Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1636: Tỉnh Táo

Trước Tiếp

Thuyền rời cảng, chạy được một canh giờ, Chu Thư Nhân đã nằm trên ghế xếp, trên tay đang cầm kính viễn vọng. Nói:

- Anh biết ngay là Hoàng Thượng sẽ không yên tâm mà.

Trúc Lan nhận kính viễn vọng, thấy được hải quân tuần tra gần biển luôn đi theo sau con thuyền của họ ở một khoảng cách rất xa.

Chu Thư Nhân đung đưa chiếc ghế xếp, nói:

- Điều may mắn trong đời chính là không bị say sóng.

Trúc Lan gật đầu đồng ý: - Đúng vậy.

Gió biển thổi tới, ngắm nhìn biển trời. Đây mới là cuộc sống hưu trí lý tưởng chứ!

Sau khi nghỉ ngơi một lúc, Thái Thượng Hoàng ra ngoài thì thấy Chu Thư Nhân đang trong trạng thái dưỡng lão, đột nhiên ngài cảm thấy lo lắng, sợ rằng sau khi Chu Thư Nhân tận hưởng xong sẽ không muốn làm việc nữa. Thái Thượng Hoàng thầm mắng Hoàng Thượng, vì giả vờ hào phóng mà đã cho nghỉ phép tận nửa tháng.

Trúc Lan nhìn thấy Thái Thượng Hoàng, đành phải đứng dậy. Cô không thể tiếp tục nằm, cô đau lòng nhìn chiếc ghế tựa bằng ánh mắt lưu luyến. Chào hỏi Thái Thượng Hoàng rồi chở về phòng.

Chu Thư Nhân không vui, anh cùng vợ ra ngoài chơi, ai mà muốn đi với một lão già chứ!

Thái Thượng Hoàng cũng nằm trên ghế tựa, nói:

- Cuộc đời của con người quá ngắn.

Chu Thư Nhân: “???”

Thái Thượng Hoàng tiếp tục nói:

- Vậy nên nhất định phải làm những việc có ý nghĩa, đừng chỉ tận hưởng không.

Chu Thư Nhân: “!!!”

Hừ, là bởi vì sợ sau khi anh về sẽ bỏ gánh không làm việc đây mà!

Chu Thư Nhân nhắm mắt lại, lười nói chuyện với Thái Thượng Hoàng. Ừm, gió biển hôm nay rất tuyệt.

Thái Thượng Hoàng cũng trợn trắng mắt, trong lòng thầm mắng một câu cáo già. Ngài nhìn trời biển phía xa xa, phiền muộn trong lòng tiêu tan đi rất nhiều, lần này rời kinh không phải chỉ vì sợ tuổi già không còn cơ hội nữa mà còn bởi vì muốn thả lỏng, không muốn ở trong hoàng cung để nghĩ đến những chuyện cũ, càng nghĩ nhiều càng tích tụ trong lòng.

  -

Bên kia, Trúc Lan ở trong phòng rất nhàm chán nên ra ngoài xem phòng bếp trên thuyền, đầu bếp do Thái Thượng Hoàng mang đến đã bắt đầu chuẩn bị đồ ăn. Cô kiểm tra xung quanh một vòng mới yên tâm rời đi, nguyên nhân chính là mùi trong bếp quá nồng.

Thái Hậu vẫn còn đang nghỉ ngơi trong phòng, Lâm Hi cũng không ra ngoài. Con thuyền đã dừng lại, Trúc Lan đi gặp con trai và cháu trai:

- Câu được cá chưa?

Minh Tịnh: - Cháu bắt được rồi, bà nội nhìn này.

Trúc Lan nhìn thùng nước, quả thực đã câu được rồi, có hai con cá.

- Không tệ, lát nữa đưa đến phòng bếp chế biến luôn đi.

Xương Trung hỏi:

- Mẹ, cha con đâu?

Trúc Lan: - Đang trò chuyện với Thái Thượng Hoàng ở bên kia rồi!

Không biết nên nói thế nào luôn, rõ ràng là du lịch gia đình mà!

 

Tại hậu trạch của nha môn phủ Ninh Châu, mặt Xương Liêm đen như mực nhìn chằm chằm vào đại phu đang xoa xoa cổ chân cho cháu trai. Minh Huy cảm thấy đau, vừa xuýt xoa vừa lẩm bẩm:

- Con gặp nhiều phiền phức quá đi, cũng may là chỉ bị bong gân chứ không gãy xương.

Ngọc Nghi ngồi ở bên cạnh, nói:

- Vậy mà huynh cũng dám nhảy, đó là lầu hai đấy.

Minh Huy nhe răng:

- Muội cho rằng ra muốn vậy sao, nếu ta không nhảy thì muội đã có thêm một người tẩu tẩu rồi.

Vu Việt Dương nghĩ thầm, buổi chiều y vừa đến đã xem được một màn kịch. Y nhìn cữu ca tương lai với ánh mắt đồng cảm, có thể thấy được mấy ngày nay rất gay go.

Xương Liêm đạp bàn, chén trà rung chuyển, đủ thấy được dùng rất nhiều sức, hắn nói:

- Nực cười thật.

Đổng thị nghe thôi cũng thấy đau, nhẹ giọng nói:

- Tức giận hại thân, chàng đừng tức giận.

Xương Liêm trầm mặt:

- Làm sao mà ta không tức giận được? Nếu ta không nổi giận thì giống như Hầu phủ dễ chơi lắm vậy.

Đổng thị cũng không khuyên nữa, từ khi đến Ninh Châu thị đã quá ghê tởm, một số người thật sự vừa ngu ngốc vừa ác độc, lại còn vô cùng to gan. Con cái có lỗi, trong đó có trách nhiệm của cha mẹ. Con cái học từ cha mẹ, cô nương gài hàng Minh Huy hôm nay nói rằng mình bị oan, thị không tin chút nào, Minh Huy chỉ cần liếc qua đã nhìn thấu âm mưu - đó là do mẹ chồng dạy dỗ tốt!

Đại phu nhanh chóng rời đi, không muốn nghe được quá nhiều.

Chân của Minh Huy đã thoải mái hơn, bèn nói:

- Tứ thúc, thúc muốn quản lý Ninh Châu cũng không phải dễ.

Có quá nhiều cường hào ác bá, dù triều đình đã thanh lọc nhưng Ninh Châu vẫn còn rối ren dữ lắm. Nếu như không có tự tin thì sao bọn chúng dám to gan như thế, chỉ cần không phạm sai phầm lớn thì có thể làm gì bọn chúng.

Ánh mắt của Xương Liêm quét về phía con rể tương lai, Vu Việt Dương vội lên tiếng:

- Lợi ích dính chùm với nhau, muốn loại bỏ cũng khó.

Từ nhỏ Vu Việt Dương đã nhìn thấy thế giới rộng lớn, y rất rõ ràng về những khúc mắc bên trong, phải nói rằng trời thì cao, hoàng đế thì xa nên có rất nhiều kẻ to gan.

Một lần nữa Xương Liêm nhận thức được một cách sâu sắc rằng Ninh Châu không phải Kỳ Châu, Ninh Châu khó quản lý hơn Kỳ Châu rất nhiều, đầu ngón tay hắn gõ gõ cái bàn, hỏi cháu trai:

- Đã đến cửa xin lỗi rồi, con nghĩ như thế nào?

Minh Huy: - Con đã nhận quà xin lỗi, tam thúc đừng để tâm đến chuyện này nữa, con không muốn ảnh hưởng đến thanh danh của nữ tử, nếu làm lớn chuyện thì con sẽ là người bị ăn vạ.

Xương Liêm sờ râu nói:

- Con cứ yên tâm nghỉ ngơi đi.

Nếu không thể công khai xử lý thì sẽ bí mật dạy cho một bài học.

Trưởng bối đã rời đi, Vu Việt Dương nói:

- Bây giờ chân của huynh đã bị thương, có cần nghỉ ngơi một vài ngày không?

Minh Huy cười ha hả:

- Ta thấy ngươi muốn ở đây thêm mấy ngày thì có.

Vu Việt Dương bị nói trúng tim đen, vành tai đỏ bừng. Y không thể thường xuyên đến đây nên muốn ở lại thêm mấy ngày.

Ngọc Nghi: - Huynh đi nghỉ ngơi trước đi.

Quả thực Minh Huy muốn nghỉ ngơi một lúc, miệng nói ừm nhưng trong lòng thầm nghĩ Tứ thúc của mình làm quan bên ngoài cũng không dễ dàng gì.

*

Kinh thành

Xương Trí về phủ, cầm thiệp trên tay, thấy con gái thì đưa cho nàng ấy, nói:

- Con xem đi.

Ngọc Văn thắc mắc nhận lấy, vậy mà là thiệp cưới:

- Mời tiểu thúc thúc sao?

- Ừ. Đại ca của Cố Thăng thành thân, Cố Thăng không quen biết nhiều người nên cha đưa cho tiểu thúc thúc của con.

Ngọc Văn nhìn ngày tháng trên đó, nói:

- Tiểu thúc thúc vẫn chưa về.

Đương nhiên Xương Trí biết điều đó, hắn không nói với Cố Thăng, chỉ vào thiệp mời, nói:

- Mẹ con đã giúp con hỏi thăm về thê tử tương lai của Cố Ngạn đúng không?

Ngọc Văn không giấu diếm gì, hào phóng thừa nhận:

- Đã hỏi thăm, cô nương họ Lý, cũng là một người đáng thương, vốn đã có vị hôn phu đính ước từ nhỏ nhưng vì trong nhà cần tiền nên nàng ta không thể không ký vào khế ước trở thành nha hoàn, đợi khi đến tuổi thành thân thì vị hôn phu đã cưới người khác. Vì muốn có thanh danh tốt vậy mà lại vu oan cho Lý cô nương, khiến cho Lý cô nương đã hai mươi tuổi nhưng vẫn chưa thành thân.

Xương Trí: - Câu chuyện khúc chiết dữ vậy.

Ngọc Văn: - Cuộc sống còn phức tạp hơn những câu chuyện trong sách nữa.

Xương Trí thở dài một hơi. Con gái do mình nuôi lớn, chỉ có thể chiều thôi.

Ngọc Văn thấy cha đi thay quan phục thì lại mở thiệp mời ra, Cố Thăng mua nhà và ruộng cho đại ca của y, sau này sẽ không sống chung, mà Cố Thăng cũng mua ruộng cho mình. Ngọc Văn mỉm cười, Cố Thăng rất tỉnh táo. Nàng ấy còn cho rằng hai huynh đệ họ sẽ nương tựa vào nhau mà sống.

Tâm trạng Ngọc Văn rất tốt, nếu nàng ấy đã biết được ngày thành thân thì phải giúp tiểu thúc chuẩn bị quà!

Trên biển

Ngày mới, Chu Thư Nhân không ngủ ngon, vào nửa đêm hôm qua gió rất to, lắc lư khiến anh không ngủ được nên giờ đáy mắt thâm xì. Tinh thần của Trúc Lan cũng không khá khẩm hơn, sau khi ra ngoài nhìn thấy cảnh vào sáng sớm mới dễ chịu hơn chút.

Thái Thượng Hoàng dậy rồi, Thái Thượng Hoàng đã từng ở trên thuyền, tương đối quen thuộc, ngài cười nhạo Chu Thư Nhân:

- Đây mới là ngày đầu tiên, nếu ngươi không chịu nổi thì chúng ta quay về đi.

Bây giờ Chu Thư Nhân vô cùng khó chịu với Thái Thượng Hoàng:

- Ta chỉ lạ giường nên ngủ không ngon thôi.

Thái Thượng Hoàng không để ý đến Chu Thư Nhân mạnh miệng, quay đầu đi ngắm phong cảnh hiếm gặp. Im lặng được một lúc thì đột nhiên lên tiếng:

- Trên biển có thể yên nhìn như vậy là nhờ có công lao của ngươi.

Khóe miệng Chu Thư Nhân nhếch lên:

- Thần không dám kể công.

Thái Thượng Hoàng nheo mắt nói:

- Mang kính viễn vọng cho ta.

Chu Thư Nhân nhìn theo hướng ánh mắt của Thái Thượng Hoàng, cũng ra hiệu cho Cẩn Ngôn đi lấy kính viễn vọng.

Trước Tiếp