Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân nhanh chóng nhìn thấy rõ tình huống phía trước, hai con thuyền đằng trước neo sát vào nhau, giống như đang giao dịch gì đó nhưng cụ thể là gì thì không biết được, đó giờ chưa từng ngăn chặn được tình trạng buôn lậu.
Chu Thư Nhân buông kính viễn vọng xuống, hỏi:
-Thái Thượng Hoàng, ngài thấy thế nào?
Thái Thượng Hoàng quay đầu nhìn đội thuyền của hải quân đang ở cách bọn họ không xa, xoa tay hầm hè:
- Làm một vố không?
Chu Thư Nhân: - Gì cơ?
Thái Thượng Hoàng rất hưng phấn:
- Đằng trước có buôn lậu, ngươi có thấy kích thước của con tàu không? Nếu tịch thu đem bán thì có thể đổi được rất nhiều tiền, chẳng phải ngươi luôn phàn nàn rằng Hộ Bộ không có tiền sao? Thứ đằng trước chính là tiền đấy!
Chu Thư Nhân: “...”
Quả thật ngày nào anh cũng phàn nàn không có tiền, nhưng đó là số tiền anh định tiêu chứ thật ra trong quốc khố vẫn có bạc.
Thái Thượng Hoàng ra hiệu cho thuyền chạy, thuyền bọn họ vừa di chuyển, hải quân sẽ theo sau, ngài ní:
- Ra ngoài cùng ngươi đúng là may mắn.
Chu Thư Nhân: - Thái Thượng Hoàng, nếu chúng ta qua đó sẽ gặp nguy hiểm.
Thái Thượng Hoàng: - Có trẫm đây.
Chu Thư Nhân: “!!!”
Anh chỉ muốn nghỉ phép thôi mà, sao khó thế!
Hải quân phía sau nhìn thấy cờ tín hiệu cũng nhanh chóng đuổi theo, mặt Chu Thư Nhân đã không còn cảm xúc gì. Thuyền buôn lậu phía trước thấy có chuyện không hay thì tách ra ngay chuẩn bị bỏ chạy. Hải quân bắn một quả pháo để cảnh cáo, thuyền đang chạy trốn tức thời không dám chạy trốn nữa. Hải quân nhanh chóng đuổi đến nơi.
Chu Thư Nhân sờ cằm:
- Vẫn còn hơi chậm.
Thái Thượng Hoàng đang rất phấn khích, nghe vậy thì hỏi:
- Cái gì chậm cơ?
- Thần nói tốc độ của thuyền chậm.
Thái Thượng Hoàng tỏ vẻ ngươi đang nói đùa:
- Đội thuyền của triều đình là tiên tiến nhất đấy.
Luôn có gián điệp đến xưởng đóng tàu để trộm bản thiết kế, không biết đã bắt được bao nhiêu tên gián điệp rồi!
Chu Thư Nhân cảm giác được Trúc Lan đang nắm lấy tay mình, sau đó anh cười, thong thả cũng được, anh không vội.
Thái Thượng Hoàng không để ý nhiều, lực chú ý của ngài đều ở trên chiếc thuyền buôn lậu, hải quân nhanh chóng khống chế được hai chiếc thuyền, ngài nói:
- Chúng ta cũng đi qua đó.
Thuyền vừa đến nơi, Thái Thượng Hoàng không sợ nguy hiểm mà nhảy lên thuyền buôn lậu. Trên thuyền vẫn còn hàng hóa chưa trao đổi xong. Chu Thư Nhân cũng lên thuyền, anh là Hộ Bộ thượng thư nên phản ứng đầu tiên của anh là những hàng hóa này có trị giá bao nhiêu tiền bạc.
Thái Thượng Hoàng đi qua kiểm tra:
- Phần lớn là lương thực.
Chu Thư Nhân vốc một nắm gạo, nói:
- Là gạo mới của năm ngoái.
Thái Thượng Hoàng: - Cần phải điều tra rõ.
Chu Thư Nhân khẽ cười:
- Đúng là cần phải điều tra rõ, nếu không có người đứng sau thì làm sao dám giao dịch vào ban ngày.
Sắc mặt Thái Thượng Hoàng cực kỳ khó coi, ánh mắt nhìn vào hải quân thật lâu:
- Quay về điều tra.
Chu Thư Nhân gật đầu:
- Phải điều tra cẩn thận.
Thái Thượng Hoàng khẽ nói:
- Ngươi về với trẫm.
Chu Thư Nhân: - … Quá đáng vậy!
Thái Thượng Hoàng: - Hửm?
Chu Thư Nhân gục đầu xuống, nói:
- Thần trông giữ Hộ Bộ cho triều đình, suốt mấy năm qua chưa bao giờ được nghỉ ngơi một cách đàng hoàng, không biết sau này còn cơ hội để ra ngoài không, haizz.
Thái Thượng Hoàng biết rõ Chu Thư Nhân đang giả vờ, nhưng ngài vẫn nói:
- Thôi, để trẫm về.
Chu Thư Nhân cố dằn khóe môi đang xúc động muốn nhếch lên, nói:
- Thái Thượng Hoàng vất vả quá.
Thái Thượng Hoàng khịt mũi, cuối cùng Thái Thượng Hoàng quay về nhưng Thái Hậu thì không.
Trúc Lan nhìn theo con thuyền xa dần, âm thầm tặc lưỡi hai cái. Thái Thượng Hoàng và Thái hậu giận nhau rồi!
Thái Hậu có Lâm Hi bầu bạn, không quấy rầy hai vợ chồng Chu Thư Nhân, mấy ngày ở trên thuyền cũng đã quen, ban đêm đã có thể ngủ ngon. Ban ngày câu cá, đi ngang qua các đảo nhỏ thì xuống thăm quan. Kỳ nghỉ chỉ có mười mấy ngày, thật ra cũng không đi quá xa là chuẩn bị trở về rồi.
Kinh thành
Cố gia tổ chức tiệc cưới, tuổi tác của Cố Ngạn đã lớn nên hôn lễ được tổ chức khá gấp. Cố Thăng phụ việc tiếp khách, khách mời không nhiều. Toàn là hàng xóm và một số đồng liêu quen biết.
Cố Thăng nghe thấy gã sai vặt báo lại thì hơi ngạc nhiên, sau đó ra ngoài sân đến đầu ngõ. Y nhìn thấy xe ngựa của Hầu phủ.
Rèm xe mở ra, Ngọc Văn đưa hai món quà trong tay qua:
- Tiểu thúc thúc của ta không ở kinh thành, đây là quà của tiểu thúc thúc.
Cố Thăng phát hiện Huyện chúa rất hợp với màu đỏ, hôm nay nàng ấy mặc váy đỏ. Cố Thăng chuyển dời ánh mắt, nói:
- Ta không biết Chu công tử không ở kinh thành.
Nếu biết chắc chắn y sẽ không gửi thiệp.
Ngọc Văn không trả lời mà nói:
- Quà đã đưa rồi, ta không quấy rầy Cố đại nhân nữa.
Cố Thăng ngơ ngác nhìn xe ngựa của Hầu phủ rời đi, cúi đầu nhìn quà trong tay mới nhận ra có gì đó không đúng, lẽ ra không nên có hai món quà, còn chưa suy nghĩ cẩn thận thì đã nghe thấy có người gọi:
- CỐ THĂNG!
Cố Thăng quay đầu lại liền thấy Kỷ Đức Minh đi đến, bèn hỏi:
- Ngươi tới đây chi?
Kỷ Đức Minh cười:
- Nghe nói đại ca của huynh thành thân, chúng ta là người ở cùng một châu nên ta đến đây uống chung rượu mừng.
Cố Thăng phải đánh giá lại độ dày da mặt của Kỷ Đức Minh, y nói:
- Mời về cho.
Kỷ Đức Minh như không nghe thấy, ngược lại nhìn Cố Thăng dò hỏi:
- Vừa rồi là An Hòa huyện chúa hả, huynh rất thân với Huyện chúa nhỉ?
Sắc mặt của Cố Thăng tối sầm:
- Câm miệng.
Trong mắt Kỷ Đức Minh tràn đầy khen tị, dùng giọng điệu giễu cợt nói:
- Bảo sao huynh từ chối không đính ước, hóa ra là huynh chướng mắt tiểu thư nhà quan Tứ phẩm, nhưng lại để mắt đến An Hòa huyện chúa, ta còn tưởng người rất quang minh lỗi lạc đấy. À há!
Cố Thăng tức giận trừng mắt:
- Ta không bẩn thỉu như ngươi, ở đây không chào đón ngươi.
Nói đoạn, Cố Thăng xoay người rời đi.
Sắc mặt Kỷ Đức Minh sa sầm. Điều gã quan tâm là Chu hầu phủ nghĩ như thế nào, nếu không gã đã chẳng nể nang gì Cố Thăng rồi!
-
Hàn Lâm Viện
Hôm sau, Xương Trí để ý thấy Trác Cổ Du cứ đưa mắt tìm hiểu mình. Hắn lạnh mặt nói:
- Có việc gì sao?
Trong lòng Trác Cổ Du nóng như lửa đốt, tối qua y nhận được tin tức, Chu hầu phủ coi thường y nhưng lại rất coi trọng Cố Thăng, y nói với bản thân không thể tin được nhưng vẫn không nhịn được mà đánh giá.
Ánh mắt Xương Trí trở nên lạnh lùng hơn, hắn không nổi bật ở Hàn Lâm Viện không có nghĩa hắn là người dễ tính, hắn sẽ không khách khí với những kẻ có lòng riêng với con gái của mình, hắn nói:
- Tránh ra.
Trác Cổ Du mím môi lùi về sau một bước. Xương Trí lạnh mặt rời đi, hôm nay hắn phải vào cung.
Trác Cổ Du trở về phòng, nhìn chằm chằm Cố Thăng bằng ánh mắt không chút cảm xúc:
- Hình như ngươi chưa từng vào cung thì phải.
Cố Thăng không biết Trác Cổ Du đang nổi điên cái gì:
- Thì?
Trác Cổ Du không nhìn thấy được sự ghen tị trong mắt Cố Thăng, như thể nước đổ đầu vịt, loại cảm giác này rất bức bối, không nói tiếng nào đã đi rồi.
Cố Thăng thực sự không ghen tị với Trác Cổ Du, y rất biết rõ xuất thân của mình nên rất bình thường.
*
Hoàng cung
Hoàng Thượng đang xem kết quả điều tra của phụ hoàng, hải quân có quá nhiều vinh dự, nên điều tra rất cẩn thận, không hề lơ là.
Xương Trí đi vào, Hoàng Thượng cười nói:
- Thời gian trôi qua nhanh quá, Chu hầu đã ra kinh được tám ngày rồi.
Xương Trí vui vẻ, cha không có ở nhà nên không có người tâm phúc đây mà. Hắn nói:
- Còn bảy ngày nữa là cha của thần sẽ về.
Hoàng Thượng ra hiệu cho Xương Trí ngồi xuống. Trò chuyện một lúc, đột nhiên Hoàng Thượng hỏi:
- Ái khanh cảm thấy thám hoa thế nào?
Tim của Xương Trí đập thình thịch, cho rằng Hoàng Thượng đã biết chuyện con gái của mình để ý thám hoa:
- Cũng ổn?
Hoàng Thượng nghi ngờ nhìn sang:
- Chẳng lẽ ái khanh cũng nhìn không thấu sao?
Xương Trí mới chợt ngộ ra, làm hắn sợ bóng sợ gió, hóa ra Hoàng Thượng chỉ đơn giản muốn hỏi về Cố Thăng thôi, hắn đáp:
- Trong mắt thần, thám hoa là người trầm ổn và luôn có kế hoạch trong đầu.
Vì sao Hoàng Thượng thường xuyên gặp Trạng Nguyên và Trác Cổ Du nhưng lại không cho gặp Cố Thăng, không phải ngài không coi trọng Cố Thăng mà là hoàn toàn ngược lại, ngài cảm thấy Cố Thăng rất được nên muốn thử thách một chút, ngài nói:
- Trẫm đã từng hỏi Trạng Nguyên và Bảng Nhãn, Thám Hoa trong mắt họ là người như thế nào.
Xương Trí thầm nghĩ, Trạng Nguyên qua khéo léo, nhất định sẽ nói đúng trọng tâm mà không đắc tội đến ai, Trác Cổ Du cũng không phải kẻ ngu cho nên sẽ không mách lẻo. Hoàng Thượng thật sự không biết Trác Cổ Du đang chèn ép Cố Thăng sao? Hoàng Thượng biết chứ.