Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1628: Ân Oán Được Giải Quyết

Trước Tiếp

Hai ngày sau, vào buổi trưa, Chu Thư Nhân đang ở Hộ Bộ thì nghe được tin tức Lương vương đi rồi, nghe nói khi ra đi rất thanh thản trên môi còn vương nụ cười.

Chu Thư Nhân buông bút lông trên tay xuống, tâm trạng rất phức tạp. Lương vương ra đi như vậy, không còn chút lo lắng nào về sau.

Khâu Duyên thổn thức:

- Nghe nói đã không ổn từ hôm qua rồi, Thái Thượng Hoàng vẫn còn đang ở Lương vương phủ. Không biết Thái Thượng Hoàng thế nào rồi nhỉ?

Chu Thư Nhân thầm nghĩ chắc hẳn ngài đang rất đau lòng, con trai chết mà!

Tin tức về cái chết của Lương vương được truyền đi khắp kinh thành, phủ Lương vương đã treo vải trắng khắp nơi. Việc mai táng được chuẩn bị từ sớm nên phủ Lương vương không rối loạn chút nào. Chu Thư Nhân nghe được rất nhiều tin tức, ví dụ như Lương vương đã chuẩn bị việc mai táng từ sớm. Hắn ta luôn chuẩn bị cho đời sau của mình.

Tới giờ nha môn tan tầm, Trúc Lan còn biết được nhiều tin tức hơn:

- Thái Thượng Hoàng vẫn đang ở Lương vương phủ.

Chu Thư Nhân: - Chắc hẳn khi Lương vương đi đã nói với Thái Thượng Hoàng gì đó.

Trúc Lan nói: - Ngày mai chúng ta tới Lương vương phủ đi.

- Ừm, chúng ta cùng đi.

Trúc Lan nói nhỏ:

- Hôm nay Thái Tử đến Lương vương phủ, đến giờ vẫn chưa rời đi.

- Thái Tử tới vì Thái Thượng Hoàng, sợ Thái Thượng Hoàng sẽ xảy ra chuyện gì.

Trúc Lan chỉ lên trời:

- Không biết người trong cung cảm thấy thế nào.

Chu Thư Nhân đã thay quần áo xong, nói:

- Không liên quan gì đến chúng ta, tiếp theo chỉ cần giữ im lặng là được.

Gần đây kinh thành rất im ắng, thái độ của Thái Thượng Hoàng làm người khác không dám làm càn. Ai mà biết Thái Thượng Hoàng có tức giận vì Lương vương không.

Cửa của Lương vương phủ vẫn luôn đóng chặt, bây giờ lại được mở rộng, trước cửa có rất nhiều xe ngựa đang đỗ, âu cũng là nhờ có thái độ của Thái Thượng Hoàng. Trước đây bọn họ tránh còn không kịp, bây giờ lại thi nhau đến cửa.

Chu Thư Nhân dìu vợ đi vào, khắp Lương vương phủ trắng xóa đến buồn thảm. Xa xa cũng có thể nghe thấy tiếng khóc, tiếng khóc thút thít khiến cho cả vương phủ càng thêm tang thương.

Đối với Chu Thư Nhân và Trúc Lan, đây là lần đầu tiên bọn họ tham dự một đám tang cấp bậc vương gia nhưng họ lại không có tâm trạng xem kịch. Đến linh đường, anh vừa nhìn đã thấy Thái Thượng Hoàng và Thái Tử đang đứng đằng sau Thái Thượng Hoàng.

Lương vương thế tử tiến tới:

- Mời Chu hầu gia, Hầu phu nhân.

Chu Thư Nhân nhìn Lương vương thế tử, đôi mắt của thiếu niên sưng đỏ, sự bi thương trên người như hóa thành thực chất, có thể thấy được tình cảm cha con giữa Lương vương và thế tử rất tốt:

- Xin hãy nén bi thương.

Lương vương thế tử lại mời lần nữa rồi bước sang một bên. Chu Thư Nhân nhìn quan tài, hít một hơi thật sâu, khi một người chết đi cũng là lúc hắn ta mang đi tất cả.

Chu Thư Nhân nhường chỗ cho người phía sau, lại bị Thái Thượng Hoàng gọi đến:

- Khanh đi dạo cùng trẫm đi.

Chu Thư Nhân nhìn thoáng qua Thái Tử, Thái Tử không đi theo. Anh gật đầu với Thái Tử, sau đó đi theo Thái Thượng Hoàng.

Thái Thượng Hoàng không đi vào trong vườn mà đi ra ngoài vương phủ. Ra khỏi vương phủ, ngài ngồi lên xe ngựa, đi thẳng đến nơi gieo trồng hạt giống tốt, ngài ra hiệu cho Chu Thư Nhân ngồi xuống rồi cứ im lặng.

Chu Thư Nhân không lên tiếng, lúc này Thái Thượng Hoàng cũng không cần an ủi. Ngài đã vượt qua sóng to gió lớn, hôm qua không có tin tức ngài bị ngất đi chứng tỏ tâm trạng của ngài đã ổn định.

Hai khắc trôi qua, Thái Thượng Hoàng mới lên tiếng:

- Có nhiều con trai quá cũng không tốt.

Chu Thư Nhân thầm nghĩ, chỉ có hoàng thất nhiều con trai mới không tốt thôi!

Thái Thượng Hoàng tiếp tục nói:

- Lão Tứ đi rồi, thật ra chết cũng tốt.

Chu Thư Nhân cũng chưa ngẩng đầu, điều này chỉ Thái Thượng Hoàng nói được chứ nếu là người khác nói thử xem!

 

Nha môn phủ Ninh Châu

Buổi trưa, Ngọc Nghi xuống xe ngựa, thoáng nhìn một cái là thấy cha mẹ ngay, nàng ấy vừa đứng vững đã chạy đến bất chấp lễ nghi:

- Cha, mẹ.

Nàng ấy đã xa cha mẹ quá lâu, rất nhớ cha mẹ. Đổng thị ôm lấy con gái lớn, đưa tay ra sờ mặt con gái. Con gái đã trưởng thành rồi, hốc mắt của thị đỏ lên:

- Ngoan, ngoan.

Xương Liêm nhìn hai mẹ con đang khóc thút thít, sống mũi của hắn cũng cay cay. Con gái lớn đã lớn như vậy rồi, hắn bỏ lỡ nhiều thứ quá.

Ngọc Kiều cũng chạy đến:

- Mẹ, con cũng nhớ cha mẹ.

Đổng thị s* s**ng đứa con gái út, rồi lại n*n b*p con trai. Bọn trẻ đã về đến nhà an toàn, cuối cùng lòng thị cũng cảm thấy nhẹ nhõm:

- Mẹ cũng nhớ các con.

- Tứ thúc, Tứ thẩm.

Xương Liêm quay đầu nhìn cháu trai, thấy mặt cháu trai mà sững người ra một lúc:

- Con rất giống bà nội con đó.

Minh Huy cười: - Đúng là càng lớn càng giống.

Xương Liêm lại nghe thấy hai tiếng bá phụ và bá mẫu thì quay đầu:

- Ai đây?

Vu Việt Dương nói: - Bá phụ, con là Vu Việt Dương ạ.

Xương Liêm : “!!!”

Đây là con rể tương lai của hắn ư?

Cuộc gặp gỡ hơi đột ngột, trên thư mà mẹ gửi cho hắn không có viết điều này!

Đổng thị cũng sửng sốt, hiện tại đang ở ngoài, không tiện nói chuyện, thị nói:

- Vào trong rồi nói.

Tuy ngoài mặt Vu Việt Dương có vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng rất hoảng loạn, đi theo vào sân cũng không dám ngẩng đầu nhìn trộm Ngọc Nghi.

Vào nhà rồi, Xương Liêm vừa ngồi xuống là thấy hụt hẫng ngay. Niềm vui khi gặp được con gái lập tức giảm đi, hắn nhìn con rể tương lai bằng ánh mắt bắt bẻ, chậc chậc, sao một nam nhân lại có hai cái má lúm đồng tiền!

Đổng thị kéo hai đứa con gái đi ra phía sau. Ngọc Nghi đi rất dứt khoát, nàng ấy không hề lo lắng cho vị hôn phu của mình.

Xương Liêm hỏi: - Tại sao ngươi lại cũng đến Ninh Châu?

Hắn không tin là cha mẹ mình cho phép, dù cho đã đính ước cũng không nên cùng đến đây.

Vu Việt Dương giải thích:

- Con về quê thăm bà ngoại nên tiện đường đi cùng nhau.

Xương Liêm im lặng, vậy nên tiễn cả một đoạn đường đến Ninh Châu, rồi đến nhà nhạc phụ tương lai luôn, tiểu tử này không vô hại như vẻ ngoài!

Minh Huy không xen mồm vào, trong lòng cũng nghĩ Vu Việt Dương đúng là rất lớn gan.

Xương Liêm có thể làm gì? Dù sao cũng không thể đánh người được, con rể tương lai tháp tùng con gái đi một đường về, đâu thể đuổi đi, Xương Liêm híp mắt nói:

- Ngươi được lắm.

Vu Việt Dương trộm nghĩ: còn may, không đuổi cổ y ra ngoài là được. Về phần nhạc phụ tương lai cứ nghiến răng nghiến lợi thì y tự động mặc kệ, dù sao y cũng đã thuận lợi vào cửa rồi!

Trong nhà, Đổng thị hỏi chuyện bên ngoài:

- Sao lại thế này?

Ngọc Nghi cười: - Như mẹ đã thấy, chàng ấy đưa con về rồi muốn chào hỏi cha mẹ.

Đổng thị bối rối:

- Vị hôn phu tương lai của con có hai cái má lúm đồng tiền, trông hơi non nớt.

Trông kiểu không gánh được chuyện gì, sau này con gái phải mệt mỏi thì sao?

Ngọc Kiều xen vào:

- Bà nội nói tỷ phu tương lai rất to gan, trên đường đi con cũng đã thấy rõ rồi. Tỷ phu tương lai này mưu mô lắm, mẹ đừng có bị vẻ ngoài của huynh ấy đánh lừa. Huynh ấy còn dám đến tận cửa cơ mà!

Đổng thị cười khẽ:

- Vậy mẹ không lo lắng nữa.

Cái nhìn của thị và tương công về con rể khác nhau, thị mong có người có thể che chở được cho con gái nên khá hài lòng với con rể tương lai đã đưa con gái cả một chặng đường về đây.

Kinh thành

Chu Thư Nhân ở cùng Thái Thượng Hoàng hồi lâu, mãi đến khi Thái Thượng Hoàng chủ động nói:

- Trẫm về cung đây, khanh cũng về đi.

Chu Thư Nhân ngồi từ nãy giờ cũng mệt, nhìn theo bóng lưng Thái Thượng Hoàng. Thái Thượng Hoàng không dám nói với Thái Hậu, hóa ra anh lại thành người duy nhất Thái Thượng Hoàng có thể tâm sự được!

Chu Thư Nhân mặc thường phục, hôm nay không cần phải quay lại Hộ Bộ. Nghĩ đến việc có thể nghỉ ngơi, phiền muộn trong lòng đều biến mất mà chỉ còn lại sự hạnh phúc.

  -

Hoàng cung

Thái Thượng Hoàng về thẳng đến chính điện, vào thư phòng thì thấy con cả đang ngẩn người, ngài lấy một lá thư trong lòng ngực ra, nói:

- Đây là thư di thư Lão Tứ gửi cho con.

Thái Thượng Hoàng không lén xem nội dung, đây là thứ Lão Tứ đưa cho ngài trước khi chết - là yêu cầu duy nhất.

Hoàng Thượng hoàn hồn, cầm lấy lá thư, thư không dài, rất nhanh Hoàng Thượng đã đọc xong rồi đưa lại cho phụ hoàng:

- Phụ hoàng cũng đọc đi.

 

Trước Tiếp