Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong buổi chầu triều hôm sau, Diệp bá tước cản Chu Thư Nhân lại:
- Đi chung đi?
Chu Thư Nhân sửng sốt, anh và Diệp bá tước không thân. Anh đáp:
- Được, mời.
Diệp bá tước cố tình giữ khoảng cách với mọi người phía trước, chắc chắn sẽ không ai nghe được mới nói bằng giọng thật khẽ:
- Ở trong mắt ta, Chu hầu gia vẫn luôn là người quang minh lỗi lạc.
Mặc dù thường xuyên hành động không giống ai, nhưng lại là người rất có nguyên tắc.
Chu Thư Nhân: - Ngài có gì cứ nói thẳng ra đi, khỏi phải khen ngợi ta.
Diệp bá tước cười, nói:
- Thế thì ta nói thẳng vậy, ta biết Hầu gia không thích phủ Vĩnh An quốc công.
Chu Thư Nhân ngộ ra, nói:
- Yên tâm, chuyện nào ra chuyện đó. Chỉ cần đừng động đến ta thì ta sẽ không chạm đến người khác.
Diệp bá tước dừng lại hành lễ, nói:
- Ta khâm phục sự lỗi lạc của Hầu gia.
Chu Thư Nhân nghĩ thầm trong bụng, ra sức nhấn mạnh rằng anh lỗi lạc đủ thấy Diệp bá tước cực kỳ cẩn trọng. Anh nói:
- Bản hầu khinh thường việc thêu dệt sau lưng người khác, hiển nhiên tiền đề là đừng chọc giận bản hầu. Nếu thật sự chọc giận bản hầu thì bản hầu chẳng còn giới hạn gì đâu.
Nụ cười của Diệp bá tước cứng đờ, trơ mắt nhìn Chu hầu gia đi nhanh thoăn thoắt. Ông ta trầm mặc một lúc rồi thở dài thườn thượt, cảm thấy hơi hối hận vì đã đính ước với phủ Vĩnh An quốc công. Bây giờ chỉ có thể tiếp tục cố gắng mà thôi.
Chu Thư Nhân ra khỏi hoàng cung, vừa lên xe ngựa nhìn thấy Uông Cự thì cạn lời lắm:
- Ngài lại đi ké xe ngựa của ta à!
Uông Cự tò mò hỏi:
- Diệp đại nhân kiếm ngài chi vậy?
Chu Thư Nhân: - Ổng sợ ta nói lời không hay trước mặt Thái tử.
- Lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.
Chu Thư Nhân: - Ông ta một lòng muốn đưa con trai cả của mình đến bên cạnh Thái tử, sợ ta ghét phủ Vĩnh An quốc công rồi giận lây sang ông ta cũng là chuyện bình thường. Đều vì con cái cả thôi!
- Vì kéo dài tước vị của Diệp gia thì có.
- Dạo này có không ít người tới kiếm ta để tìm hiểu về Thái tử, rõ ràng ta là người của Hoàng thượng mà!
Uông Cự đan đôi tay béo vào nhau, nói:
- Hoàng thượng ra tay tàn nhẫn với nhà họ Lưu, đâm ra ai cũng đang dòm ngó Thái tử. Ngài không phải là người của Thái tử, nhưng ai bảo Thái tử đang ở Hộ Bộ mà ngài lại là người kề cận Thái tử nhất.
Chu Thư Nhân khẽ cười: - Phí công vô ích.
Thái tử sẽ không thu nhận thêm ai, Hoàng thượng đang độ sung sức, điều Thái tử cần làm lúc này là dựa vào Hoàng thượng, chứ không phải đi gây dựng thế lực riêng.
Hàn Lâm Viện
Cố Thăng cố dằn suy nghĩ trong đầu xuống để làm việc. Hôm qua Đại ca về nhà kể lại chuyện xảy ra trên chùa, y mới cẩn thận nhớ lại từng màn từ lúc y gặp Huyện Chúa đến giờ. Y mà còn không hiểu nữa thì đúng là đồ đần!
Y lại thất thần nữa rồi, Trác Cổ Du gọi y vài tiếng mới làm y hoàn hồn:
- Có chuyện gì sao?
Trác Cổ Du mím môi, nói:
- Ngươi và Ngô Thế Hằng là chỗ quen biết, ta muốn mời huynh ấy ăn một bữa cơm nên muốn nhờ ngươi đánh tiếng dùm.
Cố Thăng không hiểu vì sao tự nhiên Trác Cổ Du lại muốn mời cơm, y biết phò mã tương lai không thích Trác Cổ Du bèn lắc đầu nói:
- Khoan bàn tới chuyện ta và huynh vốn dĩ không thân thiết gì, cho dù có ta cũng sẽ không đánh tiếng dùm. Mời đi cho!
Trác Cổ Du thoáng nhìn Cố Thăng thật lâu, không nói thêm nữa mà xoay người rời đi.
Cố Thăng cứ suy nghĩ mãi, làm việc không được, thấy Chu đại nhân đi ngang qua cửa sổ, vội vàng đứng dậy chạy theo ra ngoài:
- Chu đại nhân!
Xương Trí biết hôm qua con gái mình đã làm gì, trước kia chỉ khảo nghiệm Cố Thăng thôi, bây giờ Cố Thăng đã đoán ra được, suy nghĩ của hắn lập tức thay đổi dẫn đến trong ánh mắt có phần bắt bẻ: - Gì?
Cố Thăng: “...”
Thái độ chuyển biến hơi lớn, khiến y càng khẳng định suy nghĩ trong lòng.
Xương Trí hỏi: - Ngươi rảnh lắm hả?
Cố Thăng: - Không có nhiều việc lắm.
Lúc này Trác Cổ Du từ trong phòng đi ra, thấy Cố Thăng thì sắc mặt hơi sa sầm.
Xương Trí: - Tên đó lại bị làm sao?
Cố Thăng ngại ngùng, đáp:
- Hạ quan từ chối không giúp, nên tỏ thái độ với hạ quan ạ.
Xương Trí tò mò: - Cũng có máu mặt quá nhỉ? Không biết xấu hổ đến nhờ ngươi giúp, bảo ngươi giúp chuyện gì?
Cố Thăng không giấu giếm, nói rằng Trác Cổ Du muốn mời khách:
- Làm vậy hơi dị.
Xương Trí ồ lên, nói:
- Hôm qua trưởng công chúa và phò mã tương lai cùng đi vấn an Thái Hậu, Thái Hậu rất hài lòng về phò mã tương lai nên ban cho không ít đồ tốt.
Chuyện ban thưởng hôm qua đã phát ra tín hiệu rằng trên dưới hoàng thất hết sức hài lòng về phò mã tương lai.
Cố Thăng nghĩ thầm hóa ra là vậy, Trác Cổ Du muốn hóa giải ân oán với phò mã tương lai. Y ngẫm lại rồi nói:
- Ngô công tử là một người sống rất tùy hứng.
Không quan tâm bất kỳ lời nói nào ngoài kia, người như vậy một khi đã xác định chuyện gì rồi thì sẽ rất khó thay đổi. Y rất hâm mộ phò mã tương lai, y khá hơn phò mã tương lai một chút nhưng cũng không hề có suy nghĩ bò lên cành cao. Từ lúc vào Kinh dự thi đến lúc vào Hàn Lâm Viện, y bị giăng bẫy nhiều lần nên mong muốn đạt được cuộc sống càng đơn giản càng tốt, con đường làm quan cứ đi theo tự nhiên là được chứ không cần hao phí tinh thần toan tính mỗi ngày.
Chu hầu phủ
Trúc Lan xem bức họa con gái lớn mang đến, hỏi:
- Tranh của Cố Thăng hả?
Tuyết Mai gật đầu, nói: - Y được tướng công chỉ dẫn, mấy ngày trước đó mang bức họa vẽ tốt nhất đến cho tướng công, mẹ thích tranh mà, tướng công bèn bảo hôm nay con mang đến cho mẹ.
Trúc Lan: - Vị Cố công tử này là một người yêu mai.
Tuyết Mai gật đầu:
- Người có mai trong lòng thì bản tính không thể nào tệ được, mẹ nhìn hoa mai trong tranh vẽ y như thật này.
Trúc Lan rất thích bức tranh này, bèn gọi Thanh Tuyết tới nói:
- Mang qua cho Ngũ tiểu thư đi, để nó xem.
Tuyết Mai: - Hôm qua Mâu Mâu gửi thư về, tướng công muốn đi xa một chuyến, chúng con bàn nhau sẽ đi thăm Mâu Mâu trước, chuyến về lại ghé thăm Khương Đốc.
Trúc Lan nói: - Hôm qua mẹ được Thái Hậu ban thưởng, chia cho mấy đứa trong nhà rồi. Vừa hay nhờ con mang cho Mâu Mâu.
Tuyết Mai vội vàng xua tay, nói:
- Mẹ ơi, mẹ cho Mâu Mâu nhiều lắm rồi.
Trúc Lan cười nói:
- Mâu Mâu ở xa, trên người có trang sức được Thái Hậu ban thưởng có thể làm cho những kẻ có lòng riêng phải dè dặt.
Hiển nhiên cũng dằn mặt Mộc Phàm, đây là sự tín nhiệm mà Hoàng thất dành cho Chu gia.
Lúc này Tuyết Mai mới không từ chối nữa, thị nào có bản lĩnh được ban thưởng. Thị nói:
- Con cảm ơn mẹ.
- Chờ đến lúc đó, mẹ…
Đang nói thì bỗng dừng lại, bây giờ không phải là lúc nói đến chuyện chia gia tài. Cô và Chu Thư Nhân chết không mang theo vàng bạc được, phải chia cho bọn trẻ trước khi từ giã cõi đời này. Suốt nhiều năm qua cô đã gom góp được rất nhiều đồ tốt. -
Tuyết Mai nghe không rõ, hỏi lại:
- Mẹ, mẹ tính nói gì ạ?
Trúc Lan nói sang chuyện khác:
- Sức khỏe của cha mẹ chồng thế nào?
Tuyết Mai: - Sức khỏe rất tốt. Quê nhà mới gửi thư đến vào vài ngày trước, cha mẹ chồng từ chối đề nghị đưa con trai lên Kinh Thành của Nhị ca rồi.
- Bọn họ một lòng muốn sống cùng các con.
Tuyết Mai nghĩ thầm cha mẹ chồng là những người rất thức thời, thị nói:
- Cha chồng con nói ông cụ để dành được kha khá bạc, sẽ chia đều trước khi chết rồi không nói thêm gì nữa.
Trúc Lan: - Hai năm trở lại đây cha mẹ chồng con đúng là kiếm được không ít.
Tuyết Mai cười nói:
- Con cũng có thèm khát gì tiền bạc của hai ông bà đâu.
- Phần nào của con thì con cứ nhận.
- Vâng.
Tại viện của Ngọc Văn, nàng ấy xem tranh xong tính bảo nha hoàn cất đi. Thanh Tuyết bèn lên tiếng:
- Lão phu nhân chỉ cho tiểu thư xem thôi ạ.
Ngọc Văn: “...”
Không nói là cho nàng ấy, nàng ấy còn đang suy nghĩ vì sao Thanh Tuyết đưa tranh xong chưa chịu rời đi!
Thanh Tuyết rất hiểu lão phu nhân, bén cuộn tranh lại cầm trên tay rồi nói:
- Thanh Tuyết về đây.
Ngọc Văn rất thích bức tranh này, bèn nói với đại nha hoàn bên cạnh:
- Ngươi nghĩ ra đổi bức tranh hoa mai đấu giá được với bức này có được không?
Đại nha hoàn: - Tiểu thư muốn đổi thì cứ đổi đi ạ.
Ngọc Văn: - Mang tranh ra đây.
Đại nha hoàn đứng dậy đi tìm bức tranh, Ngọc Văn biết Đại cô cô đang ở nhà chính, chờ Đại cô cô đi rồi, nàng ấy mới cầm tranh đến nhà chính.
Trúc Lan ngồi ở nhà chính v**t v* bức họa, hỏi:
- Nỡ buông tay sao?