Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1644: Lành Ít Dữ Nhiều

Trước Tiếp

Trúc Lan lại nhận được một lá thư từ Minh Huy, lá thư được người bên dòng họ Vu thị mang đến. Trong thư, Minh Huy khen ngợi trường học của dòng tộc Vu thị và viết ra những gì mà dòng tộc Chu thị có thể học hỏi được.

Minh Huy không chỉ nói đến trường học mà còn nói rất nhiều về Vu thị, cũng nhắc đến bà ngoại của Vu Việt Dương là người hiền lành. Cuối cùng thì hỏi khi bọn họ về kinh có cần đến Vu gia chào hỏi không.

Trúc Lan đọc thư xong mới đưa cho Lý thị, Lý thị đọc xong nói:

- Me, trong thư nói lão phu nhân đã lớn tuổi, qua Tết sức khỏe lại không tốt, sau này không thể vào kinh, lão phu nhân muốn gặp Ngọc Nghi. Vu nhị công tử đã đến Ninh Châu nhiều lần, Ngọc Nghi đáng lý nên đến thăm Vu gia một chuyến.

Trúc Lan: - Đúng là nên đến thăm hỏi.

Sau này cũng sẽ thành thân ở kinh thành, lão phu nhân không thể tới kinh thành để tham dự hôn lễ nên cô hiểu được tâm tình của bà cụ.

Lý thị cất bức thư đi, nói:

- Thư của Minh Vân chắc cũng sắp đến rồi.

  -

Thảo nguyên

Minh Vân theo Ngô Minh thúc thúc đi tuần tra mấy nông trường lớn, cảm xúc rất hưng phấn:

- Sau mấy năm chăn nuôi, cuối cùng chúng cũng bắt đầu sinh sản.

Giọng điệu của Ngô Minh cũng thoải mái hơn rất nhiều:

- Ừ, cuộc sống của người dân du mục năm nay đã khá hơn.

Chỉ khi cuộc sống của những người du mục ổn định thì thành trì bọn họ xây dựng mới phát triển thịnh vượng.

Minh Vân: - Mấy ngày nữa đoàn thương thân sẽ đến, lúc đó cần phải chuẩn bị kỹ càng hơn để đề phòng có người nhân cơ hội quấy rối.

Ngô Minh cau mày, tuy đã phân châu ở thảo nguyên rồi nhưng vẫn có một số người không phục. Thảo nguyên rất rộng lớn, khó tìm được kẻ ẩn nấp. Thỉnh thoảng bọn chúng sẽ tìm cơ hội để gây rắc rối, việc này làm y vô cùng khó chịu.

Đột nhiên những hộ vệ phía trước dừng lại, sự việc bất ngờ xảy ra làm mọi người trở nên cảnh giác. Ngô Minh và Minh Vân được bảo vệ ở giữa, Minh Vân nắm thanh kiếm trong tay, bọn họ không tiến lên, vẫn đang giằng co. Ánh mắt Ngô Minh bình tĩnh, chuyện ra ngoài tuần tra nông trường chỉ là ý định nhất thời nảy ra, là ai đã truyền tin tức ra ngoài?

Đám người phục kích ở bụi cỏ phía trước không nhịn được nữa, xốc cỏ trên người lên lao đến. Có không dưới trăm người mà bên Ngô Minh chỉ mới có hơn năm mươi người. Những nông trường nguy hiểm gần đâu đã được thanh trừng nên không dẫn theo quá nhiều người, vậy mà lại có hơn trăm người phục kích ở đây. Chứng tỏ có người hỗ trợ chúng!

Minh Vân không xông lên trước mà cẩn thận bảo vệ Ngô Minh thúc, hắn nhìn hai hộ vệ bên cạnh thì yên tâm hơn rất nhiều. Trong lúc nhất thời không ngừng vang lên tiếng la – GIẾT, Minh Vân căng thẳng nắm chặt kiếm. Hơn năm mươi hộ vệ đã thương vong hơn non nửa thì binh lính tuần tra mới chậm chạp mò đến. Ngô Minh lạnh lùng nhìn chằm chằm những binh sĩ đang nhận tội, không nói gì cả.

Lòng bàn tay của Minh Vân đổ đầy mồ hôi, đầu óc quay cuồng. Nghe đám binh tướng này nói bị một đám người thu hút sự chú ý, điều này không khác gì muốn lấy mạng của Ngô Minh thúc. Nếu không phải hắn nghe nói đang tuần tra nông trường nên cùng đến, còn mang theo nhiều hộ vệ thì có khả năng Ngô Minh thúc đã chết ở đây!

Sau khi về thành, Minh Vân nói:

- Thúc, chuyện này không đơn giản.

Ngô Minh hừ một cái: - Ừ.

Minh Vân không nói chuyện nữa, hiển nhiên Ngô Minh thúc đang suy nghĩ. Hắn cảm thấy không chỉ có thế lực bại trận ở thảo nguyên mà còn có cả những thế lực ở kinh thành, hắn tin tưởng thành trì đã được thanh trừng rồi nhưng giờ xảy ra sai lầm lớn như vậy thì chỉ có thể là do người phe mình thôi.

Ngô Minh hoàn hồn nói:

- Cũng may hôm nay có con đi theo.

Nếu như không có Minh Vân thì y đã lành ít dữ nhiều.

 

Kinh thành

Buổi chiều Trúc Lan nhìn thấy con trai ôm một chậu hoa về, bèn hỏi:

- Con mua à?

Xương Trung: - Đây là đồ con đã giành được từ trong tay phò mã.

Trúc Lan: - … Con quen phò mã từ khi nào vậy?

Xương Trung cười: - Thông qua Cố Thăng nên cũng có biết nhau, phò mã tương lai là một người rất thú vị.

Trúc Lan cảm thấy bất ngờ:

- Mẹ còn tưởng Tứ hoàng tử đã giới thiệu hai đứa với nhau.

Xương Trung bĩu môi nói:

- Tứ hoàng tử không thèm quan tâm đến phò mã của trưởng công chúa, ngoại trừ lần gặp mặt ở tiệc đính ước thì tứ hoàng tử không gặp phò mã tương lai thêm lần nào.

Trúc Lan ngẫm lại, không cùng một mẹ sinh ra, lại có sự khác biệt đích thứ, tứ hoàng tử không quan tâm đến là chuyện bình thường:

- Vị phò mã tương lai này thú vị như nào?

Xương Trung cười tủm tỉm, nói:

- Hôm nay có người đến nói hắn nhàn hạ, hắn lại tự đắc vì không phải phấn đấu. Thậm chí còn quảng bá cho bị công tử chê cười hắn biết nhàn hạ tốt thế nào.

Trúc Lan cười nói: - Quả thực rất thú vị.

Xương Trung lại nói:

- Con còn nghe được tin tức nói Trác Cổ Du đã bắt đầu xem mắt chọn nhà thê tử.

Trúc Lan đã biết trước, nói:

- Ừm, đã quyết định là trưởng nữ của Diệp bá tước rồi.

- Cuối cùng cũng chọn được nhà nhạc phụ có quyền thế, coi như Trác Cổ Du đã được như mong muốn.

Trúc Lan: - Diệp bá tước không coi trọng Vĩnh An quốc công phủ mà coi trọng việc Trác Cổ Du được đi theo Thái Tử. Diệp bá tước muốn đưa trưởng tử của mình đến bên cạnh Thái Tử.

Xương Trung nghe xong thì thở dài.

- Vẫn là nữ nhi nhà chúng ta hạnh phúc.

Trúc Lan: - Được rồi, con cũng về nghỉ ngơi đi.

Lúc hết giờ làm ở Nha MÔn, Chu Thư Nhân thấy Lão Nhị bèn hỏi:

- Dạo này con không bận sao?

Dạo này ngày nào Lão Nhị cũng đến đón anh, lần đầu thì anh cảm động vì con trai hiếu thảo nhưng số lần nhiều lên khiến anh cảm thấy phiền.

Xương Nghĩa sờ mũi, nói:

- Con muốn hiếu thảo với cha thôi mà.

Chu Thư Nhân: - Nói lại thì thật sự không bận sao?

Xương Nghĩa: - Không bận, con đã giao ra rất nhiều quyền lực nên dạo gần đây rất rảnh rỗi.

- Sao không nói với ta chuyện quyền lực bị phân chia?

Xương Nghĩa nói: - Sớm muộn gì quyền lực cũng sẽ được phân ra, chia sớm thì khỏe sớm nên con không nói cho cha biết.

Chu Thư Nhân cười nhạo:

- Ta còn tưởng phải mất một hai năm.

- Mấy năm nay quan viên sống ở nước ngoài đã mang lại rất nhiều lợi ích cho gia tộc, nếu như không có cha trấn ở đây thì quyền lực của con đã bị phân chia từ lâu rồi.

Chu Thư Nhân ý nhị nói:

- Nhị hoàng tử cần bạc.

Dù sao cũng là hoàng tử, ở Lễ Bộ học tập không ngừng.

Xương Nghĩa cảm thấy đó chính là trách nhiệm của cha, hắn nói:

- Lễ Bộ học theo cách chia từng mục của Hộ Bộ, tiền trên sổ sách rất rõ ràng. Thế là con thành miếng thịt thơm hiếm có khó tìm của Lễ Bộ.

Vậy nên không để mắt đến hắn thì để mắt ai, hắn đã từ chối khi Nhị hoàng tử lôi kéo hắn vài lần. Nếu không làm sao lại ra tay với hắn? Không nhờ có cha hắn ở đây thì hắn không chỉ bị phân chia mỗi quyền lực mà còn có khả năng phải đổi bộ.

Chu Thư Nhân: - Quyền hành của con bị phân cho… thôi quên đi.

Anh hỏi những thứ này để làm gì, nhị hoàng tử muốn làm gì thì làm. Dù sao Hoàng Thượng và Thái Tử cũng đang theo dõi sát sao.

Hôm sau là ngày nghỉ của Hàn Lâm Viện, Xương Trí mời bạn bè đến Hầu phủ để thưởng thức tranh, ngắm tranh bạch hổ, còn có cả bức tranh hoa mai mà Ngọc Văn mua.

Cố Thăng nhận được lời mời. Cố Ngạn biết đệ đệ được nghỉ, sáng sớm đã đến nhà đệ đệ:

- Đệ đi đâu vậy?

Cố Thăng nói: - Đệ được Chu đại nhân mời đến hầu phủ, sao sáng sớm đại ca lại đến đây?

- Hiếm khi đệ được ngày nghỉ, ta đang định đưa đệ đến ruộng đất ngoài thành để xem.

Cố Thăng: - Đợi đợt nghỉ sau đi.

Cố Ngạn ra chiều suy tư rồi nói:

- Các vị công tử của Chu hầu phủ đối xử với đệ rất tốt.

Cố Thăng: - Đúng vậy, họ đều là quý nhân của đệ.

Cố Ngạn biết đệ đệ mình ưu tú, nhưng vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng:

- Để ta đưa đệ qua đó.

- Làm phiền đại ca rồi.

Khi Cố Thăng đến, có rất nhiều người đã đến. Đa số là bạn bè của Xương Trí, tất cả đều trạc tuổi với Xương Trí nên Cố Thăng – người trẻ tuổi trở nên nổi bần bật.

Xương Trí hài lòng với sự bình tĩnh của Cố Thăng, cười nói:

- Ngươi thích vẽ mai, đến xem bức tranh hoa mai này đi.

Cố Thăng bước tới, vừa nhìn đã thích, đồng thời cũng nhận ra mình vẫn còn thiếu rất nhiều, kìm lòng không đặng đưa tay ra chạm vào.

Xương Trí vuốt râu, nói:

- Bức tranh này là của con gái ta.

Cố Thăng hoàn hồn:

- An Hòa huyện chúa?

Xương Trí cười: - Đúng vậy.

Trước Tiếp