Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1647: Mục Đích

Trước Tiếp

Trúc Lan đến viện của Nhị phòng, thấy Triệu Thị đang xem vải vóc thảo luận về việc may quần áo mùa thu, cô bèn hỏi:

- Ngọc Điệp không quay về sao?

Triệu Thị thắc mắc:

- Mẹ, Ngọc Điệp đang đi chùa miếu cùng Quách thị mà?

Trúc Lan nhìn Thanh Tuyết, Thanh Tuyết xoay người đi ra ngoài. Lúc này Trúc Lan mới nói với Triệu Thị:

- Ngọc Điệp về rồi, mẹ đợi con bé ở chủ viện nhưng không thấy nên mới đến đây xem.

Triệu Thị lo lắng:

- Sao lại quay về rồi?

Thanh Tuyết rất nhanh đã quay lại, nói:

- Tam tiểu thư ở phòng của ngũ tiểu thư ạ.

Trúc Lan và Triệu Thị đến phòng của Ngọc Văn thì thấy Ngọc Điệp đang ăn điểm tâm và uống trà trái cây, môi còn đang cười tủm tỉm. Hai người thở phào nhẹ nhõm, hình như không có chuyện gì.

Trúc Lan ra hiệu cho hai cháu gái ngồi xuống còn mình thì ngồi lên chiếc ghế do nha hoàn mang đến, cô nhìn Ngọc Điệp rồi hỏi:

- Sao đột nhiên cháu lại quay về?

Ngọc Điệp nhận ra lý do vì sao bà nội và mẹ lại đến đây, nàng ấy chột dạ:

- Cháu gái biết sai rồi, đáng ra khi quay về cháu gái phải giải thích lý do với bà nội trước. Làm bà nội với mẹ lo lắng.

Trúc Lan: - Bây giờ cháu có thể nói vì sao lại quay lại không?

Ngọc Điệp thoáng nhìn Ngọc Văn rồi mới chịu nói:

- Lúc vừa mới ra khỏi thành thì hai chiếc xe ngựa va vào nhau, bá mẫu cảm thấy xui xẻo, cho rằng hôm nay không phải ngày lành để đi chùa miếu, bèn đổi lại thành ba ngày sau mới đi. Vốn dĩ mời cháu đến Liễu phủ, cháu cũng định đồng ý nhưng khi thấy Cố công tử bước xuống từ xe ngựa va chạm thì cháu đã từ chối lời mời của bá mẫu rồi quay về.

Triệu Thị thở phào nhẹ nhõm, con gái không có việc gì là được.

Trúc Lan nhướng mày, hỏi:

- Va chạm xe ngựa?

Ngọc Điệp lại trộm nhìn Ngọc Văn, nói:

- Cháu nhìn thấy Cố Thăng nên có nhìn thêm vài lần, còn nhìn thấy cả một vị tiểu thư bước xuống từ chiếc xe ngựa khác. Vẻ mặt của vị tiểu thư đó hoảng loạn lắm, hoàn toàn có thể khơi dậy h*m m**n bảo vệ của nam nhân.

Triệu Thị cũng nhìn về phía cháu gái, kết quả là cháu gái chỉ im lặng nghe mà không có phản ứng dư thừa gì.

Trúc Lan cũng nhìn Ngọc Văn, lại hỏi Ngọc Điệp:

- Cháu có biết là tiểu thư nhà ai không?

Ngọc Điệp hỏi lại:

- Bà nội cảm thấy có trùng hợp không?

Triệu Thị: - Có phải trùng hợp hay không thì hỏi xem là tiểu thư nhà ai là biết chứ gì.

Ngọc Văn cười: - Cháu đã phái người đi điều tra rồi.

Ngọc Điệp kinh ngạc:

- Ta vẫn luôn ở cạnh muội, sao ta không thấy muội phái người ra ngoài?

Ngọc Văn trầm mặc:

- Tỷ không phát hiện ra một đại nha hoàn của muội không ở đây sao?

Ngọc Văn tìm kiếm khắp nơi, đúng thật là không thấy: “!!”

Rất dễ hỏi thăm được tin tức, người hôm nay đâm xe ngựa chính là thứ nữ của Chương đại học sĩ. Nghe nói nàng ta đi chùa dâng hương, Ngọc Văn nghe xong cười giễu cợt:

- Chương gia tốn nhiều tâm tư giăng bẫy Cố Thăng thật đấy.

Ngọc Điệp hỏi: - Lỡ đâu là Chương tiểu thư tự bày trò thì sao?

Một thứ nữ có cơ hội được gả cho Thám Hoa có tiền đồ sáng lạn, đây là hôn sự tốt đẹp hiếm có.

Ngọc Văn ý nhị nói:

- Có lẽ Chương tiểu thư có mưu mô thật, nhưng phần lớn trong đó là kế hoạch của Chương gia. Nếu không thì một thứ nữ do thiếp thất sinh có thể dễ dàng ra khỏi phủ chứ?

Đích nữ có thể dễ dàng ra phủ nhưng thứ nữ muốn ra cửa thì không. Ôn lục công tử là điển hình cho con của thiếp thất muốn tạo dựng tương lai, còn tương lai mà thứ nữ có thể mưu đoạt được chỉ có thể là hôn nhân mà thôi.

Ngọc Điệp: - Cố công tử là người ngay thẳng, chắc y sẽ không dính bẫy đâu.

Ngọc Văn: - Nếu huynh ấy chưa thành thân, sớm muộn gì cũng sẽ gặp phải các loại tình cờ gặp gỡ. Chứ dính bẫy thì chắc không dính bẫy thật.

Cố Thăng đã bị tính kế ở kinh thành, ngã một lần sẽ thông minh hơn một chút cũng tốt.

 

Hàn Lâm Viện

Hôm sau, Cố Thăng rõ ràng cảm giác được Chu đại nhân đã nhìn y vài lần. Y thắc mắc hỏi:

- Đại nhân, ngài đang nhìn cái gì vậy?

Xương Trí: - Nghe nói xe ngựa của ngươi và tiểu thư Chương gia va chạm, có phải là sắp có chuyện tốt không?

Cố Thăng mím môi, hôm qua tiểu thư Chương gia tỏ ra sợ hãi, vài lần cố tình đi về phía y, y lại không phải kẻ ngốc:

- Hạ quan mới là người bị đâm.

Xương Trí nghe được sự ấm ức trong giọng nói: “...”

Cố Thăng cúi đầu:

- Nàng ta còn làm ta đến muộn.

Xương Trí: “!!”

Cố Thăng: - Vậy nên không có chuyện tốt gì, hôm qua hạ quan phải bồi thường tiền xe ngựa nữa đấy.

Xương Trí đưa tay vỗ vỗ bả vai Cố Thăng, nói:

- Sau này ra cửa nhớ cẩn thận.

Cố Thăng đợi Chu đại nhân đi rồi mới hốt hoảng, y trình bày sự thật đồng thời cũng mang theo một chút tâm tư. Trái tim của y đập thình thịch, vậy nên y có thể vọng tưởng một chút nhỉ?

Trên mặt Xương Trí mang nụ cười, trong lòng thì chậc chậc hai tiếng. Tức là đã phát hiện gì đó rồi sao?

Trong hoàng cung, Chu Thư Nhân và các vị đại thần khác ở trong thư phòng tại chính điện, bên ngoài chính điện là Nhị hoàng tử đang quỳ. Chu Thư Nhân tính giờ, đã gần một canh giờ trôi qua, anh rất bội phục, nếu là anh thì quỳ mười lăm phút anh đã không chịu nổi rồi!

Các vị đại thần nhìn nhau, Hoàng Thượng muốn điều tra, không có gì là không tra được, Nhị hoàng tử lại quỳ ở ngoài nên trong lòng họ đã có đáp án.

Hoàng Thượng: - Các vị ái khanh có ý kiến gì không?

Mọi người vội lắc đầu, việc cải cách doanh trại được thảo luận trong nhiều ngày nên lúc này là hoàn hiện nhất rồi.

Chu Thư Nhân là người vui vẻ nhất, anh không thể can thiệp vào chuyện doanh trại nên dù có biết chuyện cũng không thể lên tiếng. Lần này hải quân đã k*ch th*ch Hoàng Thượng nên ngài mới chịu cải cách, anh nhân cơ hội nêu ra hai ý kiến rồi không nói thêm gì nữa.

Tâm trạng của Hoàng Thượng rất tốt, các vị đại thần lần lượt rời đi, ra ngoài thì thấy sắc mặt của nhị hoàng tử tái nhợt, cơ thể run rẩy. Chu Thư Nhân nhìn thêm vài lần, đây không phải khổ nhục kế mà là thực sự sợ hãi.

Các vị đại thần cúi đầu rời đi, Thái Tử không đi theo Chu Thư Nhân về Hộ Bộ. Những đại thần này đã đi rồi, cũng là lúc Hoàng Thượng xử lý nhị hoàng tử.

  -

Ngày hôm sau, Hoàng thượng trị tội vừa nhanh vừa tàn nhẫn. Hoàng Thượng phế bỏ chức quan của con thứ của Lưu lão đại nhân, đồng thời bãi bỏ một số chức quan của dòng tộc Lưu thị, Lưu lão đại nhân cũng xin về hưu, coi như cứu được một chút thể diện cuối cùng. Lần này là một đòn đả kích lớn với Lưu gia. Không có Lưu lão gia ở trên triều đình chống đỡ cho Lưu gia, dù có Nhị hoàng tử thì thế lực của Lưu gia cũng đã chịu đả kích lớn. Mà đây mới chỉ là bắt đầu, kinh thành không thiếu những kẻ bỏ đá xuống giếng.

Sau đó có tin Lưu lão đại nhân bị bệnh. Chu Thư Nhân nghe được tin tức, cố ý hỏi Thái Tử:

- Lưu lão gia thực sự bị bệnh sao?

Thái Tử ngạc nhiên vì Chu hầu gia quan tâm nhưng vẫn báo cho anh biết:

- Đổ bệnh thật.

Chu Thư Nhân: - Ông cụ ấy không dám chết.

Nếu Lưu lão gia chết, những người Lưu gia có chức quan phải giữ đạo hiếu nên muốn quay về cũng khó.

Thái Tử ho khan một cái nói, nói:

- Lưu lão gia không bị gì nghiêm trọng đâu, chỉ là bên ngoài đồn thổi rất nghiêm trọng thôi.

Chu Thư Nhân: - Ồ.

Thái Tử suy nghĩ một chút rồi nói:

- Người được Nhị đệ đề cử ở Lễ bộ đã đến Công Bộ.

Chu Thư Nhân đã biết được từ trong miệng Xương Nghĩa, Xương Nghĩa nói người phân tán quyền lực chính là người của Hoàng Thượng, Nhị hoàng tử quá thảm, vậy nên mới nói y đã quá vội vàng.

Vào hôm Ngọc Điệp và Quách thị hẹn nhau, xe ngựa Liễu gia đến từ sáng sớm. Lần này Liễu nhị công tử cũng có mặt, Triệu thị có báo với Quách thị rằng thị cũng sẽ đi cùng và dẫn theo cả Ngọc Văn.

Quách thị và Triệu Thị ngồi chung một chiếc xe ngựa. Hai người khá thân thiết, trò chuyện những chuyện tầm phào trong kinh thành. Ngọc Điệp và Ngọc Văn ngồi cùng nhau, Ngọc Điệp nghi ngờ hỏi:

- Có phải muội không vậy, muội lại chủ động ra cửa đi chùa sao?

Ngọc Văn: - Muội đi làm bạn với tỷ mà.

Ngọc Điệp cười ha hả, hỏi:

- Nói đi, muội có mục đích gì?

Ngọc Văn cười khẽ:

- Tam tỷ, tỷ làm muội thấy buồn quá. Rõ ràng là muội muốn đi cùng tỷ mà.

Ngọc Điệp không tin, gần đây nàng ấy đã thấy quá nhiều thủ đoạn của Ngọc Văn, sẽ không tin lời Ngọc Văn nói đâu, bèn hỏi:

- Muội có nói không?

Ngọc Văn cười cong mi mắt, nói:

- Tam tỷ, tỷ đoán xem!

Trước Tiếp