Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chỉ chớp mắt nửa tháng đã trôi qua, vụ ồn ào do Chu Thư Nhân gây ra lắng xuống rồi, tin tức ở kinh thành được đổi mới xoành xoạch.
Bây giờ mọi người trong kinh thành đều đang bàn tán về tình trạng của Lương vương. Lương vương hầu như không ra khỏi cửa, hai ngày trước lại gọi thái y, ngay cả Thái Thượng Hoàng cũng đến Lương vương phủ, tin tức từ Thái y viện truyền ra nói rằng Lương vương sắp không xong rồi.
Đến giờ rời khỏi nha môn, Chu Thư Nhân ra đến cửa thì thấy Lão Nhị, anh lên xe ngựa, Xương Nghĩa không nhịn được thì thầm nói:
- Lương vương phủ đã chuẩn bị hậu sự rồi.
Chu Thư Nhân: - Lần này đã thật sự không ráng được nữa.
Anh còn tưởng rằng Lương vương sẽ cố gắng sống tiếp, trận bệnh này đến quá đột ngột.
Xương Nghĩa cũng cảm thấy quá bất ngờ. Trong mắt hắn, Lương vương là một người tàn nhẫn. Thế tử của Lương vương phủ vẫn còn trẻ, Lương vương chưa muốn chết:
- Ai có thể ngờ rằng một cơn mưa có thể g**t ch*t được Lương vương.
Chu Thư Nhân cũng thổn thức, anh không cho rằng Lương vương không muốn sống nữa, nhìn Hoàng Hậu là biết, Hoàng Hậu đang hồi phục rất tốt.
Về đến nhà, trong lúc thay quần áo Chu Thư Nhân nói đến Lương vương. Trúc Lan cầm quan phục, nói:
- Em cũng định nói với anh, hôm nay Tuyết Hàm và Dung Xuyên có về. Hai đứa nó đã đến Lương vương phủ để gặp Lương vương.
Chu Thư Nhân quay đầu lại nói:
- Lương vương sao rồi?
Trúc Lan: - Thái y viện đang canh giữ ở Lương vương phủ, Lương vương gầy đến mức không ra hình người, vết thương cũ lại tái phát, đã bắt đầu ho ra máu. Lương vương không sống được mấy ngày nữa đâu.
Chu Thư Nhân đã thay quần áo xong, nói:
- Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, không biết trong lòng Thái Thượng Hoàng sẽ khó chịu thế nào.
Không cần biết trước đây Lương vương thế nào, trước khi qua đời, con người thường nói lời thật lòng, kể cả sai lầm to tát đến đâu thì giờ đây cũng đã qua rồi. Thái Thượng Hoàng không cấm cửa Lương vương phủ, bây giờ còn canh giữ bên Lương vương cả đêm. Điều này đã nói lên tất cả. Dù sao Lương vương cũng là con ruột của Thái Thượng Hoàng, vốn đã ít con cái mà Lương vương lại còn quá trẻ.
Trúc Lan nhỏ giọng nói:
- Lương vương sẽ lợi dụng tâm lý này của Thái Thượng Hoàng để bảo vệ Lương vương phủ.
Chu Thư Nhân: - Ừ.
Trong buổi chầu triều hôm sau, Chu Thư Nhân không khỏi lén nhìn Hoàng Thượng. Vẻ mặt Hoàng Thượng vẫn như thường ngày nhưng với sự hiểu biết của mình về Hoàng Thượng, anh dám chắc Hoàng Thượng không hề ngủ ngon.
Thái Tử cũng nhìn lén Hoàng Thượng vài lần, Chu Thư Nhân nghĩ thầm trong lòng, hoàng thất không có tình thân, nhưng Thái Thượng Hoàng lại bảo vệ cho Hoàng Thượng thuận lợi lên ngôi. Những năm vừa qua Lương vương rất tàn nhẫn với bản thân mình vì Lương vương phủ, bây giờ Hoàng Hậu đã sống, hơn nữa việc làm của Hoàng Hậu khiến Hoàng Thượng đã bớt tức giận hơn với Lương vương, chắc chắn lúc này Hoàng Thượng cảm thấy vô cùng phức tạp.
Buổi chầu hôm nay nhanh chóng kết thúc, ngay cả Ngự sử cũng không có mặt. Chậc chậc, bọn họ đều là những người nắm rõ tin tức mà lúc này lại im lặng lạ thường.
Ngay tại ranh giới Ninh Châu, Minh Huy không biết nói gì:
- Nếu ngươi tiếp tục tiễn nữa thì sẽ đến Ninh Châu mất, chẳng lẽ ngươi định đưa về tận nhà sao!
Vu Việt Dương ho khan một cái:
- Nếu đã đến ranh giới Ninh Châu thì sao có thể không đi chào hỏi bá phụ được chứ, nếu không đi thì có vẻ như ta thất lễ quá.
Minh Huy cười lạnh:
- Tứ thúc của ta cũng không muốn gặp ngươi.
Gặp con rể tương lai, nhắc rằng con gái của mình sắp phải gả cho người khác ư? Không biết Tứ thúc sẽ tức giận đến mức nào!
Vu Việt Dương quyết tâm muốn đi gặp nhạc phụ tương lai:
- Đây là lễ nghĩa.
Minh Huy cố gắng thuyết phục rồi nhé, hắn nói:
- Nếu như ngươi đã quyết định thì chúng ta lên đường thôi.
Vu Việt Dương lên ngựa, nhìn xe ngựa đằng trước rồi nhếch khóe môi mỉm cười.
Bên trong xe ngựa, Ngọc Kiều cười hì hì:
- Tỷ, tỷ nghĩ cha có đánh Vu nhị công tử không?
Ngọc Nghi: - Ta biết muội sẽ bị đánh.
Ngọc Nghi che trán lại:
- Đừng đánh trán của muội.
Ngọc Nghi: - Có khi nào tỷ đánh mạnh đâu?
Ngọc Kiều ôm lấy cánh tay tỷ tỷ, nói:
- Muội cảm thấy khi cha nhìn thấy Vu nhị công tử chắc chắn sẽ rất tức giận.
Ngọc Nghi cười khẽ:
- Tỷ không nghĩ vậy, cha giận dỗi vì tỷ nhưng rồi sẽ làm khó Việt Dương bằng phương pháp khác.
Chứ không phải chặn người ta ngoài cửa, cố tình l*m t*nh làm tội!
Ngọc Kiều dựa vào người tỷ tỷ, nói:
- Cuối cùng cũng gặp được cha mẹ, hành trình này gian nan quá. Muội sắp choáng váng vì ngày nào cũng phải đi đường rồi.
Ngọc Nghi thở dài:
- May mà đã làm đường rồi nên đi nhanh, khi chưa làm đường chúng ta sẽ phải tốn nhiều thời gian hơn. Cho nên cha muốn trở về Kinh Thành một chuyến cũng khó.
Nghĩ đến khi mình xuất giá, cha không thể ở nhà là Ngọc Nghi cảm thấy hơi khó chịu trong lòng.
Ngọc Kiều chỉ cho rằng tỷ tỷ nhớ cha mẹ bèn nói:
- Chúng ta sắp gặp được cha mẹ rồi.
Ngọc Nghi cười gật đầu, nhiều nhất là hai ngày. Ninh Châu là đồng bằng, nhìn cánh đồng ngoài cửa sổ, Ngọc Nghi cong môi, cảnh sắc nơi đây thật đẹp.
-
Kinh thành, Lương vương phủ
Lương vương uống thuốc nên đã ngủ được một canh giờ. Hắn ta tỉnh dậy vì một trận ho, lúc mở khăn trong tay ra thì trên đó còn rướm máu.
Mấy ngày nay Lương vương phi khóc nhiều đến mức sắp cạn nước mắt, đôi mắt thâm quầng, nhìn cảnh tượng này thì không khỏi rơi nước mắt, nói:
- Sẽ ổn thôi, sẽ ổn thôi.
Lương vương uống nước súc miệng mới dễ chịu hơn một chút, giọng nói có chút yếu ớt:
- Đừng khóc.
Lương vương phi đáp lời:
- Rồi, rồi, thiếp không khóc nữa.
Lương vương thở ra một hơi, nói:
- Tuổi thọ con người không do mình làm chủ, ta thấy rất vui khi Hoàng Hậu khỏe lại, ta đã cố gắng hồi phục sức khỏe để sống thêm vài năm che chở cho vương phủ, nhưng mà người tính không bằng trời tính.
Năm trước hắn ta đã điều dưỡng rất tốt, trải qua một mùa đông thoải mái, nhưng ai có mà dè vài ngày trước trời mưa, hắn ta hiếm khi ra vườn dạo chơi ngắm cảnh lại bị cảm lạnh, hắn ta có ngờ đâu lại lấy mạng của hắn ta.
Lương vương phi cảm thấy hận trong lòng nhưng lại không biết nên hận ai. Được làm vua thua làm giặc, đến bây giờ Lương vương phủ vẫn còn yên ổn được là nhờ có vương gia mưu tính:
- Thiếp và các con không thể sống thiếu chàng được.
Lương vương lắc đầu:
- Phụ hoàng tự mình canh giữ bên cạnh ta khiến ta rất bất ngờ, ta cảm thấy ra đi vào lúc này là tốt nhất.
Hoàng Hậu vẫn còn khỏe mạnh, Hoàng Thượng cũng không thể tiếp tục trách tội hắn ta, ngược lại hắn ta còn ra chiến trường làm tổn hại đến tuổi thọ, phụ hoàng còn sống mà hắn ta chết sẽ khiến phụ hoàng nhớ đến hắn ta. Dù hắn ta đã chết thì vương phủ vẫn có thể bình yên, cái chết của hắn ta có thể cuốn đi một vài ân oán. Chẳng qua hắn ta, không muốn rời xa các con, hắn ta còn rất nhiều điều chưa dạy cho con, sau này cũng không thể dạy được nữa.
Tề vương và Sở vương đã đến, Lương vương phi đi ra ngoài. Lương vương ho khan nói:
- Để hai hoàng huynh cười chê rồi.
Tề vương và Sở vương ngồi xuống, cảm thấy khó chịu trong lòng. Dù có ân oán lớn đến đâu thì Lương vương cũng sắp chết, đệ đệ bọn họ sắp chết. Hoàng Thượng đã kế vị, phụ hoàng vẫn ở đây, bọn họ gạt bỏ sự không cam lòng rồi, nên có thêm chút cảm tình máu mủ.
Con người đều đồng tình với kẻ yếu, trong mắt Tề vương và Sở vương bây giờ, Lương vương chính là kẻ yếu, một kẻ yếu đang nỗ lực để sống sót. Lúc này Lương vương đã không còn sức để giãy giụa nữa, đệ đệ bọn họ sắp chết rồi.
Thấy hai vị ca ca im lặng, Lương vương cười:
- Ta còn tưởng hai huynh ước gì ta chết đi cơ.
Hắn ta biết rõ mình đã làm gì nhất. Ngai vàng! Hắn ta sống được đến bây giờ đã là chuyện tốt rồi, hắn ta không cảm thấy không cam lòng hay hối hận, hắn ta chỉ không nỡ.
Giọng của Tề vương có phần đắng chát:
- Thái y sẽ chữa khỏi cho đệ.
Sở vương nói tiếp:
- Người ta nói tai họa sẽ tồn tại ngàn năm, trước đây đệ tệ hại biết bao!
Lương vương không nói lên lời:
- Nói như lúc trước huynh tốt lắm vậy.
Đều là kẻ tám lạng người nửa cân mà thôi, chẳng qua hắn ta làm tuyệt tình hơn. Nếu như không làm đến cùng thì hắn ta đã có thể rút lui an toàn như hai vị ca ca của mình.
Tề vương: - Đừng bỏ cuộc, đệ còn phải che chở cho con trai của đệ kìa.
Lương vương cong môi:
- Cách che chở tốt nhất cho con trai của đệ là đệ chết đi.
Sống mũi của Tề vương và Sở vương cay cay, bởi vì đệ đệ nói đúng. Đệ đệ không muốn sống nữa, dù thái y có bản lĩnh đến đâu thì cũng không thể cứu được một người muốn chết.