa ra suy đoán ác ý nhất nhưng sự thật đúng như cô suy đoán mất rồi. Càng nghĩ càng thấy lòng mình nặng trĩu.
Hôm sau, Trúc Lan đích thân tiến cung đưa sổ sách cho Thái hậu, sau khi xem xong, Thái Hậu hỏi:
- Phu nhân nghĩ thế nào?
- Thần phụ nghĩ chúng ta nên cử người đến xem xét cẩn thận chứ không phải chỉ nghe báo cáo.
Thái Hậu gật đầu, nói:
- Phu nhân nói vậy tức là đã chọn được người rồi chăng?
Trúc Lan cười: - Mấy năm nay Vinh hầu gia đã dành hết tâm tư cho các cô nhi, ngài ấy hiểu rất rõ thôn trang ngoài thành, để ngài ấy đi kiểm tra là thích hợp nhất, cháu trai Minh Thụy của thần phụ cũng có thể giúp đỡ.
Thái Hậu không đồng ý ngay mà thở dài nói:
- Người quản lý thôn trang trước đây là do ta phái tới.
Bây giờ xảy ra vấn đề tham ô, Thái Hậu rất tức giận.
Trúc Lan: - Đó là bởi vì họ không thể kiềm chế được lòng tham của mình, phản bội sự tin tưởng của Thái hậu ạ.
Trong lòng lại nghĩ, lúc ở kinh thành cũng không hề trong sạch. Nhìn sổ hạch toán mà xem, rõ ràng là một tay già đời.
Thái Hậu nói: - Lần này ta sẽ chọn người quản lý thật cẩn thận.
Sau đó Thái Hậu hỏi rất nhiều chuyện về cô nhi viện, tới lúc Trúc Lan phải về mà Thái Hậu cũng không hề nói sẽ để cho Vinh Ân Khanh đi kiểm tra.
-
Buổi chiều, Vinh Ân Khanh đến hầu phủ, vui vẻ ra mặt, nói:
- Lão phu nhân, trong cung truyền lời ra yêu cầu ta chờ đại hôn của Thái Tử xong sẽ lên đường đến cô nhi viện của các châu kiểm tra.
Trúc Lan hỏi: - Là khẩu dụ của Thái Hậu sao?
Vinh Ân Khanh nói: - Đúng vậy, Thái Thượng Hoàng còn phái người đến chỗ ta. À, Minh Thụy cũng đi cùng.
Trúc Lan suy nghĩ, Thái Hậu không đồng ý ngay, chắc chắn sẽ thương lượng với Thái Thượng Hoàng, bởi Vinh Ân Khanh có thể trở thành một hầu gia giàu có là nhờ một tay của Thái Thượng Hoàng. Trúc Lan cười nói:
- Hoàng thất rất coi trọng trẻ mồ côi ở các châu, ngươi nhớ làm việc hết lòng.
Vinh Ân Khanh nhận ra hoàng thất rất chú ý đám cô nhi, cô nhi ở cô nhi viện thôn trang Kinh Giao sắp thành tài, nước nhà cần đến bọn họ, hắn nói:
- Ta hứa.
Vinh Ân Khanh rời đi, Trúc Lan gọi Minh Thụy đến:
- Khi tuần tra nhớ kiểm tra đồng ruộng nhiều hơn, tìm hiểu thêm về kinh tế địa phương.
Minh Thụy: - Cháu đã nhớ kỹ.
Trúc Lan lại nói:
- Cháu nhớ chuẩn bị thêm quần áo chống lạnh, lần kiểm tra này sẽ mất nhiều thời gian. Đi đường vào mùa đông khó khăn.
- Bà nội yên tâm, cháu sẽ tự chăm sóc tốt cho mình.
Trúc Lan ra hiệu cho bọn nha hoàn đi xuống hết, nói:
- Hiện tại Thái Hậu đang nắm quyền, Hoàng Thượng vẫn đang quan sát đám trẻ ở Kinh Giao thành tài, khi Hoàng Thượng nhìn thấy kết quả, thôn trang Kinh Giao sẽ thay đổi. Bây giờ cháu hãy lộ mặt càng nhiều càng tốt, e hèm, giúp đỡ làm việc, sẽ có ích cho tương lai của cháu.
Trong mắt Minh Thụy chất chứa một tia ý cười, nói:
- Là cháu trai đã khiến bà nội phải nhọc lòng rồi.
Trúc Lan cười: - Cháu mới là người bớt làm người ta lo lắng đấy, bà nội còn ước có thể lo toan nhiều hơn cho cháu.
Khoảng một khắc sau, Minh Thụy ghi nhớ lời bà nội dặn rồi rời khỏi chủ viện. Bước chân về phòng nhẹ nhàng, hắn thật sự không nôn nóng nhưng nhất định phải nắm lấy cơ hội trước mắt.
Lâm Tình thấy tướng công trở về, nhạy bén nhận ra:
- Bà nội nói cái gì mà tướng công lại vui vẻ như vậy?
Minh Thụy đợi hơi lạnh trên người tan đi mới bế con gái lên, nói:
- Bà nội kiếm việc cho ta làm.
Lâm Tình nghe xong thì mừng cho tướng công, nhưng cũng không nỡ:
- Đi một chuyến này có lẽ đến ăn tết cũng chưa về.
Minh Thụy: - Chuyện trong nhà giao cả cho nàng.
Lâm Tình dựa vào bả vai tướng công, nói:
- Chàng ra ngoài phải biết chăm sóc bản thân, thường xuyên viết thư về nhé.
- Được.
Lâm Tình ngẩng đầu, nói:
- Chàng yên tâm, thiếp sẽ chăm sóc tốt cho cha mẹ. Đảm bảo nuôi con gái mập mạp.
Minh Thụy ho khan một cái:
- Con gái đã đủ béo rồi.
Lâm Tình nắm cánh tay béo núc ních của con gái, cười phụt:
- Đúng là một nha đầu mập mạp.
Thoắt cái đã qua bảy ngày, Chu lão đại về rồi, mang về rất nhiều đồ, sáu cái rương được đặt trong sảnh lớn.
Trúc Lan: - Nhiều da và lông thú vậy?
Lý thị chỉ vào một cái rương đựng đồ trang trí, nói:
- Mẹ, ở đây còn có đồ trang trí. Mẹ thấy thế nào?
Trúc Lan nhìn kỹ:
- Tất cả đều rất tinh xảo.
Chu lão đại giải thích:
- Thường xuyên có các đoàn thương nhân đến thảo nguyên, những vậy trang trí này được mua từ các thương nhân nước ngoài. Da cũng vậy luôn, con thấy chất lượng da khá tốt mà giá cả lại rất hợp lý.
Trúc Lan nói:
- Chuyến này tiêu tốn rất nhiều tiền phải không?
Lý thị cười: - Không tốn bao nhiêu.
Đại phòng không có con gái chưa xuất giá, thị không cần gom góp của hồi môn nên mấy năm nay tiết kiệm được rất nhiều của cải. Đây là lần đầu tiên thị tiêu tiền hào phóng như vậy.
Trúc Lan hỏi: - Minh Vân có khỏe không?
Chu lão đại:
- Vẫn khỏe ạ! Đứa trẻ này không đau ốm gì, ngày càng rắn rỏi.
Lý thị nói tiếp:
- Nó còn dẫn chúng con đi cưỡi ngựa. Mẹ, cảm giác cưỡi ngựa trên thảo nguyên rất tuyệt.
Trúc Lan bất ngờ:
- Con còn biết cưỡi ngựa sao?
Lý thị nâng cằm nói:
- Con dâu của mẹ cũng rất thông minh đấy.
- Ta thấy con to gan thì có.
Chu lão đại cười ha ha:
- Nàng ấy to gan lắm mẹ, ném một roi xuống là ngựa đã phi ra ngoài, lần đầu còn sợ la hét om sòm, lúc sau đã hết sợ rồi bắt đầu chuyển sang cười nhạo con nhát gan nữa chứ.
Lý thị đỏ mặt, hung tợn liếc xéo tướng công một cái.
Trúc Lan nhìn Nhiễm Uyển, từ khi trở về liền ngồi yên lặng, phu thê phải tách ra, đúng là khó cho Nhiễm Uyển:
- Mọi người đi đường đã vất vả rồi, đi nghỉ ngơi cả đi.
Chu lão đại chỉ vào một cái rương, nói:
- Mẹ, cái rương này là cho cha mẹ.
Trúc Lan gật đầu đáp lại: - Ừ.
Nhìn Chu lão đại mang nhiều đồ về nhưng sau khi phân chia ra thì không còn lại bao nhiêu, cho mấy cô nương da tốt, Ngọc Nghi và Ngọc Kiều không ở nhà nên đưa đến nơi của các nàng ấy.
Chu lão đại trở về không có thời gian rảnh rỗi, ngày thứ hai liền đến thôn trang. Bây giờ đang là mùa thu hoạch, có rất nhiều chuyện cần được hắn giám sát.
Ngày lại qua ngày, chớp mắt đã đến hai ngày trước đại hôn của Thái Tử. Toàn bộ kinh thành vô cùng náo nhiệt.
Xe ngựa của Chu hầu phủ đang chạy trên đường, Lâm Hi nói:
- Muội rất hâm mộ biểu tỷ.
Ngọc Văn nghiêng đầu, hỏi:
- Hôm mộ tỷ cái gì?
Lâm Hi bóp chiếc túi tiền của mình, nói:
- Tiền bạc của muội bị mẹ tịch thu hết rồi.
Ngọc Văn không còn lời nào để nói:
- Muội lại làm gì vậy?
Lâm Hi chột dạ:
- Muội mua một con ngựa, vừa nhìn đã thích nhưng mà khó thuần hóa.
- Ồ, tiểu cô cô sợ muội gặp nguy hiểm mà thôi.
- Vậy thì cũng không thể tịch thu bạc của muội chứ?
Ngọc Văn tò mò:
- Tiểu cô trượng không lén đưa tiền cho muội sao?
Lâm Hi khẽ nói:
- Nói ra sợ tỷ không tin, đường đường là Tần vương nhưng bạc trong túi còn không nhiều bằng muội.
Ngọc Văn bật cười:
- Ai bảo tiểu cô trượng quá chiều muội chi.
Lâm Hi thở dài:
- Vậy nên muội mới hâm mộ biểu tỷ, Ngũ cữu mẫu mặc kệ kỷ.
Ngọc Văn: - Ai bảo mẹ ta nghèo đến mức chỉ có tiền chi.
“!!”
- Ha ha, đùa muội thôi, mẹ ta biết ta lười ra ngoài.
Nói chuyện một hồi đã đến tiệm tranh, Ngọc Văn dẫn Lâm Hi thẳng lên lầu hai. Ngọc Văn nói muốn mua tranh cho bà nội nên sai người để ý khi nào tiệm tranh có tranh tốt. Đã thông báo trước, lên đến lầu hai chưởng quầy ra tiếp đón:
- An Hòa huyện chúa.
Ngọc Văn: - Tranh ở đâu?
Chưởng quầy nói:
- Mời huyện chúa đi bên này.
Lâm Hi rất ít khi đi những nơi như tiệm tranh, không quen biết với chưởng quầy. Hai tỷ muội vào đến phòng trong, tranh đã được mở ra.