Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1634: Bậc Thầy Tài Đức

Trước Tiếp

Trúc Lan quay về đại điện mà tinh thần vẫn còn hoảng loạn. Hừ, cô không nên tin lời Thư Nhân và Xương Nghĩa nói. Nào là công chúa không nỡ rời khỏi đất nước của mình, nào là công chúa đau buồn bởi vì bản thân trở thành một món quà tặng. Rõ ràng nàng ta phải lòng cháu ngoại của cô!

Chu Thư Nhân vẫn luôn để ý vợ mình, từ lúc vợ đi “giải quyết nỗi buồn" là anh đã lo lắng rồi. Vợ trở về cứ thất thần mãi, anh còn chưa kịp ngộ ra chuyện gì thì cảm nhận được ánh mắt hình viên đạn của vợ.

Chẳng mấy chốc lại đến màn dâng quà tặng lên. Chu Thư Nhân tập trung tinh thần, anh nhìn sứ thần của các nước ở đối diện. Lúc này đây trong lòng anh rất tự hào.

Hôm nay Trúc Lan được xem thỏa thích, nhìn thấy bảo bối của các quốc gia, hiển nhiên có một số món quà là của công chúa, thực chất công chúa chính là quà tặng nhưng được che đậy bằng một tấm màn mà thôi.

Vẻ mặt Hoàng hậu cực kỳ tự nhiên, nàng ta không ghen, dù sao Hoàng thượng cũng không quá đặt nặng nữ sắc, có tổng cộng ba vị công chúa toàn là công chúa các nước láng giềng.

Ánh mắt mọi người đổ dồn vào Hoàng thượng, ngài chỉ mỉm cười nhận quà chứ không nói gì đến công chúa. Hoàng hậu mỉm cười bảo mấy vị công chúa trở về chỗ ngồi, bữa tiệc trong cung cứ kết thúc như vậy.

Trúc Lan và Chu Thư Nhân cùng rời khỏi cung, Chu Thư Nhân hỏi nhỏ:

- Hồi nãy lúc đi ra ngoài em nhìn thấy cái gì hả?

Trúc Lan đang định nói chuyện thì thấy sứ thần các nước cũng đang ra về:

- Về đi rồi nói.

Ra khỏi hoàng cung lên xe ngựa về phủ, về đến nhà Trúc Lan mới nói phát hiện của mình:

- Cháu ngoại của anh có tài thật đấy!

Chu Thư Nhân: “...”

Đúng là làm anh quá đỗi bất ngờ, cháu ngoại cao tay ấn thật!

Trúc Lan cau mày hỏi:

- Anh nghĩ nên làm gì bây giờ?

Ánh mắt Chu Thư Nhân có phần lơ đãng, nói:

- Chuyện này không thể qua mặt Hoàng thượng được.

Chính vì biết nên Trúc Lan mới sốt ruột:

- Hoàng thượng mà biết chắc chắn sẽ lợi dụng điều này.

Chu Thư Nhân lúng túng:

- Haiz, anh cũng hết cách.

Đôi song sinh có chịu nghe anh đâu!

Trúc Lan hít vào thở ra một hồi, vẫn không dằn được lửa giận bùng cháy trong lòng mà đùng đùng đi thay quần áo.

Vợ chồng Trúc Lan lo lắng không thừa, Hoàng thượng nắm rõ hoàng cung như lòng bàn tay. Ngài gặp Khương Bình, Khương Bình bèn thưa:

- Công chúa nước họ có cảm tình với ca ca, không ngờ nàng ta lại to gan đến vậy. Ca ca biết chắc sẽ bại lộ nên mới có chuyện hôm nay ạ.

Hoàng thượng nghe Khương Bình thuật lại lời công chúa nói, ngài xoay nhẹ tràng hạt. Ngài cũng cảm thấy bất ngờ, rõ ràng vị công chúa này trở về nước có tác dụng hơn ở lại Kinh Thành. Ngài bèn ra hiệu cho Khương Bình lui ra.

Hoàng thượng hỏi Thái tử: - Con thấy sao?

Hiển nhiên Thái tử đứng ở góc độ nước nhà:

- Nhi thần cảm thấy đưa con chúa về mới là thượng sách.

Hoàng thượng hài lòng gật đầu. Giờ đây ngài không có tinh thần và sức lực thâu tóm, nhưng không có nghĩa là mai sau sẽ không. Ngài đáp: - Ừ.

Thái tử ngẫm nghĩ rồi nói:

- Chu hầu gia một lòng mong ngóng hai người cháu ngoại quay về.

Hoàng thượng: “...”

Hôm qua trong lúc nói chuyện phiếm, Chu Thư Nhân còn bảo tuổi tác của hai đứa song sinh không nhỏ. Nếu hai huynh đệ ấy ở Kinh Thành thì chắc đã yên bề gia thất hết rồi!

Trong mắt Thái tử chất chứa ý cười, nói:

- Phụ hoàng sắp xếp cho hai vị công chúa còn lại thế nào?\

Hoàng thượng híp mắt, hỏi:

- Tặng một người cho Nhị đệ của con ổn không?

Thái tử cúi đầu, đáp:

- Nhi thần cảm thấy không ổn. Không phải nhi thần lo lắng Nhị đệ có thêm thế lực, mà là không muốn Nhị đệ bị người ta giật dây. Không phải người của nước mình, ai biết đằng sau vị mỹ nhân đó là toan tính gì.

Hoàng thượng nhìn sang chỗ khác, nói:

- Con nói rất đúng, vậy con cảm thấy nên sắp xếp thế nào?

Thái tử ngẩng đầu, thưa:

- Trả lại tất cả thì không hay lắm. Nếu đã đưa đến thì cứ giữ lại đi ạ, hoàng thất không có người nào thích hợp có thể cho các công chúa ở lại làm sứ thần thường trú.

Nữ tử tham gia vào chính sự, các công chúa được nuôi dưỡng dã tâm sẽ tự mình nghĩ cách về nước.

Hoàng thượng nghe xong bật cười thành tiếng:

- Tốt, tốt, tốt lắm!

Thái tử nghĩ thầm, cậu ta nhìn thấy rất nhiều cơ hội khác nhau từ chỗ Chu hầu gia. Đúng là bậc thầy tài đức!

Chu Thư Nhân còn chưa biết động thái ngang ngược của Thái tử, hôm nay là ngày hiếm khi quan lại không vội vã rời khỏi chính điện mà nán lại đưa mắt nhìn nhau mấy lần. Hoàng thượng đoán ra Chu Thư Nhân muốn nói chuyện gì, ngài hơi chột dạ nên vờ như không nhìn thấy.

Chu Thư Nhân thấy Hoàng thượng giả ngu là hiểu ra ngay, Hoàng thượng biết tỏng rồi. Anh nói:

- Hoàng thượng, thần có việc muốn thưa!

Lý Chiêu dừng bước. Chu Thư Nhân mà chủ động lên tiếng chắc mẩm là chuyện quan trọng, ông ta cẩn thận ngẫm lại dạo này có chuyện gì cấp bách không. Không có!

Hoàng thượng ngước mặt lên khỏi tấu chương, nói:

- Chu hầu gia ở lại!

Những người khác nhanh chóng rời đi, trong lòng lại rất tò mò không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Sau khi mọi người đi hết, trong điện chỉ còn lại Hoàng thượng và Thái Tử. Chu Thư Nhân nói thẳng:

- Hoàng thượng, đôi song sinh đã xa nhà rất nhiều năm rồi. Thần nhớ bọn chúng lắm!

Hoàng thượng phất tay, nói:

- Đừng nói mấy lời vô bổ với trẫm, trẫm biết khanh đã phát hiện ra rồi, cũng biết rõ mục đích hôm nay khanh tới, nhưng mà Thư Nhân à… sớm hay muộn gì trẫm cũng phải khởi binh.

Nói đoạn ngài lấy bản đồ ra, chỉ vào một chỗ rồi nói:

- Nơi này sớm hay muộn gì cũng sẽ trở thành lãnh thổ quốc gia của trẫm.

Chu Thư Nhân biết không có kết quả, nhưng không cố gắng thì anh sẽ không cam lòng. Đứng ở góc độ nước nhà, hy sinh là điều không thể tránh khỏi. Anh đáp:

- Thần… thần hiểu rồi ạ.

Hoàng thượng v**t v* tấm bản đồ, nói:

- Khanh có hai đứa cháu ngoại giỏi giang. Mặc dù bọn chúng không thể xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, nhưng công lao sẽ luôn được ghi nhận.

Chu Thư Nhân mấp máy đôi môi, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài. Anh có thể cảm nhận được tấm lòng dành cho nước nhà của hai đứa cháu ngoại, chính anh còn khuyên không được đôi song sinh mà. Anh nói:

- Thần rất tự hào về chúng.

Có rất nhiều con người đứng sau sự bình yên của một đất nước, hai đứa cháu ngoại của anh chính là hai trong số những người như vậy.

Hoàng thượng cũng tự hào chứ, ngài phái không ít thám tử đến các đất nước, mang về rất nhiều tin tức quan trọng cho ngài, không riêng gì đôi song sinh mà những người đang làm việc cho đất nước đều là những anh hùng.

Sau đó Hoàng thượng sắp xếp điểm đến cho các vị công chúa, Chu Thư Nhân nhìn Thái tử, được lắm, ý tưởng hay đấy!

Thái tử bị Chu Thư Nhân nhìn, mỉm cười rồi ra vẻ “Hầu gia dạy giỏi".

Chu Thư Nhân: “...”

Anh rất muốn biết Thái tử đã học những gì từ anh!

 

Hoàng thượng không phải người hay trì hoãn, sau khi danh sách trao đổi của các nước được đưa đến, có thể đổi là phê duyệt luôn, sứ thần các nước không ngờ quá trình trao đổi diễn ra vô cùng thuận lợi. Duy chỉ có công chúa các nước là bực dọc thôi.

Mỹ nhân kế không thành, trái lại công chúa trở thành sứ thần thường trú. Công chúa của nước Khương An từ chối không làm sứ thần, vừa khóc lóc vừa quấy rối thắt cổ nằng nặc đòi về nước. Bởi vì Khương An là người phụ trách, cuối cùng đành phải đồng ý.

Khương An phải về nước trước, buổi tối, Trúc Lan và Chu Thư Nhân gặp được Khương An, Trúc Lan bèn hỏi:

- Khương Bình đang giả làm cháu hả?

Khương An gật đầu, đáp:

- Chuyến này đi không biết tới khi nào mới được trở về, trước khi lên đường cháu muốn đi thăm ông bà ngoại.

Trúc Lan và Chu Thư Nhân trầm mặc, cuối cùng Chu Thư Nhân vỗ vai cháu ngoại. Nói:

- Ra ngoài nhớ chú ý một chút. Gặp phải chuyện gì thì ráng nghĩ cách trở về, đừng có mạo hiểm bản thân.

Khương An gật đầu, đáp:

- Ông ngoại yên tâm. Cháu còn muốn trở về báo hiếu cho ông bà ngoại mà, chắc chắn sẽ bình an trở về.

Trúc Lan đứng dậy ôm cháu ngoại, nói:

- Chờ hai đứa về đó.

Khương An ngồi không bao lâu đã đi, y còn phải về thăm cha mẹ nữa.

 

Đoàn sứ thần rời khỏi Kinh Thành, Trúc Lan rệu rã, không có tinh thần, Chu Thư Nhân thấy hết. Cuối cùng, Chu Thư Nhân cũng viết tấu sớ xin nghỉ. Hoàng thượng niệm tình đôi song sinh, lại cảm mến anh vất vả trăm bề nên phê duyệt đơn xin nghỉ phép cho anh.

Chu Thư Nhân nhận được phê duyệt nghỉ phép, vui vẻ nói:

- Được nghỉ nửa tháng, chúng ta đi biển chơi đi?

Trúc Lan sửng sốt:

- Được nghỉ tận nửa tháng ư?

Chu Thư Nhân cười nói:

- Mau đi thu dọn hành lý.

Đôi vợ chồng già muốn đi thuyền ra biển thăm thú, tin tức lan truyền khắp nhà. Đám người Chu lão đại không yên tâm, các phòng đều đến nhà chính. Chu lão đại nói:

- Để con đi cùng cha mẹ ạ.

Chu Thư Nhân phất tay nói:

- Con là Thế tử của Hầu phủ, cha không có mặt thì còn phải trông chừng Hầu phủ.

Xương Trí chỉ vào chính mình, nói:

- Cha, con có thể xin nghỉ. Hay để con đi cùng cha mẹ?

Xương Nghĩa cũng muốn đi, nhưng tiếc rằng hắn thật sự không xin nghỉ được. Hắn đành nhìn sang Minh Thụy.

Minh Thụy cười nói:

- Ông nội, để cháu đi cùng nha.

Chu Thư Nhân không muốn dẫn theo một đứa nào cả. Nhưng để mấy đứa con trai yên lòng thì anh vẫn phải dẫn theo, anh nhìn mấy đứa cháu rồi trầm tư.

Trước Tiếp