Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1638: Đầu Óc Bình Thường

Trước Tiếp

Nhoáng cái, Chu Thư Nhân đang lang thang trên biển nhiều ngày bất đắc dĩ phải lên bờ. Vừa đặt chân lên đất liền đã phải đối mặt với khuôn mặt đen xì của Thái Thượng Hoàng.

Chu Thư Nhân: “!!”

Thái Thượng Hoàng không về kinh sao?

Thái Thượng Hoàng có phần tức giận:

- Cuối cùng cũng chịu về rồi sao?

Chu Thư Nhân: "..."

Trông bộ dạng oán phụ này thật sự rất đau mắt.

Thái Hậu thắc mắc hỏi:

- Ngài không về kinh sao?

Trúc Lan thầm thả like cho Thái Hậu, coi Thái Hậu thẳng thắn chưa kìa, hơn nữa mấy ngày nay Thái Hậu cũng rất thoải mái, cô đã quan sát mấy ngày cũng chưa phát hiện ra Thái Hậu có chút nào nhớ Thái Thượng Hoàng.

Thái Thượng Hoàng ấm ức trong lòng, nói:

- Sau khi bận việc xong ta muốn ra biển tìm nàng nhưng lại không biết đường đi, chỉ có thể chờ mãi ở đây.

Nói xong, Thái Thượng Hoàng nhanh chóng bổ sung một câu:

- Nơi nào có nàng mới là nhà của ta.

Trúc Lan: “...”

Chu Thư Nhân: “...”

Hóa ra Thái Thượng Hoàng lại chính là người như vậy, chậc chậc!

Vẻ mặt Thái Hậu có chút mất tự nhiên, trừng mắt nhìn tướng công nói:

- Lên xe ngựa đi.

Thái Thượng Hoàng háo hức bước tới:

- Để ta đỡ nàng.

Trúc Lan và Chu Thư Nhân cũng lên xe ngựa, đợi xe ngựa chạy rồi Trúc Lan mới thì thầm:

- Thái Thượng Hoàng không thể sống thiếu Thái hậu.

Chu Thư Nhân nói: - Nếu không làm sao có thể sống cùng nhau đến già được.

Xe ngựa không về Bình Cảng mà đi thẳng đến phủ thành, buổi tối nghỉ ngơi ở phủ thành, hành trình khá thuận lợi, đã vào được thành trước khi thành đóng cửa.

Vừa vào phủ thành Chu Thư Nhân đã nhìn thấy Thái Tử. Anh kinh ngạc hỏi:

- Thái Tử điện hạ?

Thái Tử thấy ông bà nội đều bình an vô sự, Chu hầu cũng khỏe mạnh thì trái tim mới trở vào trong lồng ngực:

- Phụ hoàng đếm từng ngày, bảo cô chờ ở phủ thành.

Chu Thư Nhân nghe vậy liền nói:

- Thái Tử đã vất vả rồi.

Thái Tử cẩn thận quan sát Chu hầu gia, cười hỏi:

- Kỳ nghỉ phép này Chu hầu gia có nghỉ ngơi tốt không?

Chu Thư Nhân: - Nếu thần nói không nghỉ ngơi tốt thì có được cho nghỉ tiếp không?

Thái Tử mỉm cười:

- Không thể.

- Ồ.

Nói xong, Chu Thư Nhân quay người trở lại xe ngựa.

Khóe miệng Thái Thượng Hoàng giật giật:

- Nếu đã ở đây chờ, hẳn là khách đ**m đã được sắp xếp xong rồi đúng không?

Thái Tử nói: - Đều được sắp xếp xong rồi, để cháu dẫn đường.

Chẳng bao lâu sau đã đến khách điểm, Chu Thư Nhân vừa tắm rửa xong đi ra đã thấy Thái Tử chờ ở dưới lầu, chỉ thấy Thái Tử có vẻ như đang rất muốn tâm sự, Chu Thư Nhân liền cảm thấy đau bụng.

- Ai da, bụng của thần không thoải mái, thần cần phải đi giải quyết chuyện gấp nhất đời người.

Thái Tử: “...”

Thái Tử đợi một lúc lâu vẫn chưa thấy Chu hầu gia, phái người đi hỏi mới biết được Chu hầu gia đã rời khỏi khách đ**m

“!!”

Cậu ấy vẫn còn non và xanh quá.

  -

Chu Thư Nhân dẫn mọi người đi dạo phố. Đây là Tân Châu, anh quá quen với nơi này rồi, bởi vì gần với kinh thành nên Tân Châu thay đổi rất nhiều, anh nói:

- Ta nhớ rõ lúc rời đi nơi này còn chưa có nhà ba tầng lầu.

Cẩn Ngôn hỏi người qua đường:

- Nó đã được xây cách đây ba năm.

Chu Thư Nhân: - Thay đổi nhiều thật.

Khi Chu Thư Nhân đi dạo được một vòng quay về khách đ**m thì trời đã tối rồi, người đi đường lục tục về nhà. Trong đại sảnh của khách đ**m cũng không có nhiều người, kết quả là Chu Thư Nhân bất đắc dĩ nói:

- Thái Tử vẫn chưa nghỉ ngơi sao?

Thái Tử: - Còn sớm.

Chu Thư Nhân không giả ngu nữa:

- Thái Tử đang chờ thần sao?

Thái Tử ra hiệu cho hộ vệ đi pha trà, mời Chu Thư Nhân:

- Mời hầu gia.

Chu Thư Nhân biết mình trốn không thoát, ra hiệu cho bọn người Cẩn Ngôn đi nghỉ ngơi còn anh thì chậm rãi đi đến trước bàn và ngồi xuống:

- Thái Tử muốn nói chuyện gì?

Thái Tử nói: - Hầu gia trở về Hộ Bộ, cô sẽ đi theo hầu gia xử lý công việc ở Hộ Bộ.

Chu Thư Nhân ngạc nhiên, anh chỉ mới đi nghỉ dưỡng một thời gian thôi mà. Sau đó rất nhanh đã ý thức được:

- Bởi vì chuyện buôn lậu sao?

Thái Tử gật đầu:

- Sắp tới Hộ Bộ sẽ rất bận rộn.

Chu Thư Nhân hiểu rõ, Hoàng Thượng sắp ra tay, nhưng không biết là nhà ai sẽ bị tịch thu, với kinh nghiệm làm thượng thư nhiều năm của anh, xét nhà chắc chắn kiếm được bộn tiền:

- Vậy nên Hộ Bộ sắp phát tài rồi?

Thái Tử: - ... Ừ.

Đầu óc Chu Thư Nhân xoay chuyển, buôn lậu bị Thái Thượng Hoàng bắt được, Thái Thượng Hoàng đích thân điều tra, việc này sẽ liên đới rất rộng. Sau đó Chu Thư Nhân trầm giọng hỏi:

- Đã điều tra quân đội chưa?

Thái Tử: - Đã điều tra rồi, phụ hoàng rất tức giận, cho áp giải những người liên quan vào kinh thành, số tiền điều tra được khiến cô thấy mà choáng váng.

Chu Thư Nhân vuốt râu:

- Mới có mấy năm thôi.

Thái Tử cũng đau lòng, hải quân uy phong biết bao, đáng tiếc là càng có vinh dự thì dã tâm lại càng lớn, chỉ mấy năm ngắn ngủi đã thành ô dù cho người khác.

Sáng sớm hôm sau lên đường, trong đầu Chu Thư Nhân chỉ nghĩ đến việc khám nhà, đặc biệt sau khi biết được mức độ th*m nh*ng từ Thái Tử, anh quyết tâm hồi kinh chuẩn bị giết heo!

Hành trình trở về kinh thành bình an vô sự, Chu Thư Nhân đến kinh thành, tách khỏi Thái Thượng Hoàng, anh còn lẩm bẩm:

- Thần còn tưởng rằng sẽ có người bí quá hóa liều cơ.

Thái Thượng Hoàng trợn mắt:

- Chứng cứ đã sớm được đưa về kinh thành, ngăn cản chúng ta cũng đâu được gì. Cho dù là cùng đường bí lối thì cũng đâu điên đến mức xuống tay với Thái Thượng Hoàng và Thái Tử?

Rõ ràng chỉ là tội tịch thu tài sản rồi lưu đày, làm gì mà phải hành xác đến mức chu di cửu tộc?

Chỉ có người đầu óc không bình thường mới làm vậy.

Chu Thư Nhân ngượng ngùng, có lẽ do anh đã xem quá nhiều phim truyền hình:

- Thần xin phép về phủ trước.

Thái Thượng Hoàng xua tay, ra vẻ rất không cần. Chu Thư Nhân cũng muốn trợn mắt, trước đây không biết là ai mặt dày muốn đi theo, bây giờ trở lại kinh thành rồi lại là Thái Thượng Hoàng, hứ!

 

Sau khi trở về Hầu phủ, Trúc Lan gọi mấy cô con dâu đến:

- Gần đây trong nhà có xảy ra chuyện gì nghiêm trọng không?

Lý thị đáp: - Mọi việc ở nhà đều ổn, không có việc gì lớn xảy ra, chỉ là khi cha và mẹ đi, trong nhà thiếu trụ cột nên chúng con làm gì cũng thấy không yên tâm.

Trúc Lan: - Cứ từ từ làm quen là được, sớm muộn gì cũng phải sống cuộc sống của chính mình.

Lý thị vội nói:

- Con dâu muốn sống với mẹ cả đời cơ.

Trúc Lan bật cười, dù có tách khẩu thì cũng phải sống cùng với đại phòng. Đúng thật là cả đời!

Hôm nay, Chu Thư Nhân vào triều sớm, cửa cung còn chưa mở ra, Lý Chiêu đã tiến lại gần nói:

- Ngươi được lắm, rốt cuộc là đi nghỉ phép hay đi tra án thế?

Chu Thư Nhân: - Rõ ràng là Thái Thượng Hoàng điều tra mà.

Gần đây Lý chiêu rất khó khăn, nói:

- Dạo này ta chỉ ước có thể đổ bệnh, tiếc là không dám, haizzz!

Chu Thư Nhân: - Gần đây hẳn là có rất nhiều người tìm ngài nhỉ ?

Lý Chiêu: - Ta chưa gặp ai cả.

Bây giờ hoảng loạn sớm để làm gì.

Hai người đang nói chuyện thì cửa cung được mở ra, cả hai đều im lặng. Thật ra Lý Chiêu muốn biết được nhiều tin tức hơn từ trong miệng của Chu Thư Nhân, cái đao này cứ treo lơ lửng làm ông ta lo sợ.

Sau khi kết thúc buổi chầu, Chu Thư Nhân vẫn chưa hồi phục tinh thần, Lý Chiêu cũng không muốn nói chuyện nữa, vội vàng ra cung.

Trong buổi chầu ngày hôm nay, Hoàng Thượng kể rõ hành vi phạm tội của các quan viên tham ô, chứng cứ vô cùng xác thực không thể chối cãi, Hoàng Thượng tức giận lập tức hạ chỉ khám xét nhà.

Thái Tử: - Chu hầu gia?

Chu Thư Nhân hoàn hồn:

- Thái Tử muốn đến Hộ Bộ với thần hả?

Anh tưởng Thái Tử sẽ đi khám xét nhà.

Thái Tử: - Ừ.

Chu Thư Nhân xoay người:

- Mời Thái tử.

Trở lại Hộ Bộ, Chu Thư Nhân bố trí người đi theo xét nhà, bởi vì có rất nhiều nhà bị tra xét, không ít quan viên ở Hộ Bộ được cử đi. Chu Thư Nhân không tự mình dẫn Thái Tử đi, nếu như đến để học tập thì Chu Thư Nhân sẽ nhờ Trương Cảnh Hoành dẫn dắt.

Buổi chiều, Chu Thư Nhân vô tình gặp được Trác Cổ Du. Không phải Trác Cổ Du đang ở Hàn Lâm Viện sao?

Trác Cổ Du đặt sổ sách trong tay xuống, cung kính nói:

- Đây là sổ sách tìm được khi xét nhà, Hoàng Thượng mời thượng thư đại nhân xem thử.

Chu Thư Nhân nghe vậy thì vuốt sâu, hôm nay Hoàng Thượng triệu Trác Cổ Du vào cung. Anh đáp:

- Ừ.

Trước Tiếp