Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngọc Văn gật đầu:
- Bỏ được.
Trúc Lan cười tủm tỉm, đẩy bức tranh vẫn chưa hề cất đi cho cháu gái:
- Của cháu này.
Ngọc Văn: “...”
Vậy nên bà nội biết nàng ấy sẽ đến!
Trúc Lan vui vẻ mở bức tranh hơn ngàn lượng ra, bây giờ là của cô. Cô phất tay với cháu gái, nói:
- Về đi.
Đã lâu rồi Ngọc Văn chưa thấy bà nội vui vẻ như vậy:
- Bà nội, đợi khi nào cháu tìm được tranh tốt sẽ mua về tặng cho bà nội nhé.
Trúc Lan: - Được.
Thời gian trôi nhanh, Chu lão đại cũng chuẩn bị từ thảo nguyên về kinh thành, Lý thị không nỡ rời đi, nói:
- Mới chỉ ở được vài ngày.
Chu lão đại cũng không nỡ xa con trai nhưng ở kinh thành có quá nhiều việc đang chờ hắn:
- Đại hôn của Thái Tử sắp đến, chuyện lương thực cần được xử lý. Chúng ta không thể ở lại lâu hơn nữa.
Lý thị nhìn con trai và con dâu, không biết phu thê bọn chúng nói gì mà cười vui vẻ lắm. Thị nói:
- Đôi trẻ lại phải xa nhanh rồi.
Chu lão đại: - Chẳng phải con mình nói sang năm là Nhiễm Uyển có thể đến đây rồi sao?
Lý thị thu ánh mắt lại, nói:
- Ở đây cũng khá tốt.
Chu lão đại cười ha ha:
- Đợi đến mùa đông nàng sẽ không nói thế nữa đâu.
Lý thị trừng mắt:
- Chàng cố tình phá đám đúng không.
Chu lão đại: - Lời ta nói là thật, ở đây muốn ăn rau khô cũng khó chứ đừng nói đến rau tươi.
Bây giờ vẫn chưa đến mùa đông, rau xanh trên bàn cơm mấy ngày nay đều là do họ mang đến, có thể hình dung được nếu bọn họ không đến, con trai sẽ ăn uống như thế nào. Bữa nào cũng phải ăn thịt, nóng người.
Lý thị thương con trai, tuy rằng có vạm vỡ hơn khi ở kinh thành nhưng chỉ cần con trai không bên cạnh thị thì thị sẽ lo lắng mãi:
- Khi về kinh nhân lúc trời chưa có tuyết rơi ta sẽ gửi thêm rau khô và trái cây đến đây.
Chu lão đại: - Thêm ít thức ăn núi rừng nữa, hầm canh bồi bổ sức khỏe.
Lý thị ghi nhớ trong lòng, hỏi:
- Chàng mua tận hai mươi con bò, liệu có nhiều quá không?
Chu lão đại: - Ta còn đang cảm thấy thiếu đây này, nếu như không phải đoàn thương nhân đã đặt mua hết dê bò thì ta đã mua nhiều hơn, hai mươi con mang về chia lại, còn lại được năm con đã là không tệ.
Lý thị tính toán, đúng là vậy:
- Phải rồi, sao chàng mua nhiều lông dê vậy?
Chu lão đại:
- Ta thấy Ngô Minh sai người bện thành sợi len, ta nghĩ bọn trẻ trong cô nhi viện có thể học được, dù sao lông dê cũng không đắt, ta sẽ tặng cho bọn trẻ.
Lý thị: - Ngô Minh dẫn chàng đi rất nhiều nơi nhỉ?
Chu lão đại cười:
- Ừ, chuyến này quả thực đã học được rất nhiều điều điều, Ngô Minh giỏi cực, chẳng trách cha lại đưa Minh Vân đến đây.
Nếu không có quan hệ giữa hai nhà, Minh Vân đã không được Ngô Minh dạy dỗ.
Lý thị cười: - Cha nhìn người không lệch đi đâu được.
Chu lão đại cảm thán:
- Đúng vậy, cha đã lên kế hoạch tương lai cho Hầu phủ hết rồi.
-
Kinh thành
Trúc Lan nghe Tô Huyên nói xong bèn hỏi:
- Vừa đính ước đã nóng lòng chọn ngày thành thân à?
Tô Huyên nói: - Ai biết Vĩnh An quốc công phủ có ý định gì? Con nghe nói họ muốn làm hôn lễ trong năm nay. Đúng rồi, có phải đã đến lúc Ngọc Nghi lên đường về kinh không? Nếu chưa bắt đầu sợ rằng về vào mùa đông sẽ phải chịu khổ.
Trúc Lan: - Hẳn là sắp lên đường về rồi.
Tô Huyên cười: - Bọn trẻ trở về, trong nhà sẽ lại náo nhiệt.
Trúc Lan thực sự rất nhớ cháu gái và cháu trai, cô nói:
- Không biết bọn trẻ về rồi hai vợ chồng Lão Tứ sẽ luyến tiếc thế nào.
Có con cái bên người làm gì cũng hăng hái, con cái đi rồi chỉ còn lại hai vợ chồng Lão Tứ thì không biết hai vợ chồng sẽ buồn bã nhường nào.
Tô Huyên hỏi: - Tứ tẩu chưa gửi thư về sao?
- Chắc là chưa đến đây.
Vừa nói xong thì Thanh Tuyết cầm thư vào, Trúc Lan thấy thư không khỏi mỉm cười:
- Đúng là trùng hợp.
Cô mở thư ra, là Xương Liêm viết. Cô đọc thư xong bèn nói:
- Ngọc Nghi và mấy đứa trẻ muốn đến Vu gia chào hỏi nên đã lên đường rồi. Minh Lăng ở lại Ninh Châu không về kinh thành, Lão Tứ nói khi Ngọc Nghi thành thân Tứ tẩu con sẽ đưa Minh Lăng về Kinh Thành luôn.
Tô Huyên nói: - Tứ ca và Tứ tẩu vẫn chưa nỡ rời xa bọn trẻ.
- Ừ.
Tô Huyên hỏi: - Có khi Tứ tẩu lại muốn sinh thêm một đứa nữa nhỉ?
Trúc Lan cũng nói qua thư, hai vợ chồng trả lời rất kiên quyết:
- Chúng nói ba đứa trẻ là đủ rồi.
Tô Huyên nghĩ đến bản thân, không nói vấn đề này nữa.
Lễ Bộ
Sau khi phân chia quyền lực xong Xương Nghĩa càng rảnh rỗi, hắn nhanh chóng ủy quyền. Quan hệ giữa hắn và vị Triệu đại nhân mới được điều chuyển đến đây không đến nỗi nào. Hiện tại Lễ Bộ đang bận rộn vì đại hôn của Thái Tử, Lưu gia bị chèn ép, vốn đã rất coi trọng đại hôn của Thái Tử, hiện tại Lễ Bộ lại càng không dám mắc một sai lầm gì. Dạo này chẳng thấy ai ở Lễ Bộ có thể nhàn nhã uống trà.
Liễu đại nhân nổi giận đùng đùng đi đến, nói:
- Ngài coi hữu thị lang có quá đáng không chứ, rõ ràng là người của ổng làm sai mà ổng còn trả treo nữa.
Xương Nghĩa vỗ vai thông gia tương lai nói:
- Dạo này vất vả rồi.
Liễu đại nhân rất tức giận, nói:
- Ổng muốn ló mặt trước mặt Thái tử, lại còn muốn dẫm lên người khác.
Làm ông ấy tức chết, dạo này ông ấy rất hay bị soi mói.
Xương Nghĩa thuần thục pha trà hoa cúc đưa cho Liễu đại nhân, nói:
- Hạ hỏa đi.
Liễu đại nhân uống một lúc hai chén thì cơn giận mới vơi đi một chút:
- Ngài không thấy gần đây có bao nhiêu người nịnh hót Thái Tử đâu.
- Ngài gan thật đấy, dám nói thẳng ra.
- Ta cũng chỉ nói một câu ở chỗ ngài, bên ngoài ta không dám nói một lời.
Xương Nghĩa: - Đợi đại hôn của Thái Tử xong là ngài có thể thoải mái rồi.
Giọng điệu của Liễu đại nhân chua lòm:
- Ta thực sự hâm mộ ngài.
Xương Nghĩa nói đùa:
- Không ấy ngài cũng qua chỗ ta đi?
Liễu đại nhân lắc đầu:
- Không cần.
Ông ấy khựng lại một nhịp rồi mới nói tiếp:
- Ta đã ở Lễ Bộ nhiều năm, cũng nên thay đổi một chút.
Xương Nghĩa nâng chén trà nói:
- Chúc mừng.
Liễu đại nhân biết Chu Xương Nghĩa không thể rời khỏi Lễ Bộ, cũng không dễ gì được thăng quan tiến chức. Cha của ông ấy vẫn chưa tới tuổi cáo lão, nếu không có công lao của con trai thì ông ấy muốn thay đổi phải tiếp tục chờ.
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân và Thái Tử uống trà, Thái Tử nói:
- Chỉ có chỗ của Hầu gia mới an tĩnh.
Chu hầu gia sẽ không nịnh nọt cậu ta, dạo này chỉ có ở Hộ Bộ mới được yên tĩnh.
Chu Thư Nhân đưa trà trong tay qua:
- Điện hạ rất giỏi.
Hoàng thượng sẽ không can thiệp vào cục diện hiện tại, đây là thử thách của Hoàng Thượng. Nếu như Thái Tử không ở trong cung thì sẽ càng có nhiều người đu bám hơn. Đúng vậy, Thái Tử sắp cử hành đại hôn, rời khỏi hoàng cung, tương lai tiếp tục đương đầu thử thách.
Anh rất vui vì Thái Tử có thể giữ được bản tính ban sơ, Thái Tử khác với Hoàng Thượng, khi Hoàng Thượng còn là Thái Tử, nhà ngoại của các vị hoàng tử rất mạnh. Dù cho Thái Thượng Hoàng đích thân dạy dỗ thì các đại thần vẫn sợ cược nhầm, cư xử dè dặt hơn hẳn. Hoàn cảnh bây giờ lại khác, Hoàng Thượng ra tay vài lần đều vì củng cố địa vị của Thái Tử, công khai bảo vệ Thái Tử, muốn đi đường tắt cần phải chủ động.
Thái Tử đợi một lúc, kết quả Chu hầu gia chỉ nói cậu ta rất giỏi. Trong lòng vốn dĩ hơi háo hức bỗng bị dập tắt. Cậu ta còn cho rằng Chu hầu gia sẽ khen nhiều hơn, không nhịn được hỏi:
- Chu hầu cảm thấy cô giỏi ở đâu?
Chu Thư Nhân nhìn Thái Tử rồi khẽ cười, đúng là còn trẻ.
Thái Tử bị cười có hơi mất tự nhiên. Cậu ta rất trân trọng những ngày học tập ở Hộ Bộ, dù cho Chu hầu gia bận rộn, không có nhiều thời gian hướng dẫn nhưng những câu nói thản nhiên của Chu hầu gia lại như nút xóa tan sương mù, để cậu ta thấy được xung quanh rõ ràng hơn.
Chu Thư Nhân không nói nhiều với Thái Tử, cúi đầu im lặng tiếp tục uống trà.
Thái Tử nản lòng, Chu hầu gia không muốn nói, dù có tiếp tục hỏi cũng vậy, đột nhiên Thái Tử nói:
- Cô có điều tra Cố Thăng.
Động tác tay của Chu Thư Nhân hơi dừng lại, hỏi:
- Thái Tử coi trọng Cố Thăng hả?
Thái Tử nhìn chằm chằm Chu hầu gia, đáp:
- Nói coi trọng thì cũng không hẳn, cô đã gặp Cố Thăng vài lần, hỏi Trác Cổ Du, Trác Cổ Du nói quan hệ giữa Cố Thăng và phò mã tương lai khá tốt nên cô mới điều tra thêm.
Chu Thư Nhân cười lạnh trong lòng, nhất định là nói lời không hay, anh có thể đoán được ý đồ của Trác Cổ Du, anh hỏi:
- Kết quả điều tra của Thái Tử như thế nào?
Thái Tử nói lời ẩn ý:
- Làm cô bất ngờ đấy!
Chu Thư Nhân cười nói:
- Uống trà đi.