Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan ghé mắt nhìn cháu gái, hai bức tranh, một bức một ngàn một trăm lượng, một bức một ngàn bốn trăm lượng, cô muốn biết bức nào là của Xương Trí.
Ngọc Văn chỉ vào chiếc hộp trong tay nha hoàn, nói:
- Con đã mua bức tranh bạch hổ mà cha nhắc đến rồi, con còn mua một bức tranh hoa mai vàng.
Xương Trí không nghiến răng nữa, ai u một tiếng:
- Tranh bạch hổ không hề rẻ, trong tay con còn đủ tiền không?
Ngọc Văn: - Chỉ có một ngàn bốn trăm lượng thôi, nhưng không sao, mấy năm nay con tiết kiệm được rất nhiều tiền bạc, hiện tại vẫn còn rất nhiều.
Ngay cả người làm cha như Xương Trí cũng hâm mộ con gái, thê tử nuông chiều hắn, nhưng lại càng nuông chiều con gái hơn, tiền trong tay khuê nữ đều là của Tô Huyên cho.
Tứ hoàng tử dựng tai lên nghe lén, sau đó cảm thấy ghen tị. Mẫu hậu có sản nghiệp của hồi môn, năm nào cũng cho nó tiền để tiêu. Thái Tử đại ca sắp đại hôn nên mẫu hậu đã phân chia sản nghiệp ra, cho Thái Tử đại ca bảy phần, nó và muội muội mỗi người được một phần rưỡi, nên nó nắm rất rõ sản nghiệp của mình. Còn về phần xin phụ hoàng thì… ha hả, trừ khi nó thành thân, nếu không phụ hoàng sẽ không cho nó.
Trúc Lan lại nói thêm vài câu với Xương Trí, Xương Trí lấy được tranh bạch hổ mà mình muốn nên không vào trong nữa mà chuẩn bị quay lại Hàn Lâm Viện.
Xương Trí tiễn Trúc Lan và Ngọc Văn đi rồi mới lên xe ngựa, lúc này nhìn thấy Trác Cổ Du bước vào phòng đấu giá.
Buổi tối, tin tức về hành động của Vĩnh An quốc công phủ đã được lan truyền khắp kinh thành. Trúc Lan đợi Chu Thư Nhân trở về hỏi:
- Lời đồn là sự thật sao?
Chu Thư Nhân: - Đúng vậy, hôm nay anh đã xem sổ bán ra của buổi đấu giá, việc mua bán đều được ghi lại, quả thực Vĩnh An quốc công phủ đã mua rất nhiều đồ cổ và tranh chữ.
Trúc Lan: - Này là có cơ hội liền tận dụng để lăng xê sao.
Chu Thư Nhân: - Anh càng tò mò hơn, không biết trong chiến loạn năm đó Vĩnh An quốc công phủ đã thu được bao nhiêu tài sản.
Vĩnh An quốc công không phải là kiểu người chính trực, hôm nay đã tiêu gần mười vạn lượng. Mười vạn lượng bạc đó trời!
- Rất nhiều người ở kinh thành cũng nghĩ như anh, Vĩnh An quốc công phủ đã đạt được mục đích.
Trác Cổ Du mới đi theo Thái Tử được mấy ngày, tuy rằng việc xét nhà kết thúc, y trở lại Hàn Lâm Viện nhưng những gì cần biết đều đã biết, hiện tại còn công khai tài lực của quốc công phủ nên lần này hôn sự của Trác Cổ Du sẽ không cao cũng không thấp.
Chu Thư Nhân bĩu môi:
- Vậy nên anh mới không thích Vĩnh An quốc công phủ. Tính toán quá nhiều, thiệt tình thì ít.
Trúc Lan đồng ý, lại hỏi:
- Thái Tử ở lại Hộ Bộ để học tập sao?
Chu Thư Nhân: - Trước đại hôn thì sẽ ở lại Hộ Bộ.
- Còn do Trương Cảnh Hoàng dạy dỗ nữa?
Chu Thư Nhân gật đầu:
- Đúng vậy, Thái Tử rất hài lòng với Trương Cảnh Hoành.
- Cũng phải, dù sao từng làm hoàng tử, từ nhỏ đã được tiếp thu sự giáo dục của hoàng tử.
Lại mấy ngày nữa trôi qua, chớp mắt đã đến tiệc ngắm hoa của Nhiễm gia. Trúc Lan đích thân đến đó, Ngọc Văn cũng phải đi. Hôm nay công chúa xuất cung, Lâm Hi đi cùng. Bởi vì có công chúa tham gia nên tiệc hoa hôm nay rất náo nhiệt.
Hoa viên của Nhiễm gia đẹp lắm, hoa trong vườn đều là những giống quý hiếm. Để tổ chức tiệc hoa mà còn mua thêm rất nhiều chủng loại hiếm.
Khi Trúc Lan đến, con dâu và cháu dâu của Tề thị đang chiêu đãi khách, Tề thị thì đang ngồi trò chuyện với khách.
Tề thị chào hỏi Trúc Lan, giọng thắc mắc:
- Sao Nhiễm Uyển và Ngọc Điệp không đến?
Trúc Lan: - Nhiễm Uyển nói hôm nay đều là những cô nương chưa lập gia đình nên nó sẽ không về, Ngọc Điệp thì bị ốm từ hôm trước còn chưa khỏi.
Tề thị: - Đổ bệnh vào ngày hè rất lâu khỏi.
- Đúng vậy, nên khi vào hè phải cẩn thận hơn. Công chúa vẫn chưa tới sao?
Tề thị trả lời:
- Phải một lúc nữa mới đến nơi.
Bởi vì trong phòng có nhiều người nên Trúc Lan cũng không hỏi có những công tử nhà ai đến, tuy rằng công tử và tiểu thư tách ra nhưng khi bước vào vườn cô vẫn không nhịn được mà thoáng nhìn. Hôm nay có rất nhiều công tử đến đây.
Tề thị thấp giọng nói:
- Phò mã tương lai đã đến rồi.
Trúc Lan chưa gặp phò mã tương lai lần nào, phò mã ở lại kinh thành, đảm nhận chức quan hình thức, đợi đến đại hôn với công chúa thì chức quan sẽ được thăng lên. Hoàng Thượng đã sắp xếp xong cả rồi.
Chừng một khắc sau thì Lâm Hi đến, Lâm Hi vừa đến đã chạy lại gần Ngọc Văn nói nhỏ:
- Tỷ nói xem muội đã nhìn thấy ai?
Ngọc Văn đang ăn trái cây dừng lại một chút, nói:
- Phò mã tương lai? Mà không phải, muội đã gặp phò mã tương lai rồi. Người có thể khiến muội tỏ vẻ thần bí như vậy chính là Cố công tử chăng?
Lâm Hi cảm thấy rất nhàm chán:
- Tỷ đừng thông minh như vậy nữa được không?
Ánh mắt Ngọc Văn có phần sáng lên, quả nhiên là Cố Thăng. Sau đó Ngọc Văn cau mày, hỏi:
- Sao y lại ở đây?
Vì là tiệc ngắm hoa tổ chức cho công chúa nên những người được mời đều đã được sàng lọc qua.
Lâm Hi nhún vai, nói:
- Tỷ không biết thì muội lại càng không biết.
Ngọc Văn không nghe cha nhắc đến, ra hiệu cho nha hoàn cúi đầu xuống, thấp giọng nói gì đó, nha hoàn liền xoay người đi ra ngoài.
Chẳng mấy chốc thì công chúa đến, sau khi nghênh đón công chúa, các tiểu thư đều vây quanh công chúa. Rất khó để các nàng ấy gặp được công chúa, hôm nay là cơ hội hiếm hoi nên ai cũng muốn nói chuyện với công chúa vài câu, nếu có thể trở thành bạn bè thì càng tốt. Không sai, hiện thực chính là như vậy, nếu trở thành bạn bè với công chúa thì sẽ có ích cho hôn sự tương lai của họ.
Lần này Trân Nguyệt là một công chúa không có một chỗ nào để chê, luôn nở nụ cười trên môi, lễ nghi hoàn hảo, giao tiếp có kiểm soát. Khi có tiểu thư nảy sinh mâu thuẫn với nhau thì có thể xử lý một cách tự nhiên.
Lâm Hi và Ngọc Văn nhìn nhau, không hổ là công chúa. Triều đại này rất coi trọng việc giáo dục các công chúa, ở một số quốc gia tuy công chúa không cần tham dự triều chính nhưng những thứ phải học thì đều sẽ học. Thật ra việc học của công chúa cũng rất nặng nề.
-
Trong đình mà các công tử tập trung, Cố Thăng bị phò mã tương lai kéo qua đây. Vì sao y quen biết với phò mã tương lai? Bởi vì gần đây Cố Thăng thường xuyên tiến cung, có một ngày thấy Hoàng Thượng đang gặp phò mã tương lai, bọn họ cùng nhau ra khỏi cung, nói chuyện nhiều nên quen biết. Sau khi tiếp xúc, Cố Thăng cảm thấy phò mã rất dễ hòa hợp. Qua lại nhiều dần trở nên thân thiết.
Cố Thăng ngồi bên cạnh phò mã tương lai, đối diện y là người quen – Trác Cổ Du và Đỗ công tử. Lần này Kỷ Đức Minh không có mặt, Kỷ Đức Minh không có cơ hội tham dự bữa tiệc này.
Trác Cổ Du không thích Cố Thăng, trước đây lần đầu nhìn thấy Cố Thăng đã không thích, sự thật chứng minh trực giác của y là đúng, y nói:
- Không ngờ hôm nay Cố đại nhân cũng sẽ xin nghỉ phép.
Mấy ngày y đi theo Thái Tử, khi trở lại Hàn Lâm Viện mới biết được khi y đi cùng Thái Tử thì Cố Thăng liên tiếp vào cung, lại còn quen biết được phò mã tương lai, điều này làm Trác Cổ Du cảm thấy mình như bị cướp mất vị trí nên càng cảnh giác với Cố Thăng hơn.
Cố Thăng bình tĩnh nói:
- Trác đại nhân có thể xin nghỉ còn ta thì không sao?
Trác Cổ Du: - Ta còn tưởng trong mắt Cố đại nhân thì công vụ mới là quan trọng nhất chứ.
Cố Thăng mỉm cười nói:
- Ý của Trác đại nhân là đại nhân xin nghỉ vì không quan tâm đến công vụ?
Trác Cổ Du cũng bình tĩnh nói:
- Huynh đã diễn giải quá mức rồi.
- Ồ.
Trác Cổ Du: “...”
Phò mã tương lai phụt cười, sau khi biết Trác Cổ Du tham dự tiệc chiêu đãi, hắn đã mời Cố Thăng đi cùng, quả nhiên là mời đúng rồi.
Trác Cổ Du hít sâu một hơi, hỏi:
- Bộ ta làm gì khiến huynh phật lòng sao?
Phò mã tương lai đang cười ha hả trong lòng, phật lòng nhiều chỗ lắm, sau khi trở thành phò mã hắn không cảm thấy có chỗ nào là không ổn, dù sao hắn cũng là người không thích vất vả nên không thèm để ý. Thế nhưng tên Trác Cổ Du này lại dám kiêu ngạo trước mặt hắn, điều này khiến hắn không vui.
Phò mã tương lai:
- Ngươi đoán xem?