Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1639: Giấu Giếm

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân thấy Trác Cổ Du vẫn đứng đó, anh ngẩng đầu hỏi:

- Còn có việc gì nữa không?

Trác Cổ Du vẫn rất cung kính:

- Thái Tử ở Hộ Bộ, Hoàng Thượng bảo hạ quan mang tin tức đến cho Thái Tử.

Chu Thư Nhân ra hiệu cho Cẩn Ngôn đi mời Thái Tử đến, Thái Tử vội đi tới, nhìn thấy Trác Cổ Du, bèn hỏi:

- Phụ hoàng sai Trác đại nhân gửi lời gì đến cô?

Trác Cổ Du khựng lại một nhịp, vậy mà Thái Tử không hề né tránh Chu hầu gia, đây là tin tưởng đến mức nào?

Y cố gắng che giấu cảm xúc trong mắt, nói:

- Hoàng Thượng sai hạ quan đi theo Thái Tử.

Đôi tay đang lật xem sổ sách của Chu Thư Nhân không hề dừng lại, Hoàng Thượng đã biểu đạt rõ ý định muốn dùng Vĩnh An quốc công phủ nên hiện tại mang cho Trác Cổ Du được nổi bật là chuyện bình thường.

Thái tử cười: - Vậy Trác đại nhân có thể thay mặt cô đến những nhà bị tra xét một chuyến.

Trác Cổ Du mừng thầm trong bụng, đây là Thái Tử coi trọng y:

- Thần tuân lệnh.

Thái Tử đợi Trác Cổ Du đi rồi mới nói:

- Chu hầu không ngạc nhiên chút nào sao?

Chu Thư Nhân: - Hoàng Thượng đã biểu hiện rất rõ ràng.

Vậy nên không cần phải né tránh anh, anh không quan tâm Vĩnh An quốc công phủ có được trọng dụng hay không, có đôi khi càng được trọng dụng thì càng nhanh chết, một khi vắt kiệt giá trị cũng có thể bị vứt bỏ ngay tức thì.

Hôm nay trên đường phố khắp nơi đều có quan binh, đã nhiều năm rồi kinh thành không có hành động quy mô như vậy. Người đi trên đường cũng ít hơn.

Chỉ riêng ở kinh thành, buôn lậu liên quan đến rất nhiều thứ. Lần này Hoàng Thượng không chỉ giết gà dọa khỉ mà còn tiêu diệt một đợt tham quan. Có người trong hải quân nhận hối lộ, Hoàng Thượng quan tâm đến hải quân bao nhiêu thì bây giờ có bấy nhiêu tức giận, kết quả là các châu liên quan đều bị xét nhà.

  -

Hàn Lâm Viện

Trạng Nguyên đến gần Cố Thăng, nói:

- Trác đại nhân rất được Hoàng Thượng coi trọng.

Cố Thăng ngẩng đầu, hỏi:

- Vương đại nhân hâm mộ sao?

Đúng là Trạng nguyên đang thấy hâm mộ, hắn ta mới là Trạng Nguyên, nhưng đáng tiếc là không có xuất thân từ quốc công phủ, hắn ta hỏi lại:

- Ngươi không hâm mộ sao?

Cố Thăng cúi đầu:

- Ta chỉ muốn làm tốt bổn phận của mình thôi.

Trạng Nguyên cảm thấy Cố Thăng sẽ không lợi dụng vốn tự có của mình. Nếu hắn ta có được vẻ ngoài như Cố Thăng, nhất định sẽ chọn một hôn sự tốt để giúp đỡ bản thân:

- Vẫn còn trẻ quá.

Người trẻ tuổi có sự kiêu ngạo, cảm thấy có thể dựa vào bản thân. Không lâu nữa đâu thực tế sẽ dạy cho Cố Thăng cách làm người.

Trong lòng Cố Thăng không thích Vương đại nhân, y biết có rất nhiều người giống Vương đại nhân nhưng y không muốn trở thành Vương đại nhân.

Trạng nguyên chợt lóe lên suy nghĩ, nói:

- Ta lớn tuổi hơn ngươi, để ta mai mối cho ngươi được không?

Xương Trí thật sự không muốn nghe lén, bây giờ thời tiết rất nóng, sẽ mở cửa thông gió, kết quả hắn phát hiện ra có người dám trộm người mà con gái hắn để ý!

Xương Trí ho khan một cái, đi đến bên cửa sổ:

- Đây là sách mà ngươi muốn.

Cố Thăng nhận lấy bằng hai tay:

- Cảm ơn Chu đại nhân.

Xương Trí: - Ta không cần dùng gấp, ngươi có thể đọc từ từ. Đọc xong rồi trả lại cho ta.

Cố Thăng đợi Chu đại nhân đi rồi mới đáp lại Vương đại nhân:

- Ta sẽ không làm phiền đến Vương đại nhân, nếu Vương đại nhân có thời gian rảnh rỗi sao không quan tâm đến vợ con nhiều hơn?

Y biết vị Vương đại nhân này có hai thê thiếp xinh đẹp. Vẻ mặt Vương đại nhân xấu hổ, trong miệng lẩm bẩm đồ không biết tốt xấu rồi quay về chỗ của mình.

 

Chu hầu phủ

Tại viện của Vinh Dụ Đãng, thái y chưa đến nên đại phu bắt mạch trước. Trúc Lan thấy đại phu không nói gì, trong lòng hơi bất an. Cô bảo Lý thị canh giữ ở đó còn mình thì đi theo đại phu ra khỏi phòng ngủ.

Đại phu được hầu phủ trả lương, cũng không giấu giếm:

- Ông cụ cũng sống tới tuổi này rồi, phu nhân nên chuẩn bị sẵn tâm lý.

Dù cho Trúc Lan có linh cảm, cô cũng vẫn ngây người một lúc:

- Sức khỏe của ông cụ vẫn luôn tốt, mấy năm nay chưa từng bị bệnh nặng.

Đại phu thấp giọng nói:

- Nên trận bệnh này mới nặng vậy đó.

Tích tụ lâu ngày, bây giờ đã không thể ức chế được nữa. Nội tạng đang suy yếu nghiêm trọng.

Trúc Lan mím môi, rõ ràng ông cụ bị bệnh nhưng lại giấu mấy người Lý thị. Cô đến đây gặp ông cụ mới phát hiện ra điều gì đó không ổn.

Thái y đã đến, Trúc Lan cầm lệnh bài của Tứ cữu đi mời thái y. Hai vị thái y đến đây là hai người quen, một người thì biết tất cả, một người thì bắt mạch, kết quả giống như đại phu trong nhà nói.

Trúc Lan mím môi, ông cụ thật giỏi giấu diếm. Cô nhờ thái y nghĩ thêm biện pháp, Ngô thái y cảm kích:

- Chu hầu phu nhân, bọn ta sẽ cố gắng hết sức.

Chỉ có thể cố gắng hết sức chứ không thể đảm bảo, cố gắng để Vinh quốc công có thể sống lâu hơn một chút.

Trúc Lan hỏi: - Trong cung có biết tin tức không?

Trên trán Ngô thái y đầy mồ hôi, đáp:

- Thái Thượng Hoàng không ở trong cung, quốc công nói Hoàng Thượng đang bận nên tạm thời giữ bí mật

Trúc Lan nói: - Kê đơn thuốc đi.

Triệu Thị đợi thái y đi rồi mới nói:

- Cũng trùng hợp thật, Minh Đằng có việc phải ra khỏi Kinh Thành nên ông cụ mới có thể thuận lợi giấu đi.

Nếu như Minh Đằng ở nhà, ông cụ hoàn toàn không thể giấu được.

Trúc Lan thầm nghĩ, tứ cữu rất hiểu rõ sức khỏe của mình: - Ừ.

Trở về phòng ngủ, ông cụ đang nằm nhắm mắt, sắc mặt vàng như nến, bệnh đã mấy ngày mà ông cụ vẫn có thể chịu đựng được.

Lý thị rất bất an:

- Mẹ, đều là lỗi của con, do con không cẩn thận, không phát hiện ra. Mẹ hãy phạt con đi.

Trúc Lan xua tay nói:

- Không liên quan đến con.

Lý thị có cẩn thận cũng vô ích, viện của Tứ cữu độc lập nên Lý thị không thể quán xuyến luôn cả bên này.

Trúc Lan quan sát một hồi, Vinh Dụ Đãng tỉnh dậy, thấy người ngồi trên ghế, hơi thở của lão yếu ớt:

- Bị phát hiện rồi.

Trúc Lan: - Nếu ta không phát hiện thì tứ cữu còn muốn giấu bao lâu nữa?

Vinh Dụ Đãng ra hiệu cho gã sai vặt đỡ lão ngồi dậy, nói:

- Bệnh của ta không thể khỏi được, không cần phải làm phiền đến mọi người, già rồi, có bệnh là chuyện bình thường.

Làm sao Trúc Lan không hiểu, tứ cữu rất rõ về tình trạng sức khỏe của mình:

- Ta đã mời đại phu bắt mạch cho tứ cữu rồi.

Sắc mặt Vinh Dụ Đãng cứng đờ, nói:

- Biết hết rồi à?

Trúc Lan thở dài:

- Tứ cữu phải nói cho bọn ta biết càng sớm càng tốt chứ.

Vinh Dụ Đãng im lặng, ai muốn chết chứ?

Lão cũng muốn sống, dòng họ Vinh thị có người kế tục, lão lại càng không muốn chết, nhưng mọi chuyện không như mong muốn. Ai có thể ngờ thân thể lão sẽ suy yếu nhanh chóng như vậy, lão nói:

- Cũng may trước đây ta không bắt đứa bé về đây nuôi nấng.

Trúc Lan: - Ta có nhờ thái y nghĩ cách, Tứ cữu đừng bỏ cuộc. Nếu chúng ta phối hợp điều trị thì vẫn có thể khỏi bệnh.

Vinh Dụ Đãng cười: - Ngươi cho rằng ta chỉ để Ngô thái y bắt mạch thôi à?

Trúc Lan: “...”

Vinh Dụ Đãng: - Ta sẽ tích cực phối hợp, ngươi cũng về đi.

Trúc Lan đứng dậy:

- Vậy ta về trước.

- Ừ.

Sau khi ra khỏi sân, Lý thị lo lắng nói:

- Mẹ, Minh Đằng vẫn còn đang làm việc ở bên ngoài.

Trúc Lan: - Tạm thời sẽ không có việc gì.

Sau này nếu cẩn thận điều dưỡng thì còn có thể sống được thêm một thời gian, sống được bao lâu phải xem số phận rồi. -

Trúc Lan quay lại chủ viện, ý bảo Lý thị quay về nghỉ ngơi. Lại một lần nữa cô cảm nhận được sinh lão bệnh tử, cô cầm gương nhìn bản thân trong đó. Trên đầu cô đã có tóc bạc, nếp nhăn trên khóe mắt ngày càng nhiều. Cô im lặng nhìn mình trong gương, không biết mình còn có thể sống được bao lâu nữa?

Tháng nào Tứ cữu cũng bắt mạch, kết quả toàn là sức khỏe không đến nỗi nào, ai có mà dè cơ thể nói suy kiệt liền suy kiệt. Không ai có thể đảm bảo được tương lai.

Bởi vì Trúc Lan biết chuyện, tình trạng cơ thể của Vinh Dụ Đãng không giấu được nữa đã được đưa vào cung, Thái Thượng Hoàng tự mình ra cung, còn dẫn theo cả trưởng Thái y viện.

Trúc Lan không đi cùng nhưng Chu lão đại thì có, Chu lão đại tiễn Thái Thượng Hoàng đi:

- Mẹ, Thái Thượng Hoàng ra lệnh cho trưởng viện chăm sóc sức khỏe cho ông cụ.

Trúc Lan tỏ vẻ đã biết:

- Con cũng nên về nghỉ ngơi đi.

Thanh Tuyết đi vào nói:

- Có thư từ Ninh Châu gửi đến.

Chu lão đại nghe được thì nhăn mặt, đúng là đứa con trời đánh mà. Hắn thương con trai nên đưa cho Minh Huy vốn riêng, chưa được mấy ngày con trai đã gửi thư về nói cho nương tử biết. Quả nhiên khiến người ta phiền lòng!

Trước Tiếp