Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan được Thái Hậu gọi vào cung, các cháu gái mới đi được một lúc, cô cũng rị mọ vào cung, vừa đến tẩm điện của Thái Hậu thì thấy tiểu công chúa đang bế cún chơi và Thái Hậu ngồi kế bên nhìn. Thái Hậu nhìn thấy cô, ra hiệu cho cô không cần hành lễ rồi vẫy tay với cô:
- Tới ngồi cạnh ta này.
Nhờ có hơn 10 ngày nghỉ phép cùng nhau, mối quan hệ giữa Trúc Lan và Thái Hậu vốn đã rất tốt dần dần phát triển theo hướng bạn bè. Cách xưng hô cũng trở thành “ta".
Hôm nay Trúc Lan mặc quần áo bình thường, trên người không có thứ gì nặng nề nên động tác khá linh hoạt. Cô bước vài bước tới cái ghế dựa phía trước rồi ngồi xuống, nói:
- Tiểu công chúa hoạt bát quá.
Thái Hậu yêu thương ra mặt, nói: - Ừ.
Lúc mới bế tới đây cho bà ấy nuôi, cô cháu gái nhỏ này rất trầm tính. Bà ấy phải tốn rất nhiều tâm huyết, cháu gái mới dần hoạt bát hơn.
Tiểu công chúa thả chú chó trong lòng ngực ra, chạy ào tới nói:
- Bà nội, Cầu Cầu nặng quá.
Thái Hậu cưng chiều véo mũi cháu gái, nói:
- Tại cháu nuôi nó béo ục ịch đấy!
Tiểu công chúa lén nhìn Trúc Lan, cô bèn cười đáp lại:
- Tham kiến công chúa.
Tiểu công chúa nghiêng đầu: - Chào lão phu nhân ạ.
Trúc Lan nói với Thái hậu:
- Tiểu công chúa rất lém lỉnh.
Thái Hậu vui ra mặt, nói:
- Bởi vì quá lém lỉnh, nên sau này khó mà lừa được nó.
Tiểu công chúa ôm chặt bà nội, nói:
- Lần sau bà nội đi chơi nhớ phải dẫn cả cháu theo đó.
Thái Hậu ôm lại cháu gái nhỏ, âm thầm thở dài. Hoàng hậu làm cô cháu gái nhỏ này tổn thương rồi, bà ấy đi xa hơn chục ngày, Hoàng hậu cẩn thận lấy lòng hơn chục ngày đó, nhưng vẫn không có tác dụng gì. Khoảng cách giữa mẹ con họ không tài nào trở lại như xưa được. Điều khiến bà ấy thấy an ủi duy nhất là Hoàng thượng không giận cá chém thớt con trẻ, bà ấy có từ giã cõi đời sớm cũng không phải lo cháu gái tiếp tục bị tổn thương chứ bà ấy hoàn toàn không tin tưởng Hoàng hậu.
Nữ quan tiến vào, thưa:
- Trưởng công chúa và phò mã tương lai đến ạ.
Thái hậu cười nói:
- Mau mời vào đây.
Trúc Lan trộm nghĩ trùng hợp làm sao, dõi mắt nhìn ra phía cửa. Cô thường nghe con trai kể lại những “chiến tích" vĩ đại của phó mã tương lai lắm.
Trân Nguyệt và phò mã tương lai cùng tiến vào, Thái Hậu nói với Trúc Lan:
- Bà xem bọn chúng xứng đôi chưa kìa!
Trúc Lan gật đầu tán thành, đúng là rất xứng đôi cả về ngoại hình lẫn khí chất. Cô nói:
- Duyên lành.
Thái Hậu vui vẻ trong lòng vì đã chọn được một phò mã tốt cho cháu gái, bà ấy nói:
- Sao các cháu lại cùng nhau đến đây vậy?
Trân Nguyệt hơi ngạc nhiên khi thấy Chu hầu phu nhân cũng đang ở đây, nàng ta trả lời bà nội:
- Cháu gái mang túi tiền đến tặng phụ hoàng, Ngô Thế Hằng cũng đang ở đó nên phụ hoàng bảo cháu gái dẫn chàng ấy đến chào hỏi bà nội ạ.
Thái Hậu già rồi, rất thích ngắm những người trẻ. Bây giờ cháu gái đính ước xong, cháu trai lớn cũng sắp cử hành đại hôn, một cặp rồi lại một cặp, bà ấy thấy vậy thì vui mừng lắm. Nói:
- Ngoan, ngoan. Lại đây ngồi đi, đừng có khách sáo.
Trân Nguyệt mỉm cười ngồi xuống, phò mã tương lai không dám ngó nghiêng khắp nơi mà chỉ im lặng ăn điểm tâm ở gần tay mình.
Thái Hậu hỏi chuyện:
- Ai da gọi cháu là Thế Hằng được không? Đừng căng thẳng nào, cháu xa quê ở lại Kinh Thành, có chỗ nào không ổn thì cứ nói với Trân Nguyệt, đừng để bản thân bị tủi.
Ngô Thế Hằng lâng lâng trong lòng, hắn đâu có chỗ nào không ổn. Sau khi cha mẹ biết hắn đu được công chúa, cha mẹ còn vui vẻ lên Kinh Thành. Cha mẹ không nán lại quá lâu mà chỉ để lại một khoản bạc kếch xù rồi đi mất rồi, hắn vừa có chức quan vừa có tiền của, cộng thêm danh phận phò mã tương lai, thật sự không có bao nhiêu người đui mù ở Kinh Thành. Cho nên hắn rất tự tại, đây là cuộc sống trong mơ của hắn!
Ngô Thế Hằng thưa: - Hạ quan không thấy tủi thân gì đâu ạ, nhờ có công chúa mà hạ quan cực kỳ hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Trân Nguyệt cầm quạt lên che mặt, giấu đi nụ cười. Lúc mới đính ước nàng ta không mong đợi nhiều, dù sao nàng ta cũng là trưởng công chúa, sau khi thành thân có thể sống theo ý muốn của mình, từ lúc đính ước và chung đụng nhiều giúp nàng ấy nhận ra phò mã rất tốt. Không hề có sự không cam tâm vì bị gia tộc đẩy ra, phò mã cực kỳ hưởng thụ cuộc sống, sau này thoát khỏi vòng tranh đấu rồi, nàng ta cũng bắt đầu có hy vọng vào cuộc sống tương lai.
Thái Hậu là ai cơ chứ, thấy hai người trẻ tuổi có cảm tình với nhau thì vui lắm. Bà ấy vung tay ban thưởng rất nhiều. Trúc Lan thơm lây cũng được ban thưởng không ít, cô cảm ơn vì phần thưởng:
- Ta được thơm lây từ phò mã tương lai.
Thái Hậu: - Hôm nay ta vui mà.
Trúc Lan: - Vậy ta phải nhận nhiệt tình mời được, để làm của hồi môn cho cháu gái sau này.
Thái Hậu nói: - Nhà bà còn lại hai đứa cháu gái chưa có hôn ước hả?
Trúc Lan gật đầu, nói:
- Còn An Hòa và đứa cháu gái nhỏ nhất, đứa cháu gái nhỏ nhất thì tuổi vẫn còn quá nhỏ.
Thái Hậu nhoẻn miệng cười, nói:
- Có cần ta giới thiệu cho An Hòa một tấm nam nhân tốt không?
Trúc Lan và Thái Hậu khá thân, cô bèn trực tiếp từ chối khéo léo:
- Trong tất cả các cháu gái, An Hòa là đứa có chính kiến nhất. Cảm ơn tấm lòng của Thái Hậu.
Thái Hậu nghe vậy biết ngay đã có đối tượng rồi.
Ngọc Điệp biết vì sao Ngọc Văn muốn đi chùa rồi, nàng ấy nói:
- Sao muội biết họ sẽ lên chùa vậy?
Ngọc Văn đứng cách đó không xa, dùng quạt che mặt rồi nói:
- Từ sau khi Lý thị bị hất nước bẩn, thị rất thích đi bái Phật. Mỗi tháng thị đều lên chùa cố định một ngày.
Quách bá mẫu đổi ngày đi chùa, trùng hợp là ngày Lý thị lên chùa bái Phật.
Ngọc Điệp xoa hai bàn tay, hỏi:
- Đến cả cái này mà muội cũng hỏi thăm hả?
Ngọc Văn: - Thật sự không phải do muội hỏi thăm, trước đó mẹ muội hỏi thăm tin tức về Lý thị, muội nghe một lần, rồi nhớ đến giờ.
Nàng ấy chỉ có thói quen dò la tin tức quan trọng mà thôi, hiển nhiên một phần là do nàng ấy có trí nhớ tốt. Mặc dù chưa tới mức nghe một lần là nhớ mãi, nhưng vẫn có thể ghi nhớ những tin tức quan trọng.
Ngọc Điệp lẩm bẩm:
- Thảo nào Ngũ thúc và cha tỷ rất lấy làm tiếc vì muội không phải nam nhi.
Ngọc Văn: - Muội còn thấy may mắn vì mình là phận nữ nhi ấy chứ.
- Để muội được lười chứ gì!
Lúc này Lý thị ngồi xuống phía trước nghỉ ngơi, Ngọc Văn nhìn thấy một vị tiểu thư đi đến chỗ Lý thị. Nàng ấy nhướng mày: - Tới rồi.
Sao nàng ấy lại đến đây, không phải để gặp gỡ tình cờ với Lý thị đâu. Nàng ấy muốn biết Chương tiểu thư có từ bỏ chưa!
Ngọc Điệp nghe xong nhìn theo, nàng ấy trợn hai mắt lên mà nhìn:
- Hôm nay muội đến vì vị Chương tiểu thư này à?
- Đoán đúng rồi đấy, vì Chương tiểu thư này còn chưa từ bỏ ý định!
Ngọc Điệp: - Cố công tử tuấn tú mà, vốn dĩ chỉ muốn gài bẫy không được thì thôi nhưng bây giờ cũng đã trở thành nắm bắt cho bằng được rồi.
Ngọc Văn đã nhấc chân lên, Ngọc Điệp thấy vậy, không để ý đến vị hôn phu đang đứng ở xa nói chuyện cùng ai đó nữa, nhanh chân theo sau.
Lý thị có phần cảnh giác, thị từng làm nha hoàn nên rất biết nhìn sắc mặt người khác. May mắn lấy được tướng công, tiểu thúc bên chồng lại là Thám Hoa, thị rất cảnh giác khi bất kỳ ai hỏi thăm về tiểu thúc, sợ rước lấy phiền phức cho tiểu thúc.
Chương tiểu thư thấy người đàn bà này ra vẻ xa cách, yểu điệu nói:
- Hồi nãy ta có nghe nhắc đến tên Cố đại nhân, nên mới tới đây quấy rầy. Ta đường đột quá!
Lý thị không hỏi xem vị tiểu thư này quen biết thế nào với tiểu thúc, hỏi là đúng ý của vị tiểu thư trước mắt rồi. Thị không muốn nói nhiều, bèn đứng lên nói:
- Ta nghỉ xong rồi, tiểu thư cứ tự nhiên nhé.
Chương tiểu thư: “...”
Thường thì nên hỏi nàng ta quen Cố đại nhân thế nào mới phải chứ?
Lúc này Ngọc Văn lên tiếng: - Lý tẩu tẩu!
Nụ cười trên mặt Lý thị chân thành hơn, vội vàng chào hỏi:
- An Hòa huyện chúa, hôm nay Huyện chúa cũng đến bái phật sao?
Ngọc Văn mỉm cười gật đầu, nói:
- Hôm nay ta đi cùng Nhị bá mẫu, hồi nãy đứng xa nhìn thấy rất giống tẩu, đến nơi thì đúng là tẩu thật, ta có nghe nói tẩu thường đi bái Phật. Xem ra là thật.
Lý thị: - Thì là thật mà.
Vào thời điểm u tối nhất, bái Phật trở thành điểm tựa tinh thần của thị. Dần dà hình thành thói quen, bây giờ yên bề gia thất nên thị càng thành tâm hơn.
Chương tiểu thư hành lễ:
- Tham kiến An Hòa huyện chúa.
Ngọc Văn hỏi: - Ai vậy?
Gương mặt Chương tiểu thư ửng đỏ. Nàng ta không phải là đích nữ Chương gia, phu nhân dẫn nàng ta đi dự yến tiệc cũng không có cơ hội gặp mặt An Hòa huyện chúa. Nàng ta mím môi đáp:
- Là thứ nữ con của thiếp thất Chương đại học sĩ ạ.
Ngọc Văn: - Ngươi là vị tiểu thư trước đó đụng vào xe ngựa của Cố đại nhân à? Khi ấy có đền bạc rồi mà? Lẽ nào đền chưa đủ?
Ngọc Điệp: “...”
Cố Ngạn ngẩng đầu nhìn trời, về nhà phải nói lại cho đệ đệ biết mới được.