Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1651: Hài Lòng

Trước Tiếp

Hết giờ làm việc, bên ngoài Hàn Lâm Viện, Xương Trí vừa nhìn đã thấy xe ngựa nhà mình, Cẩn Ngôn đang ngồi ngoài xe ngựa. Xương Trí gật đầu với đồng liêu rồi nhanh chóng đi về phía xe ngựa nhà mình:

- Cha.

Chu Thư Nhân ra hiệu cho con trai lên xe ngựa, phóng ánh mắt nhìn ra cửa Hàn Lâm Viện, đột nhiên Chu Thư Nhân bật cười, Xương Trí ngồi xong thắc mắc:

- Cha cười gì vậy?

Chu Thư Nhân quay đầu lại nói:

- Đến xem vị Cố công tử này.

Xương Trí nhìn qua cửa sổ xe, Cố Thăng đang tán gẫu với đồng liêu:

- Sao đột nhiên cha lại muốn nhìn Cố Thăng?

Xe ngựa chạy đi, Chu Thư Nhân nói:

- Hôm nay cha và Thái Tử nói chuyện có nhắc đến Cố Thăng nên cha đến xem thử.

Xương Trí tò mò:

- Vì sao Thái Tử lại nhắc đến Cố Thăng?

Chu Thư Nhân nói ra nguyên nhân, Xương Trí tức giận:

- Cũng may Thái Tử không tin lời Trác Cổ Du nói.

Ngoài cửa Hàn Lâm Viện, Cố Thăng chưa thấy xe ngựa nhà mình, y đứng ở ngoài chờ, nghe đồng liêu hâm mộ với Chu đại nhân. Có lời y đồng ý, có lời thì không. Nếu Chu đại nhân không có bản lĩnh thì dù có Chu hầu gia chống lưng đến đâu Chu đại nhân cũng không thể thảnh thơi được.

Chu Thư Nhân về nhà với tâm trạng vui vẻ, vừa vào phòng liền nhìn thấy một bàn đầy sổ sách, anh cầm một quyển lên, hỏi:

- Không phải ngày lễ hay tết, sao lại đột nhiên xem sổ sách?

Trúc Lan đang bận rộn đến choáng váng đầu óc, nói:

- Anh nhìn kỹ xem đó là sổ sách gì.

Chu Thư Nhân nhìn kỹ hơn:

- Sổ sách của thôn trang cô nhi?

Trúc Lan đặt bàn tính trong tay xuống, day trán đáp:

- Đúng vậy.

Chu Thư Nhân đặt sổ sách xuống, đưa tay xoa bóp giúp Trúc Lan:

- Sao đột nhiên lại đưa vào kinh cho em xem thế nào?

- Không phải thôn trang nào cũng có thể tự cấp tự túc, sau khi Thái Hậu biết chuyện đã yêu cầu các châu đưa sổ sách vào kinh cho em xem. Kết quả là buổi chiều gửi luôn đến đây mấy rương sổ sách.

Chu Thư Nhân: - Có người biển thủ tiền sao?

Trúc Lan: - Đúng vậy, bởi vì sản phẩm của các châu khác nhau nên giá hàng khác nhau, dù vậy cũng sẽ không cao ngất ngưởng, làm sổ chi tiêu cũng thông minh lắm. Tiếc là có anh, người biết rõ giá cả hàng hóa trên cả nước. Vì vậy, chuyện này mới rơi vào tay em.

Chu Thư Nhân: - Lát nữa anh sẽ xem giúp em.

Trúc Lan nghiêng đầu, hỏi:

- Hôm nay anh không bận gì sao?

Chu Thư Nhân thu tay lại, đứng dậy đi thay quần áo. Vừa đi vừa nói:

- Hôm nay không bận.

Trúc Lan hơi xốc lại tinh thần, ngộ ra gì đó bèn nói:

- Hôm nay tâm trạng của anh có vẻ khá tốt.

Khóe miệng Chu Thư Nhân cong lên: - Chính xác.

- Vậy sau khi ăn xong anh phụ em xem sổ sách đi, em muốn hoàn thành sớm để đưa cho Thái Hậu.

- Được.

Sau khi hai vợ chồng ăn xong tiếp tục xem sổ sách, Trúc Lan xem cả một ngày đầu óc không tỉnh táo nổi, Chu Thư Nhân xem rất nhanh, khoanh tròn thẳng vào những chỗ sai.

Đến giờ nghỉ ngơi, Trúc Lan chỉ muốn đi ngủ ngay lập tức. Chu Thư Nhân vẫn còn tỉnh như sáo, nói:

- Tốt nhất nên phái người đến các châu đích thân giám sát.

- Được, em sẽ đề cập với Thái Hậu. Anh nghĩ sao về việc để Vinh Ân Khanh và Minh Thụy đi?

Chu Thư Nhân sờ cằm, nói:

- Cũng được, hai năm nay Vinh Ân Khanh đã dành rất nhiều thời gian cho nhóm cô nhi, Hoàng Thượng biết nhưng không ngăn cản, âu cũng là vì tán thành.

Trúc Lan đáp ừ, mơ màng ngủ mất.

 

Hôm sau, tại huyện thành gần tộc Vu thị nhất, đoàn người Ngọc Nghi dậy từ rất sớm. Bọn họ đến nơi vào hôm qua rồi, không vội đến tộc Vu thị ngay không phải vì để hỏi thăm tin tức mà là muốn nghỉ ngơi thật tốt, điều chỉnh trạng thái tốt nhất để đến chào hỏi.

Ăn sáng xong, cả bọn lên đường đến Vu thị, Ngọc Nghi căng thẳng nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe, vào giờ này những bá tánh dậy sớm để vào huyện thành đang lên đường. Nàng ấy mở cửa sổ và hít một hơi thật sâu, thả lỏng hơn một chút.

Ngọc Kiều: - Tỷ tỷ, tỷ đang căng thẳng sao?

- Ừm.

Ngọc Kiều cũng hơi căng thẳng, nơi này quá xa lạ, nhìn thấy ca ca đang cưỡi ngựa, Ngọc Kiều cảm thấy yên tâm hơn hẳn.

Đường đi bằng phẳng, xe ngựa chạy rất nhanh, không bao lâu sau đã đến dòng tộc Vu thị. Các thành viên trong tộc sống chung một chỗ, kiến trúc vô cùng rộng lớn, Vu Việt Dương đã chờ sẵn ở cửa.

Minh Huy quay người xuống ngựa, chào hỏi thúc thúc và thẩm thẩm của Vu Việt Dương:

- Đã để mọi người chờ lâu.

Thúc thúc của Vu Việt Dương cười nói:

- Lúc nhận được tin báo của người đầy tớ đi trước dẫn đường mới ra đây thôi, không chờ lâu lắm.

Thẩm thẩm của Vu Việt Dương nhìn về phía xe ngựa, thị rất tò mò về cháu dâu tương lai của mình. Cô nương trong xe ngựa bước xuống, dáng vẻ xinh xắn, khí chất dịu dàng, thị âm thầm tán thành - úng là giống như lời tẩu tẩu nói.

Phương thị tiến lên, nói:

- Ngày nào lão phu nhân cũng nhắc, cuối cùng hôm nay được gặp tiểu thư rồi.

Ngọc Nghi mỉm cười:

- Ngọc Nghi làm phiền mọi người quá.

Phương thị đưa tay nắm lấy, nói:

- Không phiền, còn mong tiểu thư thường đến nữa là đằng khác.

Vành tai Ngọc Nghi đỏ lên, vội vàng giới thiệu:

- Đây là muội muội của con – Ngọc Kiều.

Phương thị: - Thẩm không có con gái nên thích con gái lắm, đứa nhỏ này dễ thương làm người ta thích quá chừng.

Ngọc Kiều thả lỏng người, nói:

- Chào thẩm thẩm.

- Ngoan, ngoan.

Đoàn người tiến vào trong sân, lão phu nhân nghe thấy động tĩnh liền mỉm cười, sau khi thấy cháu dâu tương lai thì cứ nhìn đăm đăm, trong lòng liên tục tán thưởng:

- Đứa trẻ ngoan, mau đến đây.

Ngọc Nghi đưa quà trước rồi mới bước tới, nói:

- Cha mẹ có nhờ cháu hỏi thăm sức khỏe của lão phu nhân ạ.

Lão thái thái vô cùng vui vẻ:

- Ngoan, ngoan. Cha mẹ cháu có khỏe không?

- Đều khỏe, cảm ơn lão phu nhân.

Lão phu nhân nắm tay cháu dâu tương lai, ra hiệu cho bà tử mang quà gặp mặt đến. Nói:

- Không phải thứ gì quý giá, bà già rồi cũng không dùng được nên làm thành thứ gì đó để mấy tiểu cô nương có thể đeo.

Ngọc Nghi thoáng nhìn, là những viên ngọc hiếm có khó tìm. Nàng ấy bèn thưa: - Cái này quý giá quá ạ.

Lão phu nhân: - Không quý gì cả, cháu thích là được.

Nói xong, lão phu nhân còn tặng cho Ngọc Kiều một bộ trang sức, lần trước Minh Huy đến đây đã được tặng quà rồi, từ trang sức có thể nhìn ra được lão phu nhân vô cùng hài lòng với Ngọc Nghi.

Lão phu nhân liếc nhìn cháu trai, thấy cháu trai thở phào nhẹ nhõm thì bật cười trong lòng. Bà cụ già nhưng không hề lú lẫn, sao lại đi làm khó cháu dâu tương lai chứ. Không bàn đến gia thế của cháu dâu tương lai thì bà cụ cũng phải tỏ ra vừa lòng vì thể diện của cháu trai.

Ngọc Nghi cũng lấy ra những món quà do cha chuẩn bị. Đều được chuẩn bị kỹ lưỡng, Vu lão phu nhân thấy vậy lại càng hài lòng.

Đoàn người Ngọc Nghi đã nghỉ ngơi ở huyện thành rồi nên tinh thần khá phấn chấn, họ trò chuyện với lão phu nhân một lúc đến khi lão phu nhân mệt mỏi mới trở về phòng đã được chuẩn bị sẵn.

Ngọc Nghi đang định nghỉ ngơi, quay người lại nói:

- Huynh còn chưa chịu đi hả?

Vu Việt Dương cảm thấy tủi thân, nói:

- Muội chưa nói với ta câu nào cả.

Y trông mong nhìn nhưng vị hôn thê không thèm liếc nhìn một cái nên y mới mặt dày đi theo vị hôn thê, ấy vậy mà lại bị vị hôn thê đuổi đi.

Vành tai Ngọc Nghi ửng đỏ, nói:

- Đang ở nhà huynh đó.

Nàng ấy phải dè dặt lại.

Vu Việt Dương nhìn các nha hoàn và bà tử đang bận rộn, cảm thấy tiếc nuối vì có quá nhiều người:

- Vậy ta về viện của ta, đợi bữa tối ta sẽ đến gọi muội.

- Được.

Đợi người đi rồi, Ngọc Kiều mới cười hì hì:

- Bây giờ muội mới yên tâm.

Nàng ấy sợ những cảnh trong truyện xuất hiện.

Ngọc Nghi khẽ cười:

- Muội đấy.

- Tỷ nói như tỷ không lo lắng vậy.

Ngọc Nghi xoay người nói:

- Muội nói nhiều quá, chúng ta đi xem phòng của muội đi.

  -

Kinh thành

Trúc Lan lôi kéo con dâu và cháu gái đến phụ mình tính sổ, đến tận buổi chiều mới giải quyết xong, sau khi sửa sang lại, Trúc Lan thở dài:

- Thôn trang ở bốn châu đều có vấn nạn tham ô.

Tô Huyên tức giận:

- Tiền cho bọn trẻ mà cũng tham cho được.

Triệu Thị: - Mẹ, ngày mai mẹ đưa vào cung sao?

Trúc Lan gật đầu:

- Đúng vậy.

Ngọc Văn nói: - Không thể ngăn chặn được.

Con người sẽ nảy sinh d*c v*ng.

Trúc Lan cười: - Vậy nên cần phải nghiêm khắc hơn, được rồi, hôm nay mọi người đã vất vả rồi, tất cả về nghỉ ngơi đi.

Trước Tiếp