Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngọc Văn không đáp lại lời biểu muội. Ngoài cửa có người trông chừng, hai huynh đệ Cố Thăng vừa mới mở cửa phòng riêng thì Ngọc Văn và Lâm Hi cũng vừa lúc đi ra.
Cố Thăng rất ngạc nhiên:
- An Hòa huyện chúa?
Ngọc Văn gật đầu chào: - Cố đại nhân.
Bây giờ đã không còn là Cố công tử nữa, một tiếng Cố đại nhân làm lỗ tai Cố Thăng giật giật.
Lâm Hi nheo mắt: - Ừm hứm, ừm hứm.
Ngọc Văn giới thiệu:
- Đây là biểu muội của ta, Lâm Hi quận chúa.
Đến cả Huyện chúa mà Cố Thăng còn không dám mơ thì huống hồ chi là con gái lớn của Tần vương, cho nên giọng điệu của y cực kỳ cung kính:
- Tham kiến Quận chúa.
Lâm Hi chớp mắt, đúng như lời biểu tỷ nói, người này rất biết vị trí của mình, cô bé khẽ cười.
Ngọc Văn hỏi với giọng tò mò:
- Hôm nay không phải là ngày nghỉ của Hàn Lâm Viện, sao Cố đại nhân lại có mặt ở quán trà vậy?
Cố Ngạn vẫn luôn làm phông nền lập tức đỏ mặt, không khỏi gãi đầu, hắn nhìn sang đệ đệ, không biết trả lời thế nào.
Cố Thăng thản nhiên đáp lại, chuyện hôm nay là chuyện quan trọng trong lòng y:
- Đại ca của ta sắp sửa thành thân.
Không nói thêm gì nữa, Ngọc Văn cũng không hề hỏi nhiều. Đám người vừa nói chuyện vừa đi xuống lầu, xe ngựa của Hầu phủ đã chờ sẵn, nàng ấy chuẩn bị lên xe ngựa, bỗng nghe thấy có người gọi nàng ấy:
- CHU NGỌC VĂN!
Ngọc Văn nhướng mày:
- Ngươi hết bị cấm túc rồi hả?
Ôn Linh tức tối, ả đã hết bị cấm túc lâu rồi, chẳng qua vẫn còn bực tức trong lòng, ả cảm thấy Trác Cổ Du rất được, nào ngờ Chu hầu phủ lại coi Trác Cổ Du như chiếc giày rách. Ả hơi đâu mà nghĩ đến Trác Cổ Du nữa, còn lâu ả mới ưng bụng người mà Chu Ngọc Văn coi thường. Ả nói:
- Ta mời ngươi hai lần mà sao ngươi không đến?
Ngọc Văn chỉ vào chính mình, nói:
- Từ lúc ngươi gọi tên ta đến giờ vẫn chưa thấy ngươi hành lễ.
Ôn Linh: - … Tham kiến An Hòa huyện chúa.
Cách nói nghiến răng nghiến lợi, tức giận dữ lắm!
Ngọc Văn không thèm để ý, chỉ cần Ôn Linh khó chịu là được. Nàng ấy không khỏi cảm thán trong bụng, đích nữ Ôn gia kênh kiệu nhưng đúng là người ta có vốn liếng để kênh kiệu.
Ôn Linh tức xịt khói nhìn Chu Ngọc Văn lên xe ngựa rời đi, ả nghiến răng, trợn mắt lườm lườm một cách hung dữ, rồi cũng rời đi.
Cố Thăng nhìn chiếc xe ngựa Hầu phủ khuất bóng, không khỏi bật cười thành tiếng. Cố Ngạn bèn hỏi:
- Đệ cười gì vậy?
Cố Thăng không đáp, y không thể bàn tán chuyện của Huyện chúa. Y nói với Đại ca:
- Chúng ta đi xem tiểu viện đi.
Lỗ tai Cố Ngạn đỏ bừng, đáp: - Ừ.
Cả ngày hôm nay Xương Trí ở Hàn Lâm Viện mà tâm trạng rất không tốt, hắn hối hận khi nói cho con gái biết tin, càng hối hận vì đã đồng ý làm thám tử cho con gái, bực bội trong lòng bèn đi ra ngoài uống trà thì nhìn thấy Trạng Nguyên và Trác Cổ Du cũng đang uống trà với nhau.
Xương Trí ngó lơ Trác Cổ Du, từ sau vụ cha hắn đại náo phủ Vĩnh An quốc công là hai nhà xác định cả đời không tới lui nữa. Cho dù Trác Cổ Du có khéo léo đưa đẩy thì vẫn còn giữ cốt cách kiêu ngạo của phủ Quốc Công, nên không hó hé gì thêm.
Xương Trí không bạc đãi bản thân bao giờ, vẫn phải uống trà. Sau khi Xương Trí đi xa, Trác Cổ Du mới uống một miếng nước trà trong chén. Mặc cho y vẫn cho rằng An Hòa huyện chúa mới thích hợp làm thê tử của mình, nhưng trước đó ông nội đổ bệnh, sau lại Thái Thượng Hoàng đích thân tới thăm, đã hoàn toàn cắt đứt toàn bộ tơ tưởng của y.
Trạng Nguyên là người phương Nam, bởi vì ở cách Kinh Thành quá xa nên không về quê tế tổ, nán lại Kinh Thành cũng hóng được vài tin tức, biết phủ Quốc Công và Chu hầu phủ có ân oán bèn hỏi:
- Trác đại nhân xem mắt có chốt được nhà nào chưa?
Trác Cổ Du: - Còn chưa quyết định.
Xem mắt mấy nhà đều không hài lòng, những nhà họ ưng toàn là nhà khôn khéo thôi, không ai muốn làm sui gia với phủ Quốc Công, cho dù Hoàng thượng có trọng dụng y!
Xương Trí pha trà xong đi ra thì nghe được đoạn này, hắn cũng hơi tò mò không biết phủ Quốc Công sẽ làm sui với nhà nào.
Trác Cổ Du ngó theo bóng lưng Chu Xương Trí, nghĩ thầm trong bụng để y chống mắt lên coi sẽ gả An Hòa cho ai. Sau đó y lại buồn bực, An Hòa không lo chuyện gả chồng, có rất nhiều gia tộc lớn muốn lấy An Hòa, còn y thì cao quá không được mà thấp quá cũng không xong.
Thoắt cái đã đến ngày trong cung mở tiệc, Chu Thư Nhân và Trúc Lan cùng tiến cung. Bởi vì có nữ quyến từ các nước nên cuối cùng Hoàng hậu cũng xuất hiện và cho mời các mệnh phụ vào cung.
Trong giọng nói của Trúc Lan chất chứa sự hưng phấn:
- Em còn tưởng đâu em không được vào cung nữa đấy.
Chu Thư Nhân: - Tiếc là chúng mình không được ngồi chung.
Trúc Lan không hề để bụng, nói:
- Em dòm anh làm gì, em muốn dòm người đẹp.
Chương trình bữa tiệc trong cung đã được lên sẵn trước đó, qua lời Tuyết Hàm, Trúc Lan biết được sẽ có người đẹp dâng tặng điệu múa, hôm nay xem múa ở khoảng cách gần đúng là cơ hội hiếm có!
Lúc tới cửa cung, có thị vệ và nữ quan đứng chờ. Yến tiệc trong cung đòi hỏi nghiêm ngặt, cho nên muốn hành thích trong cung thật sự rất khó. Hai vợ chồng họ chia ra, Trúc Lan phải đi bái kiến Hoàng hậu trước.
Cô đến là lúc đã có không ít người đến rồi, Hoàng hậu cười hỏi:
- Sao không thấy An Hòa đâu?
Trúc Lan mới sực nhớ ra, ừ nhỉ, cháu gái cũng có phong hào, cô đáp:
- Là lỗi của thần phụ, thần phụ không dẫn An Hòa vào cung.
Hoàng hậu cũng chỉ tiện miệng hỏi thôi, nàng ta ra hiệu:
- Lão phu nhân ngồi đây trước đi, lát nữa cùng nhau qua đó.
Trúc Lan: - Vâng.
Cũng không mất quá nhiều thời gian, nữ quan đi vào thông báo, Hoàng hậu đứng dậy, nói:
- Chúng ta đi thôi.
Tuyết Hàm đi chậm lại mấy bước, tự tay dìu mẹ:
- Mẹ ít khi nào mặc đồ cáo mệnh, mẹ có mệt không?
Trúc Lan cười đáp: - Không sao.
Tuyết Hàm nói nhỏ:
- Hôm nay có nhiều tiết mục lắm đấy.
Mẹ đẻ ra mình mà mình còn không hiểu chắc. Tiết mục ca múa hôm nay đã được lên danh sách từ sáng sớm rồi, toàn là những vũ đạo mới toanh. Đảm bảo sẽ cho mẹ được mở mang tầm mắt.
Trúc Lan liên tục nói: - Tốt, tốt.
Đi đến đại điện, đám người Trúc Lan lần lượt vào chỗ. Tuyết Hàm phải ngồi bên cạnh Dung Xuyên, vì nàng là Tần vương phi.
Trúc Lan và các nữ quyến khác ngồi ở một dãy, bên phía đối diện là nữ quyến của sứ thần các quốc gia. Cô đưa mắt kiếm Chu Thư Nhân, anh đang ngồi rất gần Hoàng thượng - đây là tín nhiệm và ân sủng.
Hoàng thượng dìu Hoàng hậu vào chỗ. Hôm nay chỉ mở tiệc chiêu đãi chứ không bàn chuyện các nước, Hoàng thượng không nói gì nhiều mà nhanh chóng tuyên bố nhập tiệc luôn. Trúc Lan ăn thức ăn, đôi mắt không khỏi liếc nhìn Khương An. Khương An ngồi ngay ngắn, dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, y hơi sửng sốt, rồi tiếp tục xem múa hát.
Rất nhiều tiết mục, không bao lâu sau các vũ nữ nước ngoài đi vào, cô gái múa giữa xinh đẹp tuyệt trần, Trúc Lan gặp nhiều người đẹp rồi nhưng vẫn cảm thấy cô gái trước mắt quá đẹp. Cô quay đầu nhìn Hoàng thượng, Hoàng thượng không hề dán chặt mắt vào, trái lại không biết đang nói gì cùng Hoàng hậu, gương mặt không tới nỗi tiều tụy của Hoàng hậu đỏ ửng. Bởi vậy, ánh mắt mê hoặc của người đẹp coi như ném cho người mù!
Những tiết mục múa sau đó toàn là những tiết mục múa đơn. Trúc Lan xem mà mãn nhãn, từng ánh mắt và nụ cười của người đẹp thật sự rất cuốn hút.
Chu Thư Nhân để ý Thái tử, Hoàng thượng không màng nữ sắc nhưng Thái tử thì sao?
Thái tử đang tuổi lớn, có khi nào bị trúng mỹ nhân kế không?
Hiển nhiên Thái tử được Hoàng thượng dạy dỗ rất tốt, trong mắt Thái tử chỉ có sự thưởng thức chứ không xuất hiện một cảm xúc nào khác. Nhét người đẹp cho Thái tử là sai lầm rồi!
Trong suốt bữa tiệc lần lượt có người ra khỏi chỗ ngồi, con người có ba cái gấp mà. Trúc Lan ăn hơi nhiều, được cung nữ dẫn đường đi vòng ra phía sau. Bỗng nhiên nghe thấy giọng nói đầy kích động của một cô gái, không phải tiếng Hán. Trong giọng nói còn xen lẫn tiếng khóc nức nở.
Trúc Lan thoáng nhìn cung nữ, cung nữ cũng lúng túng. Nhất thời không ai để ý, cuối cùng cung nữ bèn tằng hắng một tiếng làm tiếng động ở chỗ ngoặt im bặt.
Sau khi Trúc Lan “giải quyết nỗi buồn" xong, đi chưa được bao xa lại nhìn thấy Khương An. Bên cạnh Khương An là một thiếu nữ, Trúc Lan chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra đây là vị công chúa ngồi cùng Khương An.
Khương An và bà ngoại trố mắt nhìn nhau, hai mắt Khương An có chút lơ đãng. Trúc Lan hết nhìn Khương An, rồi lại nhìn sang vị công chúa cho dù ra sức che giấu vẫn có thể nhận ra đôi mắt hơi đỏ của nàng ta. Nhìn kiểu gì cũng có cảm giác như “hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình", tim cô bỗng đập bịch bịch bịch!