Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1631: Số Siêu Đào Hoa

Trước Tiếp

Cố Ngạn không hỏi nhiều về Chu hầu phủ, đến cả đệ đệ còn không dám mơ mộng hão huyền thì hắn làm gì có gan đó. Hai huynh đệ chỉ một lòng dành dụm của cải, rồi mua gia sản mà thôi.

*

Ngũ phòng Hầu phủ

Xương Trí chắp tay sau lưng đi về phòng, gặp được con gái không quá bất ngờ. Hắn nói:

- Cha biết ngay là con sẽ đến mà.

Ngọc Văn: - Cha hài lòng không?

Xương Trí xì mũi, nói:

- Không hài lòng.

Ngọc Văn rót trà cho cha, rõ ràng là cha rất hài lòng mà. Nếu không hài lòng về Cố Thăng thì cha đã nói ngay ngày mới nhậm chức rồi, chứ làm gì có chuyện hôm nay mời người ta đến kiểm tra.

- Cha uống trà đi.

Bởi vì Cố Thăng xuất thân nghèo khó, Xương Trí hỏi thăm rất nhiều về những trường hợp có con rể nhà nghèo trong Kinh Thành. Hắn nói:

- Kinh Thành có rất nhiều rể nhà nghèo, thế nhưng thật sự chẳng được mấy đôi sống hạnh phúc với nhau. Có những đôi ỏm tỏi cả lên cho mọi người đều biết, có những đôi đang ráng nhẫn nhịn bằng mặt không bằng lòng vì thanh danh và hứa hẹn của gia tộc. Cha không hề nói học trò nhà nghèo không tốt, chẳng qua khác biệt quá lớn cũng không hay lắm. Cha mong sau này con sống hạnh phúc.

Ngọc Văn: - Cha ơi, Cố Thăng không phải hạng người ăn cháo đá bát nên sẽ không làm gì rùm beng đâu. Huynh ấy lại không có họ hàng lùm xùm, rất có chừng mực đảm bảo tương lai không họ hàng cực phẩm đến làm phiền. Thật ra đơn giản một chút lại hay.

Nàng ấy không muốn chọn con cháu nhà quyền quý, con cháu nhà quyền quý không thể tách rời gia tộc, người nhiều kéo theo cả đống rắc rối, trên có trưởng bối dưới có họ hàng. Một khi nàng ấy làm gì không tốt sẽ lãnh đủ những lời đàm tiếu, nàng ấy không muốn bản thân phải chịu thiệt thòi. Giữa phu thê khó lòng tránh khỏi nảy sinh khúc mắc, nàng ấy càng không muốn đánh cuộc nốt. Nàng ấy thích kiểm soát tương lai có thể kiểm soát.

*

Ninh Châu

Minh Huy ru rú trong hậu trạch của nha môn phủ, đang ngồi ở đình câu cá. Ngọc Nghi và Ngọc Kiều từ ngoài phủ về đi ngang qua đình, Ngọc Kiều bèn hỏi:

- Ca ca, huynh câu được mấy con cá rồi?

Minh Huy buồn chán không có gì làm, đáp:

- Huynh cũng không có đếm nữa.

Ngọc Kiều ngồi xuống, nói:

- Sao huynh không ra ngoài chơi?

Minh Huy không cảm xúc nói:

- Muội nghĩ thử coi?

Ngọc Kiều cười xòa, sau đó xòe bàn tay ra đếm:

- Để muội đếm coi… Từ lúc tới Ninh Châu, ca ca tình cờ gặp gỡ tổng cộng 2 lần, anh hùng cứu mỹ nhân 3 lần, ca ca siêu đào hoa luôn đó.

Hễ nghĩ đến cảnh ca ca hờ hững đứng nhìn người đẹp chịu khổ là Ngọc Kiều lại bật cười.

Ngọc Nghi cũng nhịn không được mà cười trộm:

- Đúng là rất đào hoa.

Minh Huy trợn mắt nói:

- Các muội muốn thì nhường cho các muội đó.

Ngọc Kiều cười rôm rả hơn:

- Muội có muốn thì mấy vị tiểu thư đó cũng chả thèm muội.

Minh Huy duỗi tay véo mặt Ngọc Kiều, nói:

- Cho muội cười trên nỗi đau khổ của người khác nè!

Ngọc Nghi không muốn cứu muội muội, nói:

- Âu cũng là do thân phận của ca ca thu hút người ta thôi.

Minh Huy khẽ nói: - Trách ta hả?

Ông nội của hắn là Hầu gia, cha hắn cũng là Hầu gia tương lai, hắn là công tử Hầu phủ tương lai… Haiz, là kết quả của việc xuất thân tốt quá là đi đâu cũng được hoan nghênh. Vị Liễu tiểu thư trên thuyền vẫn còn dè dặt đó.

Ngọc Kiểu không cười nữa, nói:

- Ai bảo ca ca là người có xuất thân tốt nhất mà mấy vị tiểu thư đó từng gặp, dáng dấp của huynh cũng không đến nỗi nào. Không để ý huynh thì để ý ai?

Ngọc Nghi tiếp lời:

- Nam nhi Hầu phủ chúng ta không nạp thiếp, không bàn tới chuyện huynh đại diện cho lợi ích gì, chỉ nghĩ theo hướng hạnh phúc thôi, thì tiểu thư có dè dặt đến đâu cũng không dè dặt nỗi nữa.

Minh Huy nói nhỏ:

- Tự nhiên huynh phát hiện ra các tiểu thư trong Kinh Thành thật sự rất e ấp.

Mặc dù cũng có tỏ ra thẹn thùng trước mặt hắn, nhưng thật sự không hề khoa trương như tiểu thư ở Ninh Châu. Giống như từng tuồng mà bà nội kể, làm hắn mở mang tầm mắt!

Ngọc Nghi: - Kinh Thành nằm ngay dưới chân thiên tử, một người có thể ảnh hưởng đến cả một gia tộc đấy. Ai dám làm lố?

Minh Huy không câu cá nữa, nói:

- Đợi chừng nào Vu Việt Dương đến, huynh sẽ theo y về quê hắn chơi.

Không thể nào nán lại Ninh Châu nữa, hắn thật sự không dám ra ngoài. Sợ bị ăn vạ rồi phải vác theo một vị hôn thê trở về Kinh Thành.

 

Thoắt cái sứ thần của các nước đã đến Kinh Thành, Trúc Lan biết tin bèn cùng các cháu gái đi đến phòng riêng. Đoàn người rất dài, có cả xe ngựa xinh đẹp.

Ngọc Điệp túc trực bên ô cửa sổ, reo lên:

- Người đẹp đến rồi!

Trúc Lan ngó ra bên ngoài, trên xe ngựa có người đẹp thật. Cảm ơn trời đất vì hôm nay có gió to, thôi màn lụa xe ngựa phất phơ lộ ra người đẹp ngồi bên trong xe ngựa.

Chờ xe ngựa đi xa, Ngọc Điệp mới nói:

- Chuyến này mang đến rất nhiều người đẹp, mấy quốc gia này đúng là không cùng ngôn ngữ nhưng cùng suy nghĩ.

Trúc Lan trộm nghĩ, tiếc rằng Hoàng thượng không màng sắc đẹp. Những người đẹp này đã được mang đến thì chắc chắn sẽ không mang về, chẳng biết cuối cùng là ai được hời.

Những chiếc xe phía sau toàn là xe chở quà cáp, không biết bên trong có gì. Bỗng nhiên ánh mắt Trúc Lan va vào một người cưỡi ngựa, trong lòng giật thót. Người nọ dường như cảm nhận được, bèn nghiêng đầu nhìn về phía tửu lầu rồi lại quay đầu đi như chẳng có gì xảy ra.

Trúc Lan mừng rỡ vì người vừa mới đi qua là Khương An, còn mặc quan phục nữa!

Ngọc Văn chăm chú quan sát vẻ mặt của bà nội, nàng ấy chưa bao giờ tham gia dự đoán trong trò chơi của hai biểu ca song sinh nhưng nàng ấy có thể phân biệt được giữa hai người biểu ca. Nàng ấy chưa từng nói ra điều này, người lúc nãy chính là Khương An biểu ca.

Ngọc Văn cầm quạt phe phẩy cái được cái không. Khương An biểu ca giỏi quá, từ vị trí vừa rồi có thể nhận ra huynh ấy đại diện cho một nước nào đó.

Kết thúc cuộc vui, Trúc Lan đứng dậy nói:

- Chúng ta về thôi.

Xương Nghĩa và các vị đại thần đang tiếp đón sứ thần của các quốc gia đến chơi tại sứ quán, lúc Xương Nghĩa nhìn thấy Khương An thì bước chân hơi khựng lại. Khương An để râu dài, trông có vẻ lớn hơn tuổi thật một chút.

Lần lượt sắp xếp cho các sứ thần ổn thỏa đã là buổi chiều. Xương Nghĩa chưa về, hắn rất muốn tìm một cơ hội để nói một câu với cháu trai. Hắn mong có thể hỏi được tình hình Khương Bình.

Không dễ gì Khương Nghĩa mới tìm được cơ hội đi đến chỗ của cháu trai ở thì lại nghe thấy có tiếng người nói chuyện ở bên trong. Lính canh phát hiện ra hắn, Khương An từ trong phòng đi ra, Xương Nghĩa tinh mắt dữ lắm, nhìn thấy có cả công chúa bên trong.

Khương An hỏi: - Đại nhân có việc gì sao?

Ngữ âm hơi lạ, cứ như vừa mới học tiếng Hán vậy.

Xương Nghĩa: - … Ta chỉ muốn hỏi thử xem có yêu cầu gì nữa không ấy mà.

Khương An cười: - Không có yêu cầu cả. Đã tốt lắm rồi, cảm ơn.

Xương Nghĩa nhìn cháu trai hồi lâu, cuối cùng mỉm cười:

- Vậy là tốt rồi.

Nếu như không phải xung quanh toàn là lính canh thì hắn rất muốn hỏi vì sao công chúa lại không?

Xương Nghĩa ôm nghi hoặc đi ra cửa viện, quan viên theo sau hỏi:

- Đại nhân, giờ cũng không còn sớm. Chúng ta nên về Lễ Bộ thôi.

Xương Nghĩa: - Ừ.

Lúc nha môn tan tầm, Xương Nghĩa đến Hộ Bộ đón cha rồi nói những gì hắn phát hiện được:

- Con chỉ nhìn thoáng qua thôi nhưng cũng cảm giác được công chúa khóc thảm lắm.

Chu Thư Nhân: - Có mấy ai bằng lòng trở thành mỹ nhân tiến công đâu chứ. Kể cả có là công chúa thì cũng chẳng khác nào một món quà, khóc lóc thảm thương là chuyện bình thường.

Xương Nghĩa ngẫm lại cũng phải, nói:

- Nước yếu nó khó thế đấy.

Chu Thư Nhân: - Ừm. Nước nào cũng muốn đổi được lương thực, đủ thấy cuộc sống ở các nước nhỏ gian nan cỡ nào.

Xương Nghĩa nói tiếp:

- Con khá bất ngờ khi tiểu tử Khương An trở thành sứ thần đại diện một nước.

Chu Thư Nhân cũng rất bất ngờ:

- Đứa trẻ này có năng lực đấy.

Xương Nghĩa nói nhỏ:

- Cũng đồng nghĩa với việc một khi bị phát hiện sẽ rất nguy hiểm.

Chu Thư Nhân lo lắng, nhưng lo lắng cũng vô ích thôi: - Haiz!

 

Về đến nhà, Chu Thư Nhân vừa bước vào phòng đã thấy trên bàn có một chiếc hộp. Anh hỏi:

- Của ai mang đến vậy?

Đôi mắt Trúc Lan ửng đỏ, rõ ràng là vừa mới khóc. Cô đáp:

- Khương Bình nhân lúc trời tối mịt mang đến.

Chu Thư Nhân mở hộp ra, trong hộp là hai củ nhân sâm lâu năm. Anh nói:

- Thằng bé này gan cùng mình, bây giờ bọn chúng đang trong nguy hiểm.

Trúc Lan: - Hai huynh đệ chúng một đứa ngoài sáng một đứa trong tối, đã về tới Kinh Thành hết rồi nên cũng không đến nỗi nào.

Nghĩa là bọn họ đã chấm dứt rất nhiều người, cho nên không cần quá lo lắng.

Chu Thư Nhân mới hỏi:

- Cái này chỉ tặng cho anh thôi hay là cho hết tất cả mọi người?

Trúc Lan cười: - Khương Bình lẻn về nhà trước rồi mới tới đây. Haiz, không biết hai đứa nó kiếm đâu ra nhân sâm lâu này. Anh nhìn xem, cả hai cây nhân sâm đều trên trăm năm tuổi.

 

Trước Tiếp