Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu hầu phủ
Trúc Lan đang xem đề toán của con trai, Đinh quản gia bước vào nói:
- Công tử, có Lư Gia Thanh đến.
Trúc Lan bảo mời người vào, Lư Gia Thanh tiến vào:
- Tiểu nhân bái kiến phu nhân.
Trúc Lan cười nói:
- Đã lâu không gặp, hình như ngươi đã cao lên rất nhiều.
Lư Gia Thanh ở Tần vương phủ, lại là bạn của Xương Trung, đứa nhỏ này đến Hầu phủ nhiều lần, Trúc Lan cũng dần quen thuộc với y. Đứa nhỏ có chí khí, lại có căn cốt để luyện võ khiến Dung Xuyên khen ngợi không biết bao nhiêu lần.
Lư Gia Thanh đáp: - Dạo này đang độ phát triển nhanh ạ.
Xương Trung đứng dậy so chiều cao, nói:
- Ngươi lớn nhanh quá, sắp cao bằng ta rồi.
Lư Gia Thanh cười: - Ta luyện võ quanh năm, đồ ăn ở Tần vương phủ lại tốt đương nhiên lớn nhanh.
Xương Trung ngồi lại vị trí, nói:
- Tỷ phu ta nói ngươi là hạt giống tốt để luyện võ, nghe nói ngươi có thể thi triển được năm mươi chiêu dưới tay của thủ lĩnh hộ vệ hả?
Khóe miệng Lư Gia Thanh cong lên, vẫn còn có chút kiêu ngạo:
- Đúng vậy.
Trúc Lan ra hiệu cho Lư Gia Thanh ngồi xuống, nói:
- Ăn miếng điểm tâm đi.
Xương Trung hỏi: - Sao đột nhiên ngươi lại đến đây?
Lư Gia Thanh nói: - Ta chuẩn bị đến doanh trại ở hai năm, ngày mốt sẽ xuất phát.
Xương Trung kinh ngạc:
- Ngươi mới có bao lớn đâu?
Lư Gia Thanh cười: - Bởi vì còn nhỏ nên mới phải đi rèn luyện.
Xương Trung kêu lên:
- Xem ra tỷ phu rất coi trọng ngươi, chuyện này do tỷ phu ta sắp xếp đúng không?
Lư Gia Thanh thừa nhận:
- Đúng vậy, là ý của Tần vương.
Xương Trung tiếc nuối vì không thể thường xuyên gặp Lư Gia Thanh, bèn nói:
- Ngươi để lại địa chỉ đi, khi nào đó ta sẽ gửi đồ qua cho ngươi.
Trúc Lan bảo Thanh Tuyết chuẩn bị đồ ăn, cô muốn giữ Lư Gia Thanh lại ăn cơm.
Buổi tối khi Chu Thư Nhân trở về, Trúc Lan biết chuyện xảy ra trên thảo nguyên:
- Lão Đại lo lắng, muốn đích thân đi thăm Minh Vân.
Chu Thư Nhân: - Lão đại đi cũng tốt.
- Anh có muốn nói gì với Minh Vân không? Viết thư để lão đại mang đến đó luôn.
Quả thực Chu Thư Nhân có rất nhiều điều muốn nói với cháu trai cả, anh đáp:
- Ăn tối xong rồi anh viết.
Trúc Lan chờ Chu Thư Nhân thay quần áo xong, nói:
- Đã lâu rồi Nhiễm Uyển chưa được gặp Minh Vân, em đang nghĩ để Lý thị đi cùng, tiện dẫn theo Nhiễm Uyển, anh cảm thấy thế nào?
Chu Thư Nhân không lo có nguy hiểm, Hoàng Thượng đã tức giận, không ai dám làm ăn gì nữa, anh suy nghĩ một chút vì đảm bảo an toàn bèn nói:
- Mang theo nhiều nhiều hộ vệ vào.
Trúc Lan: - Ừm.
Chu Thư Nhân nói:
- Nói lão đại đừng đi tay không về, hãy mua một số dê bò để thả vào thôn trang.
- Được.
Đồ ăn được bưng lên, Trúc Lan nói về Lư Gia Thanh:
- Dung Xuyên sắp xếp cho Lư Gia Thanh đi doanh trại, tức là muốn đi con đường chính thống ngay trước mặt Hoàng thượng à?
Nếu không với người cẩn thận như Dung Xuyên sẽ không sắp xếp, đặc biệt là một nơi như doanh trại.
Chu Thư Nhân thật sự không biết nhưng anh tin tưởng đứa trẻ mình đã dạy dỗ, anh nói:
- Hẳn là vậy, Thái Thượng Hoàng thường xuyên đến Tần vương phủ, chắc chắn đã gặp Lư Gia Thanh, nếu chưa gặp thì Dung Xuyên cũng sẽ nhắc đến đứa trẻ này. Để mà nói thì đứa trẻ này được Dung Xuyên khen ngợi nhiều lần, chứng tỏ là người có tài.
Trúc Lan: - Quang minh chính đại cũng tốt, đứa nhỏ này thật may mắn.
Chu Thư Nhân tươi cười gật đầu:
- Đúng vậy.
Trước khi ngủ Trúc Lan mới hỏi:
- Ai đã ra tay với Ngô Minh?
Chu Thư Nhân: - Nhà ngoại của các vị hoàng tử là có động cơ lớn nhất, đương nhiên không loại trừ những người muốn đạp lên Ngô Minh để hớt tay trên.
Trúc Lan nghe hiểu, vậy nên chính là nhà ngoại của hoàng tử làm:
- Vội vàng quá.
- Đúng vậy, dù sao cũng không liên quan đến Hầu phủ của chúng ta. Thây kệ bọn họ thích làm gì thì làm đi.
Hoàng thượng từng nếm trái đắng vì thế lực nhà ngoại của các vị hoàng tử quá mạnh, nỗi thống hận trong lòng nuôi dưỡng nanh vuốt lớn dần. Không nhìn thấy cả Ôn gia bị ép vào khuôn khổ hết hay sao, ai dám giương nanh múa vuốt thì Hoàng thượng sẽ chém người đó.
Hôm sau, Trúc Lan dặn dò Lão Đại mấy lời, Chu lão đại vội vàng quay về dọn hành lý, Lý thị và Nhiễm Uyển cũng đi. Hai đứa nhỏ ở lại, cuối cùng bọn trẻ được bế đến chủ viện.
Phu thê Chu lão đại lo lắng cho con trai, vỏn vẹn một ngày đã dọn xong hành lý. Đoàn xe và hộ vệ đã được chuẩn bị sẵn, chỉ chờ sáng sớm ngày mai lên đường. Chu lão đại tranh thủ trở về trước đại hôn của Thái Tử, cũng may đường đến thảo nguyên đã được xây xong nên hành trình nhanh hơn nhiều.
Trong hoàng cung, Hoàng Thượng đang trò chuyện với Thái Thượng Hoàng. Thái Thượng Hoàng nói:
- Xem ra Chu gia thực sự rất may mắn.
Hoàng Thượng cảm thán:
- Đúng vậy, Chu Thư Nhân nghỉ phép còn có thể gặp phải buôn lậu, điều tra hải quân lấp đầy kho bạc. Ngô Minh bị ám sát, nếu không có Chu Minh Vân đi theo thì đã không còn cơ hội sống sót.
Nghĩ đến liền thấy sợ, hơn trăm tên sát thủ, Ngô Minh là cánh tay đắc lực tương lai mà ngài coi trọng, được bồi dưỡng vì Thái Tử. Dù sao tuổi tác của Chu Thư Nhân cũng đã lớn, kể cả mong Chu Thư Nhân sống lâu trăm tuổi cũng chỉ là hy vọng chứ ai có thể thật sự sống lâu trăm tuổi chứ?
Thái Thượng Hoàng: - Gần đây… thôi quên đi, ta không quan tâm.
Để con trai lo cho cháu trai đi thôi.
Hoàng Thượng biết phụ hoàng muốn nói cái gì, nhưng ngài cũng không có ý định nói ra. Con trai vẫn còn nhỏ, dạo này Lão Nhị đã gây ra rất nhiều phiền toái nhưng nếu như Lưu gia dính líu đến thảo nguyên ngài nhất định sẽ không nương tay.
Hoàng Thượng: - Ngô Minh sẽ ở lại thảo nguyên mấy năm.
Thái Thượng Hoàng: - Ừ.
Ngài hiểu, Chu Thư Nhân còn ở đây, Ngô Minh sẽ không có được địa vị cao, dù sao giữa hai người cũng có quan hệ kết nghĩa. Ngài vuốt râu, tuổi Ngô Minh vẫn còn trẻ nên ở bên ngoài canh giữ thảo nguyên cũng tốt.
Giọng điệu của Hoàng Thượng vui vẻ:
- Thái Tử sắp cử hành đại hôn, qua hai năm nữa nhi thần cũng lên chức ông nội rồi.
Khóe miệng của Thái Thượng Hoàng cũng nhếch lên:
- Sức khỏe của ta không đến nỗi nào, có thể nhìn thấy đời sau.
Thái Thượng Hoàng sống được đến tuổi này cũng là phúc.
Chu hầu phủ
Ngọc Văn đang nằm lười thì nghe thấy tiếng bước chân: - Mẹ.
- Tai của con thính thật.
Ngọc Văn mở to mắt, nói:
- Người vào được sân của con chỉ có mấy người, con không nhớ được mới có vấn đề.
Tô Huyên đưa bức tranh trong tay cho con gái, nói:
- Con xem đi.
Ngọc Văn khó hiểu:
- Mua cho con sao?
Tô Huyên ngồi xuống nhìn con gái, chỉ thấy Ngọc Văn xem qua liền đặt bức tranh sang một bên. Thị hỏi:
- Không thích sao? Mẹ đặc biệt nhờ người mua đó.
Ngọc Văn không nói lên lời:
- Mẹ ra giá cao để mua tranh Cố Thăng từ trong tay người khác, tốn cả đống bạc làm sao con vui được?
Nếu muốn làm vậy thì nàng ấy đã làm từ lâu rồi, nàng ấy không bao giờ lãng phí bạc, tuy bức tranh hoa mai nàng ấy mua rất đắt nhưng lại có giá trị sưu tầm, có thể bây giờ bán đi không kiếm được nhiều tiền song vẫn có thể lãi được trăm lượng. Đồ cổ do Hộ Bộ thanh lý có giá thấp hơn giá thị trường.
Tô Huyên: - Con lí trí quá rồi.
- Chẳng lẽ lý trí không tốt sao? Chẳng lẽ trong đầu nhất thiết phải chứa toàn chuyện yêu đương như bà nội nói mới tốt?
Nói xong Ngọc Văn rùng mình, nghĩ đến câu chuyện mà bà nội kể là cảm thấy đáng sợ rồi.
Tô Huyên một lời khó nói hết:
- Thôi, là do mẹ nhiều chuyện.
Ngọc Văn ôm chầm cánh tay của Tô Huyên, nói:
- Con biết mẹ làm điều này vì con, vì thương con, nhưng mà mẹ ơi, con hiểu rõ mà. Mẹ chỉ cần yên tâm là được, con rể của mẹ không chạy được đâu.
Tô Huyên bất đắc dĩ, chọc cái trán của Ngọc Văn:
- Huynh muội các con tự chủ quá.
Ngọc Văn cười cong cả mắt, nói:
- Mẹ, chắc là mẹ phải dòm ngó dùm ca ca con nhiều hơn, với tính cách của ca ca, mẹ cần lo lắng nhiều đấy.
Tô Huyên hít sâu một hơi, nói:
- Hai con đều làm mẹ lo lắng…
-
Chớp mắt đã vài ngày trôi qua, Ngọc Điệp nhận lời mời của mẹ vị hôn phu, đi viếng chùa ở ngoài Kinh Thành, ra khỏi phủ từ sáng sớm nhưng một lúc sau đã quay lại.
Trúc Lan ở chủ viện, nghe được tin tức thì sửng sốt. Đợi một lúc vẫn không thấy bóng dáng Ngọc Điệp, cô không chờ thêm được nữa bèn đứng dậy đi đến Nhị phòng xem thử.