Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Các công tử được mời hôm nay đều biết lý do tiệc hoa được tổ chức là vì phò mã tương lai nên tập trung hết về phía bên này, thấy phò mã tương lai trả đũa như vậy thì hả hê lắm. Riêng Trác Cổ Du lại khó chịu, dạo gần đây nhờ có Thái Tử mà y được mọi người nịnh nọt rất nhiều. Cho dù ở trong nhà thì các đường đệ ở phòng khác cũng an phận hơn rất nhiều.
Phò mã thấy Trác Cổ Du nhìn mình như thể chính mình mới là người gây rối vô cớ thì buồn nôn lắm. Hắn ồ lên, rồi nói với Cố Thăng:
- Chúng ta đi ra hồ nhé?
Cố Thăng không muốn tách khỏi phò mã tương lai. Hôm nay y là người duy nhất có xuất thân hàn môn, có những người đang âm thầm đánh giá y, y không muốn ở lại để bị người khác dò hỏi, bèn đáp: - Được.
Đỗ công tử phe phẩy cây quạt, đợi phò mã tương lai đi xa rồi mới lên tiếng:
- Ta thật sự đã đánh giá thấp Cố Thăng, trước đây có tiểu nhi tử của Chu hầu gia giúp, bây giờ lại có thêm phò mã tương lai, ta còn nghe nói dạo gần đây y thường xuyên vào cung.
Sắc mặt Trác Cổ Du không thay đổi nhưng ánh mắt thì ảm đạm đi, giữa y và Cố Thăng có quan hệ cạnh tranh, vì y không chèn ép Cố Thăng triệt để nên mới dẫn đến cục diện như ngày hôm nay, y vẫn chưa đủ tàn nhẫn. Nếu như lúc trước nghe lời ông nội thì Cố Thăng đã không thể trưởng thành.
Bên chỗ nữ quyến, Trúc Lan nói với Ngọc Văn và Lâm Hi:
- Hai đứa đừng tò tò theo bà nội nữa, đến tiệc ngắm hoa thì đi ngắm hoa hết đi.
Công chúa đang được các vị tiểu thư khác xúm xít rủ đi ra vườn, bây giờ trong phòng toàn là người lớn nên Ngọc Văn và Lâm Hi bỗng chốc trở thành tâm điểm.
Ngọc Văn đứng dậy thưa:
- Vậy cháu và biểu muội đi ra ngoài đây thưa bà nội.
Lâm Hi còn đang băn khoăn không biết khi nào biểu tỷ mới ra vườn, nếu không ra vườn thì làm sao gặp được Cố công tử. Con bé cứ tưởng mình đã đoán sai, cuối cùng cũng đợi được rồi.
Hai cô nương đều có phong nào nên bọn họ sẽ không vây quanh công chúa, lúc này nên gây thù chuốc oán. Ngọc Văn và Lâm Hi vừa ra ngoài chưa được mấy bước đã nhìn thấy công chúa và một vị công tử, Lâm Hi nói:
- Là phò mã tương lai.
Ngọc Văn nhìn qua, phò mã tương lai cũng có nhan sắc khá được, không biết hắn nói gì mà công chúa cười rất vui vẻ, có thể thấy được hắn là một người có tính cách tốt. Đôi mắt sẽ không biết nói dối, phò mã có một đôi mắt sáng ngời.
Lâm Hi kéo tay áo của biểu tỷ, nói:
- Cố công tử kìa.
Ngọc Văn nhìn theo, Đỗ công tử chắn ngay trước mặt Cố công tử, không biết đã xảy ra chuyện gì, có vài vị công tử đang cười cười giống như xem kịch.
Lâm Hi hoàn hồn, biểu tỷ đã đi qua chiếc cầu nhỏ, gần cầu nhỏ có các vị tiểu thư đang ngắm hoa nữa, Lâm Hi bèn đuổi theo.
Đỗ công tử: - Khi Cố công tử đỗ Thám Hoa đã từ chối rất nhiều nhà gái, ta còn tưởng Cố công tử là người có cốt khí, nhưng bây giờ xem ra ta đã sai rồi, rõ ràng Cố công tử muốn tìm một nhà nhạc phụ tốt hơn.
Hắn ta không tin Kỷ Đức Minh nói rằng Chu hầu gia đối xử khác với Cố Thăng mà càng tin rằng Cố Thăng muốn bám vào Chu hầu gia, chăng qua Cố Thăng giỏi che giấu hơn Kỷ Đức Minh thôi. Đương nhiên dù Cố Thăng có không phải người như vậy thì hắn ta cũng sẽ khiến cho Cố Thăng bị mang tiếng là đu bám Chu hầu gia.
Cố Thăng không hề hoảng sợ, y nhìn thẳng Đỗ công tử rồi đáp:
- Ta không hiểu tại sao huynh cứ nhắm vào ta?
- Ta cũng muốn biết, không biết Đỗ công tử có thể cho ta một câu trả lời được không?
Đột nhiên có một giọng nữ vang lên, mọi người đều nhìn về phía Ngọc Văn và Lâm Hi.
Đỗ công tử sửng sốt:
- An Hòa huyện chúa.
Lâm Hi lên tiếng:
- Chắc ta tàng hình?
Giọng điệu của Đỗ công tử càng cung kính hơn:
- Quận chúa.
Khoan bàn tới chuyện hắn ta không thể đắc tội An Hòa huyện chúa, con gái duy nhất của Tần vương lại càng không thể đắc tội.
Ngọc Văn cười tủm tỉm, hỏi:
- Hồi nãy ta có nghe được chút đỉnh, Đỗ công tử có thể giải thích thắc mắc của ta được không?
Khóe miệng Đỗ công tử méo mó, đáp:
- Ta không nhằm vào Cố công tử, chẳng qua hôm nay ta muốn xác nhận lại mà thôi.
Ngọc Văn mân mê chiếc quạt, nói:
- Ta còn nhớ mùa đông năm ngoái Cố công tử phải đứng ngoài cửa của Đỗ phủ rất lâu, phải để ta sai gã sai vặt đi gõ cửa. Đỗ công tử có chắc mình không bị mất trí nhớ không?
Sắc mặt Đỗ công tử khẽ thay đổi, không phải vì huyện chúa biết hắn ta đang làm khó Cố Thăng, mà là hắn ta có linh cảm không tốt, chẳng lẽ lời của Kỷ Đức Minh là thật?
Trác Cổ Du ở cách đó không xa, sắc mặt cũng không tốt. Chu Ngọc Văn là loại người gì chứ, nhìn thì có vẻ dễ tiếp xúc nhưng thực ra lại luôn lạnh lùng xa cách, vậy mà nàng ấy lại giải vây cho Cố Thăng, còn không chỉ một lần!
Lâm Hi nhìn biểu tỷ không chớp mắt, giọng điệu của biểu tỷ không hề thay đổi, trên mặt vẫn nở nụ cười, nhưng sao con bé lại cảm thấy biểu tỷ rất không dễ chọc!
Cố Thăng siết tay, lần thứ hai, nếu không phải do An Hòa huyện chúa vẫn còn nhỏ tuổi thì y đã không nhịn được mà hoài nghi. Y kiềm chế bản thân tự khinh thường chính mình, đừng có vọng tưởng.
Đỗ công tử không thể thừa nhận, chỉ có thể cười một cách xấu hổ. Cũng may có người quen biết với Đỗ công tử đến nói có việc gì đó, sau đó Đỗ công tử xin lỗi rời đi.
Ngọc Văn không nói nữa, gật đầu với Cố Thăng. Cố Thăng tiến lên nói:
- Cố mỗ cảm ơn huyện chúa.
Ngọc Văn cười: - Ta thường nghe tiểu thúc và phụ thân nói huynh là người tốt, ta tin tưởng ánh mắt của tiểu thúc và phụ thân. Huynh không cần phải nghĩ nhiều, ta lên tiếng cũng vì tiểu thúc và phụ thân. Ta không cho phép ai dám nghi ngờ ánh mắt của tiểu thúc và phụ thân ta.
Nụ cười của Cố Thăng trở nên thoải mái hơn, y đã nói rồi, phải có lý do thì huyện chúa mới lên tiếng, chắc chắn không phải bởi vì y:
- Dù vậy cũng phải cảm ơn huyện chúa.
Ngọc Văn: - Xin công tử cứ tự nhiên.
Nói xong, Ngọc Văn và Lâm Hi đi khỏi. Thoải mái không sợ người khác nhìn ra được điều gì.
Bởi vì lời nói của Ngọc Văn mà trong mắt các vị đang suy đoán đều xuất hiện vẻ “hiểu rồi". Chu hầu gia là người nổi tiếng bênh vực người mình, đã từng làm ầm ĩ ở Vĩnh An quốc công phủ. Huyện chúa lên tiếng vì phụ thân và thúc thúc là chuyện bình thường, tính cách bênh vực người mình có tính di truyền!
Sắc mặt Trác Cổ Du càng thêm khó coi, lúc này y có thể cảm nhận được sự đánh giá như có như không. Không biết phò mã tương lai quay lại từ lúc nào, chậc chậc hai cái rồi cười phá lên.
Cố Thăng: “...”
Phò mã tương lai thực sự rất ghét Trác Cổ Du!
Chuyện xảy ra ở ngoài vườn đã tới tai những người trong phòng, Trúc Lan nghe xong thì nói thêm vài câu vì cháu gái:
- Nha đầu này từ nhỏ đã được cha cưng chiều, không ai được phép nói xấu cha nó. Tính cách bênh vực người mình rất giống lão gia nhà ta.
Tề thị tiếp lời:
- Muội muội có một đứa cháu gái ngoan.
Mọi người sôi nổi nói tiếp, chuyện này cứ vậy cho qua.
Trong vườn, Lâm Hi hỏi:
- Thật sự vì Ngũ cữu và tiểu cữu sao?
Ngọc Văn nghiêm túc nói:
- Tỷ để ý Cố Thăng nhưng sẽ không lấy cha và tiểu thúc làm cái cớ, tỷ có thể lấy lý do khác để giải vây chứ không nhất thiết phải làm như vậy. Bởi vì tỷ muốn cho mọi người biết Chu hầu phủ bênh vực người mình, không phải ai cũng có thể dính líu được đến hầu phủ.
Hôm nay Đỗ công tử muốn chứng minh Cố Thăng là tiểu nhân dựa hơi để leo lên cao, ngày mai mọi người sẽ nghĩ gì về mắt nhìn người của cha và tiểu thúc? Bên ngoài sẽ đồn đãi như thế nào?
Hiếm khi Lâm Hi thấy biểu tỷ mình nghiêm túc, con bé cười:
- Muội biết ngay biểu tỷ rất bình tĩnh mà.
Ngọc Văn: - Nếu ta không bình tĩnh thì trong mắt muội ta là người mặc kệ người nhà của mình vì nam nhân sao?
Lâm Hi lắc cánh tay biểu tỷ, nói:
- Thì muội chỉ sợ bóng sợ gió thôi mà?
Ngọc Văn không nắm cũng không buông, biểu muội rất bảo vệ Hầu phủ, nếu nàng ấy thực sự làm chuyện gì ngu ngốc vì nam nhân, chậc chậc… Ngọc Văn tin biểu muội sẽ quất roi vào mình!
-
Ninh Châu
Minh Huy đi theo Vu Việt Dương đến chỗ dòng tộc Vu thị:
- Nhân khẩu của dòng tộc Vu thị đúng là rất đông.
Vu Việt Dương: - Đúng vậy, huynh có muốn đến trường học của dòng tộc không?
Minh Huy hỏi: - Có được không?
Vu Việt Dương cười: - Đương nhiên là được.
Minh Huy muốn biết trường học của dòng tộc Vu thị và dòng tộc Chu thị có gì khác nhau, bèn nói cảm ơn với Vu Việt Dương.