Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thoắt cái đã đến ngày nhóm người Trạng Nguyên nhậm chức ở Hàn Lâm Viện. Vì con gái nên Xương Trí rất để ý đến Cố Thăng, ngày đầu nhậm chức hiếm khi Xương Trí đứng bên ngoài nhìn.
Hầu hết những người quen xung quanh Xương Trí đều được điều khỏi Hàn Lâm Viện, chỉ có hẳn là vẫn ở lại Hàn Lâm Viện. Hầu hết thời gian Xương Trí bận sửa sách, hôm nay không dễ gì mới thấy hắn rảnh rỗi đi ra ngoài.
Ba người đứng đầu trong kì thi nhậm chức trước. Trác Cổ Du là người khéo đưa đẩy, trước khi nhậm chức đã đến nhà thăm hỏi nhiều người nên cũng không xa lạ gì với người ở Hàn Lâm Viện. Trạng Nguyên đã hơn ba mươi tuổi, hiểu biết nhiều hơn, lại được Hoàng Thượng coi trọng, nên mọi người hồ hởi chào hỏi. Cuối cùng là vị thám hoa xuất thân hàn môn – Cố Thăng. Cố Thăng không giỏi đưa đẩy như hai vị trước, lại vì xuất thân thành ra không có nhiều hiểu biết về Hàn Lâm Viện, y còn từ chối đính ước nên không được ai giúp đỡ, trông có vẻ rất lạc lõng.
Xương Trí đứng nhướng mày. Trác Cổ Du có phần chèn ép Cố Thăng, còn Trạng Nguyên thì quá khéo đưa đẩy. Trác Cổ Du có xuất thân từ phủ Quốc Công, đối lập với Cố Thăng xuất thân hàn môn dẫn đến Trạng Nguyên thân thiết với Trác Cổ Du hơn.
Xương Trí lên tiếng:
- Cố Thăng?
Cố Thăng ngơ ngác ngẩng đầu:
- Đại nhân.
Xương Trí thấy mọi người đều nhìn mình, lớn tiếng nói:
- Ta đứng thứ năm trong nhà, thường nghe tiểu đệ nhắc đến ngươi, hôm qua còn uống rượu ngươi đưa cho, mùi vị rất ngon.
Cố Thăng nhận ra được vị trước mặt là ai:
- Hạ quan đã từng nghe Chu công tử nói về đại nhân rồi ạ.
Xương Trí nói: - Sau này cùng làm việc trong Hàn Lâm Viện, nếu có gì không hiểu thì có thể đến hỏi ta.
Lời của Chu Xương Trí khiến các vị đồng liêu trong Hàn Lâm Viện kinh ngạc, ai mà không biết tính cách của Chu Xương Trí?
Bây giờ nghe vậy, bọn họ bắt đầu tò mò về vị thám hoa này. Là vì Thám hoa lọt vào mắt xanh của Chu hầu gia hay là vì Chu tiểu công tử?
Cố Thăng cảm kích trong lòng, vừa rồi y có thể nhận ra được Trác Cổ Du chèn ép mình. Y không muốn vừa vào Hàn Lâm Viện đã bị cô lập.
Hoàng cung
Chu Thư Nhân đứng im lìm không lên tiếng, trước mặt anh là nhị hoàng tử, mấy năm nữa tam hoàng tử cũng sẽ ra làm việc, thời gian trôi qua thật nhanh.
Hoàng Thượng biết rõ mọi hành động của con thứ hai, ngài cũng đồng ý với chuyện phân bộ môn mới ở Lễ Bộ, đây là thử thách đầu tiên ngài đặt ra cho các con trai, hiển nhiên là ngài đã thất vọng. Ngài ném tấu sớ trong tay ra, nói:
- Ngươi tự xem đi.
Nhị hoàng tử cuống quýt nhận lấy tấu sớ, đây là quyển tấu sớ tố cáo y, nói y có lòng dạ thâm sâu, y thừa nhận mình có lòng riêng nhưng phụ hoàng cũng đồng ý mà. Y mím chặt môi.
Ánh mắt của Hoàng Thượng sâu thẳm, nói:
- Sau này ngươi hãy ngoan ngoãn ở Lễ Bộ học tập đi.
Có nghĩa là không thể tiếp tục can thiệp vào chuyện của Lễ Bộ nữa.
Nhị hoàng tử ngẩng đầu: - Phụ hoàng.
Hoàng thượng cất giọng thờ ơ và lạnh tanh:
- Ba năm, hãy ngoan ngoãn học tập trong ba năm.
Ba năm sau y sẽ cùng khảo hạch với đám quan viên cùng nhậm chức ở Lễ Bộ, nếu vượt qua được khảo hạch thì ở lại, còn nếu không vượt qua được thì phải thành thật về cung học tập, dù sao ngài cũng không sợ bị xấu mặt.
Nhị hoàng tử không dám hó hé nhưng y vẫn không cam tâm, gương mặt vừa nóng vừa rát.
Chu Thư Nhân nghĩ thầm, anh biết ngay mà. Làm sao Hoàng Thượng có thể vui vẻ đồng ý Lễ Bộ phân ra một bộ môn mới chứ, hóa ra là để thử thách nhị hoàng tử!
Hoàng Thượng lại nói với Thái Tử:
- Con cũng nên đi đến các bộ nhiều hơn.
Thái Tử biết phụ hoàng đã từng đến khảo sát ở các bộ, cậu ta giật mình rồi lại thở dài. Cậu ta đang rất bận, không có thời gian ở lại mỗi bộ một thời gian giống như phụ hoàng trước đây.
- Vâng.
Chu Thư Nhân thở ra một hơi, anh không muốn dẫn dắt Thái Tử. Bởi, bây giờ là thời điểm anh bận rộn nhất.
Hoàng Thượng cho Nhị hoàng tử đi ra ngoài, nhắc đến chuyện các quốc gia đến thăm. Mấy năm nay triều đình sẽ trao đổi một ít lương thực với các nước ngoài, trong mắt một số quốc gia thì điều này tượng trưng cho sự thịnh vượng của triều đình nên năm nay có nhiều quốc gia đến kinh thành hơn.
Hoàng Thượng hưởng được lợi ích từ việc trao đổi vật tư, theo đường thương mại, phái người đi tìm hiểu các quốc gia bên cạnh, vì vậy lần này rất coi trọng chuyến thăm từ các quốc gia khác. Lần này Chu Thư Nhân đột nhiên hào phóng, thoải mái đưa tiền cho Lễ Bộ.
Buổi tối, Chu Thư Nhân kể lại chuyện các quốc gia khác sắp đến chơi:
- Anh nghe Hoàng Thượng nói, có vẻ lần này khi họ đến chơi sẽ mang theo quà rất quý trọng.
Trúc Lan đảo mắt:
- Anh nói xem liệu họ có tặng mỹ nữ không?
Chu Thư Nhân vuốt râu nói: - Chắc có.
Trúc Lan nổi hứng tám chuyện:
- Nếu có người đẹp, không biết có được đưa vào hậu cung không nhỉ?
Chu Thư Nhân lắc đầu:
- Không đâu, Hoàng Thượng không phải là người háo sắc.
Hàng năm đều có người đưa ra đề nghị mở rộng hậu cung nhưng Hoàng Thượng chưa bao giờ đồng ý. Anh từng nghe Thái Thượng Hoàng nói Hoàng Thượng thường xuyên ở lại chính điện, điều này có nghĩa là Hoàng Thượng ít khi vào hậu cung.
Trúc Lan hỏi: - Khi nào sứ thần của các quốc gia khác sẽ đến?
- Nửa tháng sau.
Trúc Lan lại hỏi:
- Không biết có nhiều nữ quyến từ các quốc gia khác đến không nhỉ?
- Đến lúc đó sẽ biết thôi.
Trúc Lan nhắc đến Tống Lan:
- Hôm nay Tống Lan đến, nói về thư của Ngô Minh. Trong thư nói đợi thêm một gian nữa là có thể đi thảo nguyên.
Chu Thư Nhân quan sát sắc mặt của Trúc Lan bèn hỏi:
- Còn có chuyện khác sao?
Trúc Lan thở dài:
- Tống Lan vui đùa nói rằng trong nhà lại có thêm một cô thiếp thất nữa rồi.
Chu Thư Nhân kinh ngạc:
- Trong thư của Minh Vân không nhắc đến.
- Minh Vân làm gì mặt dày mà nói về chuyện gia đình nhà người ta, Tống Lan không nói thì em cũng không biết. Em thấy Tống Lan rất muốn đến thảo nguyên.
Chu Thư Nhân trầm mặc:
- Vậy nên mới nói Ngô Minh vẫn là người cổ đại 100%.
Dù cho hai vợ chồng họ có thay đổi thì một số thứ trong xương cốt vẫn không thay đổi.
Trúc Lan: - Đúng vậy, em thấy Tống Lan tiếp thu được. Mới đầu em còn định khuyên một chút nữa đấy.
Chu Thư Nhân cười: - Chỉ cần Minh Vân thành thật là được.
Trúc Lan cũng mỉm cười: - Đúng vậy.
-
Thời tiết ngày càng nóng hơn, mưa cũng nhiều, chớp mắt đã đến ngày nghỉ của Hàn Lâm Viện, Trúc Lan không bất ngờ khi Xương Trí mời Cố Thăng đến phủ chơi.
Cố Thăng không đến tay không, y cầm thêm hai hộp rượu. Xương Trí gặp Cố Thăng tại tiền viện:
- Hôm nay tiểu đệ đến học viện rồi. Mời ngồi, đừng khách sáo.
Sau nhiều ngày tiếp xúc, Cố Thăng mới biết được địa vị của Chu Xương Trí ở Hàn Lâm Viện. Chu Xương Trí đã ở Hàn Lâm Viện nhiều năm, vì cha là Chu hầu gia nên quan viên ở Hàn Lâm Viện rất khách khí với Chu Xương Trí. Điều này cũng giúp y được che chở.
Cố Thăng không ngồi xuống mà vẫn đứng cung kính chào hỏi:
- Hạ quan cảm ơn đại nhân đã bảo vệ.
Xương Trí đã quan sát Cố Thăng nhiều ngày, quan sát trực tiếp nên phát hiện ra rất nhiều ưu điểm:
- Ngươi rất thông minh.
Ở Hàn Lâm Viện, hắn không nói chuyện nhiều với Cố Thăng, vị này rất biết mượn cơ hội, có chỗ đứng ở Hàn Lâm Viện rồi sẽ không e ngại khi bị Trác Cổ Du chèn ép nữa.
Cố Thăng cảm kích từ tận đáy lòng, y cảm thấy mình may mắn chứ hoàn tona2 không liên tưởng đến An Hòa huyện chúa.
Xương Trí thấy Cố Thăng đang uống trà, thuận miệng nói:
- Ta nghe tiểu đệ nói có quan viên để ý đến ngươi.
Cố Thăng sửng sốt, đáp lại:
- Hạ quan đã nói rõ ràng rồi.
Về phần làm sao để giải quyết triệt để vấn đề, Cố Thăng không muốn nói nhiều, trong đó có rất nhiều khó khăn, nhưng ít ra kết quả cũng tốt.
Xương Trí không hỏi đến cùng, bắt đầu thảo luận về văn học với Cố Thăng. Nói được một lúc, Xương Trí càng lúc càng hài lòng.
Cố Thăng học hỏi được rất nhiều, trong lòng lại có cảm giác kì lạ, y luôn cảm thấy ánh mắt Chu đại nhân nhìn mình có mang theo sự đánh giá, không khỏi cúi đầu nhìn bản thân. Y xác nhận ăn mặc không có vấn đề gì mới cố gắng nén sự kì lạ trong lòng xuống.
Sau nửa canh giờ, Cố Thăng rời khỏi hầu phủ, Cố Ngạn đang đợi ở bên ngoài, thấy đệ đệ mỉm cười thì nhẹ giọng hỏi:
- Chúng ta về nhà chứ?
Cố Thăng lắc đầu:
- Bây giờ vẫn còn sớm, hiếm khi đệ được nghỉ ngơi. Đệ muốn cùng huynh đi tham quan nơi này.
Cố Ngạn cười: - Ta chỉ sợ đệ mệt.
- Đệ không mệt.