Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi hai vợ chồng ăn cơm tối xong, bèn ra hiệu cho nhóm nha hoàn lui xuống rồi mới nói chuyện về hai đứa song sinh tiếp. Trúc Lan lo lắng nói:
- Trừ khi Khương An giả chết chứ không là không thể nào về nước được. Nó làm tới chức đó rồi, bây giờ không dễ gì về được đâu.
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Một ngày nó còn chưa bại lộ là Hoàng thượng sẽ không cho nó trở về, trừ khi ngài ấy thâu tóm được đất nước này.
Trúc Lan: “...”
Hoàng thượng muốn đô hộ thì đã đô hộ từ lâu rồi, bây giờ đô hộ chẳng khác nào thêm gánh nặng. Thảo nguyên và Đông Bắc như hai con thú khổng lồ nuốt vàng. Trong giai đoạn thiếu thốn lương thực, triều đình không hơi đâu mà gánh luôn các nước nhỏ lân cận.
Trúc Lan nhẩm tính tuổi tác của hai đứa song sinh, nói:
- Bọn chúng cũng chẳng còn nhỏ. Ở độ tuổi này lẽ ra đã có hôn phối, giờ thì hay rồi, không được về nước, bọn chúng ở nước ngoài đâu thể độc thân cả đời!
Nghĩ tới cháu ngoại có thể sẽ làm đám cưới ở nước ngoài, còn phải lấy người mà mình không thích vì nước. Nghĩ thôi mà cô đã thấy khó thở lắm rồi!
Chu Thư Nhân nghe xong cũng bực bội, nói:
- Hai cái thằng trời đánh này!
Trúc Lan: - Đảm bảo ngày mai con gái lớn của anh sẽ khóc một trận ra trò.
Chu Thư Nhân: “...”
Đúng như Trúc Lan dự đoán. Sáng sớm hôm sau, còn chưa ăn cơm sáng xong là Tuyết Mai đã đến. Đôi mắt sưng húp, Trúc Lan bảo Thanh Tuyết đi múc thêm một bát hoành thánh mang đến.
- Còn chưa ăn gì phải không, ăn cùng mẹ đi.
Tuyết Mai sụt sịt, tối qua không tài nào ngủ được, hễ nhớ đến hai đứa con trai là thị lại nhịn không được mà rơm rớm nước mắt, thị đáp: - Vâng ạ.
Ăn bữa sáng xong, Trúc Lan chờ dọn bàn ăn, chỉ còn lại mỗi Thanh Tuyết, mới nói:
- Con xem như hai đứa nhỏ đi sứ nước khác mấy năm, trong lòng có thể nguôi ngoai chút nào không?
Tuyết Mai càng khó thở hơn, nói:
- Bọn chúng không giống Nhị ca, Nhị ca không gặp nguy hiểm chứ bọn chúng sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.
Trúc Lan: - Ai nói với con là Nhị ca đi sứ không có nguy hiểm, cái nào cũng nguy hiểm hết.
Tuyết Mai mím môi không nói lời nào, nước mắt lặng lẽ lăn dài. Thị đang khó chịu thôi mà, hai đứa con trai lớn đang yên đang lành…
Trúc Lan “than ôi" một tiếng, nói:
- Con đừng khóc nữa, một hồi mẹ khóc theo con bây giờ.
Cô thấy như vậy thì rất khó chịu. Con gái khóc làm cô đau lòng, lại lo lắng cho hai đứa cháu ngoại nên trong lòng càng thêm hụt hẫng.
Tuyết Mai lấy khăn lau nước mắt, nói:
- Tính theo tuổi tác thì bọn chúng phải thành thân hết cả rồi.
Trúc Lan: - Hôm qua mẹ và cha con còn nhắc đến chuyện cưới hỏi của hai đứa nó. Thôi, đừng có nghĩ nữa.
Thực chất Khương gia nhờ có hai đứa song sinh này, chứ không cho dù Thư Nhân có thao tác thì Khương Đốc và Mộc Phàm cũng không thể nào được thuyên chuyển đến nơi quá tốt. Bây giờ bọn chúng toàn đến những vùng yên ổn, trong đó có công lao của hai đứa cháu song sinh.
Tuyết Mai không thể khóc ở nhà mình, cha mẹ chồng vẫn chưa biết Khương Bình đã về, thị sợ mẹ chồng phát hiện, đành phải tới nói với mẹ mấy câu.
Lát sau Lâm Hi đến:
- Bà ngoại, cháu có hẹn Ngọc Văn biểu tỷ ra ngoài chơi. Ủa, sao Tam di lại khóc?
Đôi mắt Tuyết Mai hơi xót, nụ cười có phần gượng gạo:
- Tam di nhớ hai biểu ca song sinh.
Lâm Hi không biết an ủi thế nào, hai biểu ca song sinh đã rời nhà lâu lắm rồi. Con bé ngượng ngùng nói:
- Chờ các biểu ca trở về, Tam di nhớ phải tẩn cho các biểu ca một trận đấy. Để xem hai huynh ấy còn dám làm cho Tam di đau lòng nữa không!
Tuyết Mai cảm thấy con gái đúng là tri kỷ, đáp:
- Được, nghe theo Lâm Hi.
Ngọc Văn mới tới cũng hỏi, chắc chắn Đại cô không sao mới đi ra ngoài cùng Lâm Hi.
Tuyết Mai hoàn hồn:
- Ủa? Sao Ngọc Văn lại chủ động ra ngoài?
Trúc Lan: - Bởi vì cha nó nắm bắt tin tức nhanh lắm.
Tuyết Mai: - Dạ?
Trúc Lan không có kể Ngọc Văn để ý Cố Thăng, bèn nói sang chuyện khác:
- Khương Đốc và Khương Mâu có gửi thư về nhà không?
Nghĩ đến hai đứa con này, tâm trạng Tuyết Mai khá khẩm hơn một chút:
- Mấy ngày trước mới vừa gửi thư về, bọn chúng đã thu xếp xong rồi, hai đứa trẻ cũng khỏe, bảo chúng ta đừng lo lắng.
Còn gửi kèm một ít cá khô và đồ biển mà thị không có cho mẹ mang tới đây, cũng không phải đồ gì khó kiếm.
Trúc Lan: - Hai đứa trẻ không sao là tốt rồi, mẹ chỉ sợ hai đứa trẻ chịu không nổi khí hậu ở biển rồi đổ bệnh thôi.
Trên mặt Tuyết Mai thấp thoáng nụ cười, nói:
- Con cho bọn chúng mang theo rất nhiều thuốc viên ạ.
- Vậy là được rồi.
Chương Châu
Ngọc Sương và hai đứa con đang ngồi ở bờ ruộng hái rau dại, ngoài đồng toàn là cây thuốc do bá tánh trồng. Ngọc Sương hái được một rổ rau đã thấy hơi mệt.
Lưu Phong lo lắng cho thê tử, bèn đi tới hỏi:
- Mệt chưa?
Ngọc Sương gật đầu:
- Chàng có muốn nghỉ ngơi một lúc không?
Lưu Phong cũng không khá hơn, hôm nay y mặc quần áo vải lanh, tự tay trồng một mớ cây thuốc, không hề ngại bẩn ngồi xuống bên cạnh nương tử. Y nói:
- Năm nay các thôn khai khẩn khá nhiều ruộng đất, cuộc sống sẽ ngày một khấm khá hơn.
Ngọc Sương nhìn đám trẻ ngoài đồng, nói:
- Trước kia không thấy ai mặc quần áo mới, bây giờ có nhiều đứa nhỏ có quần áo mới mặc rồi.
Lưu Phong nhoẻn miệng cười, nói:
- Cuộc sống dư dả, bầu không khí tang thương trong huyện thành cũng không còn nữa.
Bá tánh có tiền trong tay, trên huyện thành lại xuất hiện thêm nhiều cửa hàng và các quầy hàng bán món ăn vặt.
Lưu Phong không gieo trồng được bao nhiêu là bá tánh đã không cho y trồng nữa. Không phải chê y trồng không đúng cách, mà là không muốn để y vất vả. Bởi vì gieo trồng cây thuốc giúp bá tánh kiếm được chút tiền, nên y rất được bá tánh yêu mến. Kết quả là lúc Ngọc Sương quay trở về thành, không những trên xe ngựa có rất nhiều rau dại mà còn có hai con cá do ai đó cố tình cho.
Ngọc Sương bật cười: - Chỗ rau dại này có thể ăn được rất lâu đấy.
Lưu Phong cũng cười, nói:
- Ăn không hết thì phơi khô để sang mùa đông ăn.
Ngọc Sương: - Được. Khi đó gửi về Kinh Thành một mớ, đây toàn là tấm lòng của những người yêu mến chàng.
Lưu Phong hơi ngượng ngùng, nói:
- Là bổn phận của ta mà.
Ngọc Sương tự hào làm, nàng ấy duỗi tay nắm lấy bàn tay đã thô ráp hơn hẳn của tướng công. Nói:
- Chàng là niềm kiêu hãnh của thiếp.
Lưu Phong ôm chặt thê tử, y hiểu rất rõ nếu không có nhà nhạc phụ thì y không dễ gì trở thành một vị quan tốt. Y được trôi chảy như vậy là nhờ nhà nhạc phụ cả, cũng cảm ơn thê tử đã bầu bạn và ủng hộ.
Tại một quán trà trong Kinh Thành, Lâm Hi uống hai chén nước trà rồi:
- Biểu tỷ, có khi nào tỷ nhớ lộn chỗ không?
- Không đâu, cha tỷ sẽ không tính sai.
Cố Thăng không hề cảnh giác cha của nàng ấy, cha hỏi bâng quơ thôi mà Cố Thăng đã nói huỵch toẹt ra tên của quán trà rồi!
Bỗng nhiên Lâm Hy kéo tay áo biểu tỷ, hỏi:
- Có phải là người đang xuống xe ngựa kia không?
Ngọc Văn nhìn thấy đúng là huynh đệ Cố gia, hai người bước vào quán trà, không bao lâu sau lại có thể một chiếc xe ngựa nữa đến, một người đàn bà bước xuống xe ngựa. Phía sau người đàn bà là một cô gái trẻ, nhưng tuổi tác không còn nhỏ nhắn gì. Tuổi này mà chưa yên bề gia thất thì chắc chắn là có nội tình.
Ngọc Văn gọi tiểu nhị quán trà đến dặn dò mấy câu, lát sau nha hoàn đến nói:
- Cố công tử tới rồi ạ, đang uống trà ở dưới lầu.
Lâm Hi sờ roi, hỏi: - Ca ca của y đi coi mắt hả?
- Chắc vậy, chứ không cũng không đi xuống một mình.
Lâm Hi thổn thức, nói:
- Con không cha mẹ, đến cả chuyện cưới hỏi cũng phải tự mình lo liệu.
Chưa đầy một khắc, Ngọc Văn và Lâm Hi lại nhìn thấy người đàn bà và vị cô nương lúc nãy đi khỏi. Sau đó là hai người đàn bà một già một trung niên đi ra từ căn phòng riêng của Cố Thăng, Ngọc Văn nhìn thấy huynh đệ Cố Thăng đích thân tiễn người ta lên xe ngựa.
Ngọc Văn cười nói:
- Cũng rất hiểu phép tắc đấy, tự mình tìm người mai mối.
Lâm Hi kéo biểu tỷ lên, nói:
- Còn không chịu đứng dậy nữa là họ sẽ đi mất đấy.
Ngọc Văn ngồi im bất động, nói:
- Họ sẽ quay lại, chưa đi ngay đâu.
Lâm Hi thấy hai huynh đệ quay lại quán trà, thốt lên một tiếng, rồi nhịn không được huých vai biểu tỷ một cái, nói:
- Tỷ có gặp Cố Thăng nhiều đâu, vậy mà hiểu huynh ấy quá ha!