Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1641: Nghiến Răng

Trước Tiếp

Chu hầu phủ

Trúc Lan nhận lấy thiệp mời Tề thị đưa cho:

- Sao nhà tỷ tỷ tổ chức tiệc ngắm hoa mà lại để tỷ tỷ đích thân đến đưa thiệp?

- Ta ở nhà cũng không có việc gì để làm, cũng đã lâu không gặp muội muội nên đích thân đến đây.

Trúc Lan chỉ vào thiệp, hỏi:

- Sao đột nhiên lại tổ chức tiệc ngắm hoa?

Tề thị cười: - Do Trân Nguyệt công chúa đã đính ước rồi, công chúa chỉ mới gặp phò mã tương lai một lần, Nhiễm phi nương nương muốn công chúa được biết nhiều hơn về phò mã tương lai, bèn tổ chức tiệc ngắm hoa này.

Hai mắt Trúc Lan sáng lên, nói:

- Vậy ta nhất định phải đích thân tham gia.

Tề thị sửng sốt, rồi cười đáp lại: - Được.

Sau đó Trúc Lan kể cho Tề thị nghe về trải nghiệm trên biển của mình. Ánh mắt Tề thị ánh lên sự hâm mộ, lão gia sẽ không đi du lịch cùng thị, gả cho lão gia nhiều năm, thị luôn sống trong hậu trạch không ra ngoài.

  -

Buổi chiều, Chu Thư Nhân ôm sổ sách vào cung. Vừa vào chính điện đã gặp được Cố Thăng.

Có chính sự cần bàn, Cố Thăng lui xuống. Hoàng Thượng cầm lấy sổ sách, nói:

- Chu hầu gia đã vất vả rồi.

Chu Thư Nhân: - Không vất vả, thần cũng muốn tính ra một cách nhanh chóng, đây là bản đã được sắp xếp lại, mời Hoàng Thượng xem xét.

Áp suất không khí quanh người Hoàng Thượng vô cùng thấp, trên mặt không có vẻ tức giận, càng như vậy mới càng đáng sợ, Hoàng Thượng vuốt sổ sách nói:

- Được, rất được.

Chu Thư Nhân: - Hoàng Thượng đừng tức giận, tức giận làm hại thân mình.

Hoàng Thượng tức giận muốn nổ tung đến nơi rồi, ngài luôn quan tâm đến hải quân, mấy năm nay hải quân giống như cục cưng, muốn cái gì cho cái đó. Kết quả thì sao?

Hoàng Thượng kìm nén cơn tức giận, nói:

- Đợi xét nhà xong trẫm sẽ xử lý một thể.

Chu Thư Nhân ho khan một cái, nói:

- Lần này quốc khố đã có bạc rồi.

Chậc chậc, anh đã tính ra, sổ sách ghi chép quan viên nhận hối lộ cộng lại lên đến hơn trăm vạn lượng bạc, một khoản bạc kếch xù.

Hoàng Thượng giật mình:

- Trẫm cảm thấy..

Chu Thư Nhân vội ngắt lời:

- Đừng, ngài đừng cảm thấy.

Hoàng Thượng tức giận trừng mắt:

- Trẫm còn chưa nói nên sử dụng trăm vạn lượng bạc đó như thế nào đấy.

Chu Thư Nhân không dao động:

- Ngài đừng sử dụng.

Hoàng Thượng tức giận đến bật cười:

- Bạc đã vào tay khanh, muốn lấy ra dùng cũng thật khó.

Chu Thư Nhân nói: - Nếu không có sự tính toán cẩn thận của thần thì Hoàng Thượng đã đau đầu vì tiền bạc từ kiếp nào rồi, cảm giác đêm nào cũng mất ngủ không dễ chịu đâu.

Hoàng Thượng: “...”

Hai quân thần tranh chấp vì chuyện tiền bạc, tiếng nói truyền ra ngoài thư phòng. Cố Thăng liếc nhìn Trương công công đang rất bình tĩnh, Trương công công cảm nhận được nhưng cũng không giải thích. Cung nhân hầu hạ chính điện quá quen với chuyện này rồi.

Lần đầu Cố Thăng được Hoàng Thượng triệu vào cung, y nghĩ đến cũng thấy kích động. Hoàng Thượng kiểm tra y, đây là lần đầu tiên y được tiếp xúc với Hoàng Thượng gần đến thế - cũng là lần đầu thấy được thái độ của Hoàng Thượng với Chu hầu gia.

Nghe tiếng Hoàng Thượng cười lớn, hiển nhiên tâm trạng hôm nay của Hoàng Thượng không tốt nhưng khi đối mặt với Chu hầu gia, dù cho Chu hầu gia không chịu nhượng bộ thì Hoàng Thượng cũng không tức giận, ngược lại tâm tình có vẻ khá hơn.

Trương công công cũng nghe thấy tiếng cười, thở ra một hơi. Mấy ngày nay cung nhân trong chính điện thật khó khăn, Hoàng Thượng sẽ không tùy ý trừng phạt bọn họ nhưng khí thế của ngài cũng đủ khiến bọn họ sợ hãi.

Nửa canh giờ sau Chu Thư Nhân rời khỏi chính điện, Hoàng Thượng bảo Cố Thăng về cùng anh. Anh cảm nhận được sự căng thẳng của Cố Thăng, anh chắp hai tay sau lưng hỏi:

- Ngươi sợ bản hầu sao?

Cố Thăng đang im lặng bước đi, đột nhiên có tiếng nói làm y căng thẳng giật mình. Y hoàn hồn nói:

- Không phải sợ, là hạ quan kính sợ Chu hầu gia mới đúng.

Bước chân của Chu Thư Nhân dừng lại, anh đánh giá Cố Thăng, quả thực khuôn mặt rất đẹp, anh nghĩ đến bản thân năm đó. Quên đi, đã ở đây nhiều năm như vậy, anh không còn nhớ rõ dung mạo của mình, nghĩ đến thời hiện đại là Chu Thư Nhân không còn hứng thú nói chuyện nữa.

Cố Thăng có chút bối rối, thấy Chu hầu gia sải bước đi xa thì trái tim như thót lên cổ, tưởng rằng mình đã làm Chu hầu gia không vui, nhưng dù y có nghĩ banh đầu cũng không rõ mình đã chọc Chu hầu gia chỗ nào.

Sau khi ra khỏi cửa cung, Chu Thư Nhân lên xe ngựa của Hộ Bộ trước rồi nói với Cố Thăng:

- Nghe nhiều nói ít, làm việc cẩn thận.

Cố Thăng nhìn xe ngựa của Hộ Bộ đi xa, khóe miệng nhếch lên. Chu hầu gia đang chỉ điểm cho y.

 

Thời gian trôi nhanh, vụ việc xét nhà rất oanh liệt. Từng chiếc xe ngựa chở bạc vào quốc khố, bọn tham quan không để dành ngân phiếu, sau khi thu ngân phiếu về đổi hết thành bạc để cất giấu nên hết xe bạc này đến xe bạc khác trông rất đồ sộ.

Kết thúc công cuộc kiểm kê, Hộ Bộ đã ghi sổ xong, chiếu chỉ của Hoàng Thượng được giáng xuống, máu còn sót lại sau khi chém đầu dù có gội rửa hồi lâu cũng không thể rửa sạch. Đủ thấy có rất nhiều người bị chém đầu.

Gia quyến bị lưu đày, nhất thời quan viên trong kinh thành im lặng như gà, không dám thở mạnh, đây là lần đầu Hoàng Thượng ra tay nặng như vậy kể từ khi lên ngôi.

Vào một ngày nọ, Hộ Bộ xử lý đồ cổ và tranh chữ. Trúc Lan có hứng thú với những bức tranh, chúng đều quý giá nên xử lý bằng hình thức bán đấu giá.

Hôm đó, Trúc Lan dẫn Ngọc Điệp và Ngọc Văn đi, đến nơi, cô vừa nhìn đã thấy Xương Trung và tứ hoàng tử.

Trúc Lan hỏi: - Con có tiền tham gia đấu giá sao?

Xương Trung cũng là người thích tranh chữ và đồ cổ, tiếc là không có đủ tiền mua:

- Con đi cùng tứ hoàng tử thôi.

Tứ hoàng tử vuốt túi tiền, cảm thấy nhói đau, cười tủm tỉm nhìn An Hòa, nói:

- Biểu tỷ...

Ngọc Văn:

- ...Ta không có tiền.

Trong mắt tứ hoàng tử hiện lên sự tiếc nuối, lần trước gọi một tiếng biểu tỷ đã có bức tranh, haizz, vì sao An Hòa huyện chúa không phải tỷ tỷ ruột của nó nhỉ!

Hôm nay có rất nhiều người đến, Hộ Bộ có người giám định chuyên nghiệp, giải thích rất rõ ràng về đồ cổ và tranh chữ, mục đích của Hộ Bộ rất đơn giản: ai ra giá cao là có được.

Đương nhiên, đôi khi thân phận cũng quan trọng lắm. Ví dụ như khi đứa con trai cả của Ôn gia lên tiếng, những người không muốn đắc tội với Ôn gia sẽ rút lui khỏi cuộc đấu giá, cũng có người không sợ Ôn gia và có tới có lui thì “vòng này ta rời khỏi, vòng sau ngươi không được tham gia”,... Sẽ không có kẻ ngu ngốc nào thật sự liều mạng đấu giá vì một vật chết, dù cho hai nhà có hiềm khích cũng sẽ không làm nhiễu loạn giá cả. Trừ khi, không muốn ở lại kinh thành nữa.

Chắc chắn cũng có liên quan đến việc Hộ Bộ tổ chức đấu giá. Ai mà không biết Thái Tử đang học tập ở Hộ Bộ, lỡ như tiếng xấu truyền đến tai Hoàng Thượng thì sẽ mất nhiều hơn được!

Trúc Lan mua một quyển sách cổ cho Chu Thư Nhân, mua hai bức tranh cho mình rồi dừng lại.

Đột nhiên Ngọc Văn lên tiếng:

- Một ngàn lượng.

Trúc Lan kinh ngạc nói:

- Cháu thích bức tranh này sao?

Ngọc Văn có phong hào, nàng ấy không chỉ là tiểu thư của Hầu phủ, dù tuổi tác Ngọc Văn vẫn còn nhỏ, nhưng cũng không ai cảm thấy không thích hợp. Đại công tử của Lý gia thích nên đã tăng giá một lần, Ngọc Văn lại tăng giá thêm một lần nữa, lần này Lý đại công tử bỏ cuộc, cuối cùng Ngọc Văn đã bỏ ra một ngàn một trăm lượng để có được bức tranh.

Ngọc Văn cầm lấy bức tranh, nói:

- Cháu thích nó.

Trúc Lan cười thầm trong lòng, sau đó lại chứng kiến cháu gái đấu giá một bức tranh khác, ra giá hai lần liền dừng lại, ngoại trừ khiến những người ở đây cảm khái rằng An Hòa huyện chúa có tiền thì hoàn toàn không thu hút quá nhiều sự chú ý.

Tứ hoàng tử lấy được thứ mình muốn, kéo lấy tay áo Xương Trung:

- An Hòa giàu thật đấy.

Nhìn mà xem An Hòa nói với giọng điệu thản nhiên như thể không phải tiêu hai ngàn năm trăm lượng bạc vậy!

Xương Trung cạn lời:

- Ngài là hoàng tử, tỏ ra hào phóng chút đi.

Tứ hoàng tử cầm chiếc túi tiền xẹp lép, nói:

- Trong tay không có tiền thì làm sao mà hào phóng được?

Xương Trung: “!!”

Rõ ràng là keo kiệt, con trai của Hoàng Thượng và Hoàng hậu dù có thiếu tiền cũng sẽ không khoa trương đến mức đó!

Trúc Lan không ở lại lâu, cô và cháu gái ra ngoài, tình cờ nhìn thấy Lão Ngũ, cô hỏi:

- Sao con lại ở đây?

Xương Trí: - Con cũng đến xem, mẹ mua được gì rồi?

Trúc Lan kể ra những thứ mình đã mua, đồng thời còn nhắc đến việc Ngọc Văn đã mua hai bức tranh. Xương Trí hỏi thử:

- Con mua cho cha sao?

Ngọc Văn: - Có một bức là cho cha.

Xương Trí nghiến răng nghiến lợi: “...”

Trước Tiếp