Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1629: Về Kinh

Trước Tiếp

Thái Thượng Hoàng đọc thư xong thì thở dài, ngài ngước nhìn con trai cả. Trong thư Lão Tứ viết rằng rất xin lỗi, và không còn gì hối tiếc.

Hoàng Thượng siết chặt chuỗi ngọc, nói:

- Phụ hoàng cũng đã mệt rồi, nhi thần đưa phụ hoàng về nhé? Mẫu hậu đang rất lo lắng cho phụ hoàng đấy.

Thái Thượng Hoàng cầm lấy bức thư: - Được.

Hoàng Thượng đưa tay ra giữ bức thư lại, nói:

- Bức thư này để lại chỗ của nhi thần được không?

Thái Thượng Hoàng mấp máy môi, cuối cùng buông ra, đứa con do chính tay ngài nuôi dạy nên ngài biết, Lão Tứ đã chết nên mọi ân oán đã không còn. Con trai cả cũng sẽ không làm khó Lương vương phủ.

Hoàng Thượng nhìn theo bóng lưng phụ hoàng, lại nhìn bức thư, tuy rằng không viết rõ yêu cầu, nhưng vẫn đủ bày tỏ những điều muốn nói. Hoàng Thượng thở dài, ra hiệu cho Trương công công cất đi.

Lương vương qua đời không ảnh hưởng nhiều đến triều đình, người thực sự bị ảnh hưởng là Tề vương và Sở vương. Từ sau khi Lương vương được an táng, hai vị vương gia liền đóng kín cửa không ra khỏi nhà. Dung Xuyên là chịu ảnh hưởng nhỏ nhất.

Sau khi Lương vương được an táng, phu thê Tuyết Hàm về hầu phủ. Trúc Lan nói:

- Dạo này các con bận quá, sao không nghỉ ngơi cho khoẻ.

Dung Xuyên: - Chúng con không bận, những người phía dưới mới bận. Đã một thời gian chưa về thăm mẹ, dạo này mẹ có khỏe không?

Trúc Lan chạm vào bàn tay mập mạp của mình, đáp:

- Mẹ khoẻ re hà.

Tuyết Hàm nói: - Mẹ, con và Dung Xuyên định đến thôn trang ở một thời gian. Mẹ có muốn đi cùng chúng con không?

Trúc Lan sửng sốt:

- Thời tiết vẫn chưa nóng, sao hai con lại đến thôn trang ở?

Dung Xuyên sẽ không nói dối nhạc phụ và nhạc mẫu đã nuôi dưỡng hắn:

- Con không tiếp xúc nhiều với Lương vương nên không có nhiều tình cảm hay cảm xúc sâu sắc, không thể giả vờ đau buồn được. Sau khi suy nghĩ, con cảm thấy tốt nhất là nên rời khỏi kinh thành một thời gian.

Dù sao hắn cũng không có việc gì quan trọng cần làm, còn không bằng sống ở thôn trang cho thoải mái.

Trúc Lan: - Ta không đi thôn trang với các con đâu.

Cô đã già rồi, càng ngày càng không thể rời xa Thư Nhân. Cô muốn ở bên Thư Nhân.

Tuyết Hàm biết mẹ sẽ không đi, bèn nói:

- Ngày mốt chúng con sẽ đi thôn trang.

- Ừ.

Tuyết Hàm lại nói:

- Tính tới nay thì chắc là đám Ngọc Nghi đã đến Ninh Châu rồi.

Trúc Lan: - Nếu đường thủy thuận lợi thì hẳn là đã đến, thông tin liên lạc bất tiện quá.

Cô vẫn đang đợi thư từ Ninh Châu gửi đến, thư chưa được gửi đến thì trái tim này của cô còn lo lắng mãi.

 

Ninh Châu

Hôm nay Ngọc Nghi và những người khác ra khỏi châu thành để đến chùa dâng hương. Ngọc Kiều là người không thể ngồi yên, sau khi đến chùa liền kéo Minh Lăng đi ra sau núi. Đổng thị không đi, vì thị đã nhận lời mời khác. Ngọc Nghi có hôn ước rồi, Đổng thị không muốn cho Ngọc Nghị lộ diện bên ngoài. Còn Ngọc Kiều thì sẽ không đính ước ở Ninh Châu cho nên cũng không dẫn theo.

Ngọc Nghi và Vu Việt Dương ở riêng với nhau, Vu Việt Dương thấy bùa bình an mà vị hôn thê xin bèn hỏi:

- Cái này cho ta sao?

Trong đôi mắt Ngọc Nghi chứa nụ cười:

- Đúng vậy, mai là huynh lên đường rồi. Mang cái này theo đi!

Vu Việt Dương vui vẻ nhưng lại có chút chột dạ, y mặt dày mày dạn xin nhạc phụ tương lai chỉ bảo, rốt cuộc thì hôm qua nhạc phụ tương lai cũng đã không chịu được nữa đuổi y đi rồi, y nói:

- Ta sẽ thường xuyên đến thăm muội.

Ngọc Nghi bật cười:

- Huynh còn muốn lấy lý do học hỏi cha ta sao?

Vu Việt Dương ngượng ngùng, nói:

- Bá phụ chỉ bảo là may mắn của ta đấy chứ.

Ngọc Nghi hoàn toàn không tin, được lợi có chút ít cũng như không. Vị hôn phu được trưởng bối trong nhà chỉ bảo nhiều rồi. Tuy nhiên cha có thể chịu đựng vị hôn phu được lâu như vậy cho thấy cha cũng hài lòng với vị hôn phu.

Hai người đi về phía đình sau núi:

- Trên đường về nhớ phải cẩn thận, chăm sóc bản thân cho tốt.

Vu Việt Dương cúi đầu, không thấy má lúm đồng tiền đâu nữa. Y buồn bã nói:

- Ta biết rồi.

Tai Ngọc Nghi đỏ lên, nàng không thể chịu được bộ dạng này của vị hôn phu, rất muốn giơ tay lên xoa đầu của vị hôn phu, cuối cùng nhân lúc không có ai chú ý đến nàng ấy bèn dùng đầu ngón tay chọc nhẹ vào má lúm đồng tiền của vị hôn phu:

- Cười lên nào.

Vu Việt Dương gian xảo nhân lúc nha đầu và bà tử rời mắt, nhanh tay nắm lấy tay của Ngọc Nghi:

- Đợi ta đến thăm muội.

Ngọc Nghi vội vàng rút tay về: - Ừm.

Hai người lặng lẽ ngắm phong cảnh, lúc Ngọc Kiều tìm đến cũng là lúc bọn họ phải trở về.

Ngọc Kiều chơi rất vui vẻ:

- Tỷ tỷ ơi, phong cảnh Ninh Châu đẹp quá.

Ngọc Nghi cười khẽ:

- Nha đầu này.

Ngọc Kiều khẽ lắc đầu, đây không phải kinh thành, con bé không cần phải nghiêm khắc với bản thân, thích làm gì thì làm:

- Ha ha, muội đã hái được rất nhiều hoa. Khi nào về sẽ c*m v** bình.

Về đến nha môn phủ, Xương Liêm biết con gái đã về, trong lòng nhắc đi nhắc lại “ngày mai đi rồi, ngày mai là đi rồi”, dằn cơn xúc động muốn tẩn cho con rể một trận xuống. Nhưng hắn vẫn rất tức giận!

  -

Thời gian nhanh thật, ngày tháng trôi đi, Trúc Lan nhận được lá thư thứ hai từ Ninh Châu, tập thư rất dày: có của cháu trai và cháu gái, viết những gì đã trải qua ở Ninh Châu. Lần này thư của Ngọc Kiều là dài nhất, cô đọc xong thì bật cười.

Lý thị tò mò:

- Ngọc Kiều viết gì thế mẹ?

Trúc Lan đưa thư cho Lý thị:

- Con đọc đi.

Lý thị nhanh chóng đọc thư, cau mày nói:

- Lại dám ngấp nghé cả Ngọc Kiều.

Trúc Lan không tức giận, cô đã sớm đoán được:

- Ngọc Nghi có hôn ước rồi, dù cho Ngọc Kiều còn nhỏ nhưng cũng là cháu gái của Hầu phủ và là đích nữ của tri phủ Ninh Châu.

Lý thị: - Haiz, nhà chúng ta chỉ còn Ngọc Kiều và Ngọc Văn là chưa đính ước thôi. Liệu Ngọc Kiều có bị rơi vào bẫy rập không?

Trúc Lan lắc đầu:

- Bọn họ không dám đâu.

Đã dám tính kế thì phải gánh chịu hậu quả, dù cho chuyện ở kinh thành không truyền đến Ninh Châu nhưng có Thư Nhân ở đây đảm bảo họ sẽ không dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu.

Lý thị cất những bức thư đi, nói:

- Dạo gần đây Vĩnh An quốc công phủ lại bắt đầu náo nhiệt.

Trúc Lan thực sự không để ý đến:

- Náo nhiệt như thế nào?

Lý thị cười: - Nhà chúng ta không nhận được thiệp, con nghe người ta nói Vĩnh An quốc công phủ đang tổ chức tiệc ngắm hoa mục đích là để làm mối cho cháu trai cả.

Trúc Lan nghĩ thầm, lần này bọn họ đã thực sự không còn liên quan gì nữa. Lần trước Vĩnh An quốc công đã bị bệnh nặng, rất lâu mới khỏi, Thái Thượng Hoàng lại còn đích thân đến hù dọa, lão không dám động chạm đến Chu hầu phủ nữa:

- Không biết là đang để ý nhà nào.

Lý thị nghĩ thầm nhà mình không thèm nhưng lại có rất nhiều người thèm, ai bảo Trác Cổ Du còn chưa nhậm chức đã được gọi vào cung chứ:

- Đến lúc đó chúng ta sẽ biết.

Trúc Lan nghĩ đến Cố Thăng, nói:

- Cũng sắp đến ngày nhậm chức rồi.

Lý thị nói: - Đúng vậy, Khương Đốc và Mộc Phàm đã đi được mấy ngày rồi.

Trúc Lan: - Hai đứa nó vừa từ quê trở về đã vội vàng rời đi, không biết đứa nhỏ có chịu nổi không.

Lý thị an ủi: - Có nha hoàn và bà tử, mẹ đừng lo lắng.

Sao Trúc Lan không lo cho được, nhưng lo lắng cũng vô ích. Thật ra cô rất bất ngờ, cô còn tưởng rằng hai vợ chồng Giang Minh sẽ đi theo Mộc Phàm đến nơi nhậm chức, không ngờ cả hai lại ở lại Chu gia thôn, Giang Minh thích dạy học ở trường học và bọn họ đã quen với cuộc sống hiện tại nên không định đi theo con trai. -

Buổi chiều, Xương Trung xách theo mấy cái hộp về. Trúc Lan hỏi:

- Con mua cái gì thế?

Xương Trung mở hộp ra, nói:

- Huynh đệ của Cố Thăng về kinh, bọn họ mang theo rất nhiều rượu từ quê nhà lên. Những hộp này là quà tặng riêng cho con.

Trúc Lan thấy những cái chai được đóng kín đặt trong hộp, cầm lên ngửi ngửi:

- Mùi rất thơm, trông cách đóng gói thì có vẻ không rẻ.

Xương Trung: - Con đã thử ở chỗ của Cố Thăng rồi, quả thực rất được. Chắc chắn cha sẽ thích.

Trúc Lan đặt cái chai lại, hỏi:

- Còn có việc gì không?

Xương Trung gật đầu:

- Hôm nay con mới biết được Kỷ Đức minh được ở lại kinh thành, lại còn vào Lễ Bộ.

Trúc Lan nghĩ đến bộ môn mới được tách ra ở Lễ Bộ, cô bừng tỉnh:

- Vậy là dựa vào nhị hoàng tử sao.

Trước Tiếp