Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Trí không thể lúc nào cũng nói chuyện với Cố Thăng, sau khi trả lời xong thì đi thưởng thức tranh cùng bạn bè. Trong nhà có nhiều sách, bạn bè xung quanh hắn đều là những người có tài hoa, mỗi người một câu, vô cùng sôi nổi.
Cố Thăng không suồng sã, mà ngược lại ngồi xuống uống trà. Chẳng qua có hơi thất thần, y thích hoa mai nên vẽ rất nhiều bức tranh hoa mai. Y vân vê chén trà bằng mấy đầu ngón tay, rồi tự cười nhạo bản thân đã nghĩ quá nhiều.
Trong sân của Ngọc Văn, Ngọc Điệp cướp lấy cuốn sách:
- Hôm nay Cố công tử đến.
- Ta biết.
Ngọc Điệp đến để hóng hớt, cuối cùng vẻ mặt bình tĩnh của muội muội đã dập tắt tâm tư hóng hớt của nàng ấy:
- Muội không làm gì khác sao?
Ngọc Văn lấy lại cuốn sách, lật lại trang vừa đọc:
- Một bức tranh hoa mai là đủ rồi.
Ngọc Văn thích kiểu ảnh hưởng một cách âm thần, từng chút từng chút dệt thành một cái võng lớn. Chưa kể hiện tại cha còn muốn lén kiểm tra con rể tương lai.
Ngọc Điệp cảm thấy một lời khó nói hết:
- Nếu vậy thì quá dè dặt, không nói gì cả, chỉ có một bức tranh hoa mai, tỷ mà là Cố công tử thì cũng sẽ không nghĩ nhiều.
Ngọc Văn cười: - Muội cũng không cần huynh ấy suy nghĩ quá nhiều, chỉ cần để lại chút dấu vết trong lòng huynh ấy là được.
Ngọc Điệp run rẩy nói:
- Ta mới phát hiện ra trong số các tỷ muội chúng ta thì muội mới là người đáng sợ nhất.
Ngọc Văn: - Cảm ơn đã khích lệ muội.
Ngọc Điệp quyết định sau này không được đắc tội với Ngọc Văn. Không đụng đến nha đầu này thì không thành vấn đề, không biết lỡ chọc giận nàng ấy sẽ bị trả thù như thế nào.
Ngọc Điệp không thể đọc sách tiếp được nữa, ngồi một lúc liền rời đi. Nha đầu của Ngọc Văn hỏi:
- Tiểu thư, em có cần ra sảnh ngoài hỏi thăm tin tức không?
- Không cần.
Dù sao thì khi cha quay về cũng sẽ nói với nàng ấy, cần gì phải phiền phức.
Sảnh ngoài, Xương Trí nhận ra Cố Thăng đang im lặng uống trà, bèn ra hiệu cho bạn bè đi thưởng thức trước còn hắn thì bước tới trước mặt Cố Thăng, hỏi:
- Sao ngươi không qua đó?
Cố Thăng cười: - Hôm nay thấy được hai bức tranh đã là vinh hạnh của hạ quan, hạ quan ở đây nghe đánh giá là được.
Xương Trí: - Ta nghe nói Chương đại học sĩ rất yêu quý nhân tài, có ý định gả con gái út con của thiếp thất cho ngươi đấy.
Số lần Cố Thăng vào cung nhiều lên, Trác Cổ Du càng khó chèn ép được Cố Thăng, người chú ý đến Cố Thăng cũng bắt đầu đông hơn, ai mà không thích một thiếu niên có triển vọng chứ?
Cố Thăng kinh ngạc hỏi:
- Ngài nghe ai nói vậy?
Xương Trí đáp: - Chương đại học sĩ đã hỏi ta về ngươi.
- Ngài cũng biết là hạ quan chưa có hôn ước, vì vậy có rất nhiều lời đồn.
Xương Trí híp mắt:
- Vậy nên ngươi định thành thân hả?
Cố Thăng vội lắc đầu:
- Hạ quan sẽ không thỏa hiệp chỉ vì lời đồn, tâm tính của hạ quan không hề thay đổi.
Nụ cười của Xương Trí sâu hơn, đứng dậy vỗ vai Cố Thăng:
- Ngươi được đấy.
Cố Thăng sửng sốt, y có phần không thể áp chế được suy nghĩ trong đầu rồi lại lắc đầu. Chu đại nhân chỉ quan tâm đến y thôi, nếu thực sự có ý tưởng khác thì cũng chỉ có Chu đại nhân mới biết.
-
Hộ Bộ
Đến trưa, Chu Thư Nhân cảm thấy bất ngờ khi Thái Tử qua đây. Anh hỏi:
- Hôm nay Thái tử không đi thử lễ phục cho đại hôn sao?
Thái Tử: - Đã thử xong rồi, nên ta quay lại.
Chu Thư Nhân ngẩng đầu nhìn Thái Tử, cười nói:
- Năm đó khi thần gặp điện hạ lần đầu, điện hạ vẫn còn là một đứa trẻ, thoáng cái đã trôi qua nhiều năm, điện hạ sắp đại hôn rồi.
Thái Tử hiếm khi xấu hổ, nói:
- Đến lúc đó cô sẽ dọn ra khỏi cung.
Chu Thư Nhân cười: - Sau này khi lên triều Thái Tử phải giống lão thần rồi.
Ở trong cung khi vào chầu rất thuận tiện, ở ngoài cung thì có khả năng sẽ bị hành xác.
Thái Tử cười lớn, cậu ta biết Chu hầu gia phản đối việc dậy sớm như thế nào.
Chu Thư Nhân đẩy sổ sách trên bàn cho Thái Tử, nói:
- Thái Tử nhất định phải xem kỹ những cái này.
Thái Tử nhìn sổ sách dày cộm nói: - Được.
Cậu ta học được rất nhiều ở Hộ Bộ, càng học càng hiểu rõ sự lợi hại của Chu hầu gia.
Thái Tử chờ hộ vệ bế sổ sách lên, đứng dậy nói:
- Chu hầu gia đã vất vả rồi.
Mấy năm nay nếu không có Chu hầu gia thì nước nhà sẽ không thể phát triển tốt hiện tại, quả thực Chu hầu gia là người định quốc an bang.
Chu Thư Nhân rất hài lòng với Thái tử, Hoàng Thượng đã dạy dỗ ra được một người thừa kế vô cùng ưu tú, lại nghĩ đến hành động của Nhị hoàng tử, đúng là còn kém xa.
Thái Tử trở về phòng riêng, Lý công công bên cạnh hỏi:
- Vì sao Thái Tử không nói với Chu hầu gia chuyện hôm nay n=Nhị hoàng tử bị Hoàng Thượng khiển trách?
Thái Tử lấy ra một quyển sổ sách, nói:
- Chu hầu gia không quan tâm đến hành động của Nhị hoàng đệ, trong lòng Chu hầu gia cũng biết rõ dù không có Nhị hoàng đệ thì quyền lực của Chu Xương Nghĩa cũng vẫn sẽ bị phân đi.
Lý công công sửng sốt, thấy Thái Tử chăm chú xem sổ sách nên im lặng lui sang một bên rồi thở dài trong lòng. Hắn cho rằng mình đi theo Thái Tử từ nhỏ đã học được rất nhiều điều, bây giờ mới nhận ra mình vẫn còn rất nông cạn.
Hai ngày sau, trong buổi chầu triều, Hoàng Thượng trầm mặt, các vị đại thần nhìn nhau. Năm nay mưa thuận gió hòa, không có lũ lụt hay hạn hán, sắp tới còn là đại hôn của Thái Tử, tâm trạng tốt của Hoàng Thượng không thể che giấu được. Hôm nay Hoàng Thượng sao vậy?
Ánh mắt Hoàng Thượng sắc bén nhìn về phía quần thần trong triều, nói:
- Đêm qua có tin tức khẩn cấp từ thảo nguyên gửi đến.
Chu Thư Nhân nhìn chằm chằm Hoàng Thượng, nhất định trên thảo nguyên đã xảy ra chuyện gì đó nên mới khiến Hoàng Thượng tức giận như vậy. Anh lo lắng cho cháu trai lớn!
Kết quả là Hoàng Thượng nói xong liền im lặng, ngài cố ý muốn xem phản ứng của các vị đại thần. Chu Thư Nhân lo lắng nhưng cũng chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Ánh mắt Hoàng Thượng tối sầm, nói:
- Ngô Minh đang tuần tra nông trường thì bị ám sát, may mà có Chu Minh Vân dẫn theo rất nhiều hộ vệ đi theo nên Ngô Minh mới có thể thoát khỏi nguy hiểm.
Chu Thư Nhân thở ra một hơi, cháu trai không có việc gì là được. Trong đầu anh đang thắc mắc ai đã động tay, thảo nguyên phân châu tương đối thuận lợi, Ngô Minh lại là trùm cuối thật sự, nắm rõ những thay đổi trên thảo nguyên. Xét từ góc độ thu nhập từ thuế, có thể nói trong lòng Hoàng Thượng Ngô Minh có địa vị rất quan trọng.
Ngô Minh đã xây dựng được nền tảng ở thảo nguyên, có người muốn hái quả nên mới xảy ra vụ ám sát.
Hoàng Thượng: - Được, được lắm, hơn trăm người ám sát, trẫm không tin không có nội ứng. Thủ đoạn mượn dao giết người này dùng tốt lắm.
Ngài càng tức giận hơn vì thảo nguyên vừa mới ổn định lại, nếu lần ám sát này thành công, những thế lực chưa diệt trừ được trên thảo nguyên liệu có phản công không?
Nếu thảo nguyên không ổn định thì công sức mấy năm nay đều uổng phí, vì xây dựng thảo nguyên mà đã tiêu tốn không biết bao nhiêu là nhân lực và vật lực?
Chu Thư Nhân nhẫn nhịn, nhưng vẫn không nhịn được tiến lên:
- Hoàng Thượng, Ngô Minh và cháu trai của thần có an toàn không?
Hoàng Thượng thu hồi sự tức giận, nói:
- Cả hai đều không bị thương.
Chu Thư Nhân bước sang một bên, Hoàng Thượng tức giận, anh không cần đổ thêm dầu vào lửa, nếu vậy có vẻ anh rất hung hãn. Dù sao Hoàng Thượng cũng sẽ điều tra kỹ lưỡng, anh chỉ cần chờ kết quả là được.
Đôi khi không tranh giành lại là tranh, giống như bây giờ, Hoàng Thượng biết rõ Chu hầu gia, Chu hầu gia bênh vực người mình nhưng lại không lập tức sồn sồn lên trên triều vì Chu hầu gia tin tưởng ngài.
Buổi chầu kết thúc, Hoàng Thượng phái người đi điều tra rõ, các đại thần tốp ba tốp năm đi cùng nhau, dù không thể công khai thảo luận nhưng chỉ qua ánh mắt cũng biết đối phương muốn nói gì.
Uông Cự an ủi:
- Ngài đừng lo lắng.
Chu Thư Nhân: - Ừm.
Anh thực sự không lo lắng, anh tin tưởng năng lực của Ngô Minh. Chuyện này suýt chút nữa đe dọa tính mạng của Ngô Minh, thế thì bọn họ phải chuẩn bị sẵn sàng cho việc bị trùm cuối trả thù. Thực sự cho rằng Ngô Minh dễ bắt nạt sao!
Uông Cự thấy vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa của Chu Thư Nhân: “!!!”
Tâm tình của Chu Thư Nhân rất tốt, nói:
- Sắp có người gặp xui xẻo rồi.
Hoàng Thượng cũng sẽ không nhân từ, lần này đã chạm đến điểm mấu chốt của Hoàng Thượng.
Uông Cự nuốt nước miếng, hỏi:
- Có phải ngài đã biết cái gì rồi không?
Ánh mắt Chu Thư Nhân nhìn về phía các đại thần đã đi xa, nói nhỏ:
- Ta chỉ đoán thôi.
- Đoán được cái gì?
Chu Thư Nhân cười lạnh nói:
- Có người quá thiếu kiên nhẫn.