Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân ra hiệu cho Trúc Lan bóp vai mạnh hơn, anh nói:
- Nếu anh không ra tay một cách cứng rắn thì sẽ không thể chọc thủng da mặt của phủ Vĩnh An quốc công được.
- Phủ Vĩnh An quốc công làm gì còn mặt mũi nữa? Hôm nay đã bị anh vạch trần rồi.
Chu Thư Nhân hồi tưởng lại hành động ngày hôm nay, nói:
- E hèm, anh cảm thấy hành động ngày hôm nay của mình có để đạt điểm tuyệt đối.
Trúc Lan cười khúc khích, nói:
- Anh đã hù dọa được rất nhiều người, việc này cũng tốt với Ngọc Văn. Sau này không thành tâm thì sẽ không dám đến cửa.
Chu Thư Nhân: - Anh đúng là một người ông nội tốt mà.
Trúc Lan cũng cảm thán, Chu Thư Nhân bây giờ đã thay đổi rất nhiều so với lúc mới đến đây.
Chu Thư Nhân lại nói:
- Không biết đám Ngọc Nghi đã đi đến đâu rồi, không có người lớn đi theo bọn chúng chẳng biết trên đường đi bọn chúng có gặp phải khó khăn gì không?
- Minh Huy và Ngọc Kiều đều là người biết tận hưởng, anh đừng lo lắng.
- Em nói như thể mình không hề lo lắng ấy.
Trúc Lan dùng sức véo bả vai của Thư Nhân: - Hửm?
- Được rồi, được rồi, là anh lo lắng, nhưng quả thực Ngọc Kiều rất yếu ớt.
Trúc Lan bật cười:
- Xương Trung chưa thành thân, những phòng khác cũng không muốn sinh thêm nữa, Ngọc Kiều là cháu gái út, các ca ca tỷ tỷ đều nuông chiều con bé để nó không phải chịu một chút ấm ức nào.
Nha đầu này không phải là người dễ bị bắt nạt. Khi con dâu cả dẫn Ngọc Kiều đi dự yến tiệc, nếu có ai dám chọc tức con bé thì con bé sẽ không khách khí.
Chu Thư Nhân nghĩ đến cháu gái nhỏ yêu kiều, lại nghĩ đến mấy người Minh Huy và Ngọc Nghi:
- Bọn chúng vừa đi, nhà đã trở nên quạnh quẽ hơn nhiều.
Trúc Lan: - Hai đứa nhỏ ồn ào nhất đã đi rồi, mọi thứ thật yên tĩnh.
Chu Thư Nhân khẽ cười ra tiếng:
- Chắc Lão Tứ đã nhận được thư rồi.
- Hẳn là đến rồi.
Từ khi bọn trẻ chưa ra kinh đã gửi thư đi, tính ngày thì cũng sắp đến nơi rồi.
-
Ninh Châu
Xương Liêm vừa từ nha môn trở về hậu trạch, khi trở về không thấy nương tử, hỏi ra thì biết được kinh thành vừa gửi thư đến, hắn đi đến chỗ sân viện chưa có người ở. Đổng thị đang giám sát tôi tớ chuyển đồ đạc, nghe tiếng bước chân thì quay đầu lại:
- Chàng đã về rồi sao?
Giọng điệu của Xương Liêm vui vẻ:
- Sao nàng lại không báo cho ta biết?
- Ta vui quá nên quên mất, chỉ nghĩ đến việc dọn dẹp phòng ốc.
Xương Liêm thực sự rất nhớ bọn trẻ, nói:
- Không ngờ mẹ sẽ đồng ý cho mấy đứa Ngọc Nghi đến đây.
Đổng thị: - Chàng không đọc kĩ thư sao?
Xương Liêm lại không vui, đương nhiên hắn đã đọc kỹ rồi. Khi con gái lớn thành thân, hắn không thể quay về, con gái nhớ bọn họ nên đến đây ở với bọn họ, giọng điệu Xương Liêm chua chát nói:
- Bọn trẻ trưởng thành từ lúc nào nhỉ?
Đổng thị cũng cảm thán:
- Ngày tháng trôi qua nhanh quá, haiz.
Xương Liêm lặng lẽ nói:
- Để ta viết thư cho cha mẹ, Ngọc Nghi cập kê xong sẽ không thành thân vội. Ta muốn giữ Ngọc Nghi ở lại thêm vài năm.
Hắn còn chưa có cảm giác làm cha mà con gái đã sắp phải gả đi, thật là chua xót!
Đổng thị cũng cảm thấy khó chịu trong lòng, lại nghĩ đến của hồi môn của Ngọc Nghi:
- Xuất giá muộn cũng tốt, ta có thể tích góp nhiều của hồi môn hơn.
Xương Liêm nghe vậy thì xoa mũi:
- Mấy năm nay nhà chúng ta tiêu rất nhiều tiền.
Đổng thị cũng đau lòng:
- Nhưng đều là làm việc tốt.
Hai vợ chồng vẫn chưa biết có thể con rể tương lai sẽ đến Ninh Châu, bởi vì lúc Trúc Lan viết thư thì Vu Việt Dương còn chưa đến cửa!
Ngày hôm sau, trong buổi chầu triều, Chu Thư Nhân phát hiện đám người Ôn lão đại nhân không nhìn anh, có người còn đi vòng quanh anh:
- Hôm nay ta không đau đầu.
Uông Cự: - Ta cũng hơi sợ ngài.
Chuyện hôm qua ầm ĩ đến nỗi ông cụ nhà mình cũng phải bất ngờ.
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Như vậy lại hay, lỗ tai ta cũng có thể yên tĩnh được mấy ngày.
Uông Cự nói bằng giọng điệu ngờ vực:
- Ngài thực sự tức đến mức ngất xỉu sao?
Sao ông ấy lại cảm thấy không tin được nhỉ?
Uông Cự tò mò tới mức trằn trọc cả đêm.
Chu Thư Nhân nghiêm túc nói:
- Hôm qua Hoàng Thượng còn gọi thái y đến cho ta, ngài nói xem?
Thắc mắc trong lòng Uông Cự đã biến mất, Hoàng Thượng không thể giúp Chu Thư Nhân, có vẻ như là hôn mê thật, ông ấy nói:
- Haiz, ngài đã già thật rồi đấy.
Chu Thư Nhân: - ...Ta nghĩ chúng ta nên cắt đứt quan hệ một thời gian.
Hứ, anh có thể sống được thêm một trăm năm nữa!
Uông Cự kinh ngạc:
- Đừng mà, tình hữu nghị của chúng ta nhiều năm như vậy sao có thể cắt đứt được?
Chu Thư Nhân khẽ nói:
- Đến cả người bạn đầu tiên mà ta còn đoạn tuyệt, ta luôn là người dứt khoát.
Uông Cự: “...”
Chu Thư Nhân vừa quay đầu lại đã thấy Thái Thượng Hoàng đang đi về phía mình, Uông Cự cũng nhìn thấy. Chắc chắn Thái Thượng Hoàng sẽ không tìm ông ấy nên rất thức thời chuồn đi trước.
Chu Thư Nhân chào hỏi Thái Thượng Hoàng :
- Sắc mặt Thái Thượng Hoàng hồng hào, hôm qua ngài có ngủ ngon giấc không?
Thái Thượng Hoàng: - Ngủ khá ngon.
Mấy ngày nay ngài luôn hồi tưởng lại, kết quả là giận dỗi không ngủ ngon được. Tiếc là hôm qua không thể tận mắt nhìn thấy.
Chu Thư Nhân thấy Thái Thượng Hoàng mặc thường phục thì hỏi:
- Thái Thượng Hoàng định xuất cung sao?
Thái Thượng Hoàng vuốt râu, nói:
- Ừ, Vĩnh An quốc công đã theo ta đi chinh phạt thiên hạ. Ta đi thăm hỏi lão mấy câu.
Chu Thư Nhân: - Vì sao ngài không tuyên ngài ấy vào cung.
Thái Thượng Hoàng thì thầm:
- Bởi vì Vĩnh An quốc công bị bệnh.
Hôm qua đã mời thái y, không phải giả bệnh,
Chu Thư Nhân nói: - Chuyện này không liên quan đến thần, khi thần đi lão quốc công còn muốn xé vụn thần ra cơ mà. Thần không có đổ vỏ đâu à.
Thái Thượng Hoàng: - Ừ, ta cũng đi dọa lão một chút.
Chu Thư Nhân: - ...Chỉ cần ngài vui là được.
Thái Thượng Hoàng rất vui vẻ, nếu lão già đó chết thì Vĩnh An quốc công phủ cũng sẽ không tồn tại nữa. Tiếc là không tìm được cơ hội thu hồi tước vị!
Chu Thư Nhân nhìn bước chân nhanh nhẹn của Thái Thượng Hoàng, nói:
- Thần… mà thôi, thần còn có việc ở Hộ Bộ.
Tốt nhất anh không nên đi theo, lỡ như lão quốc công bị tức chết thật thì sao. Lão quốc công cố gắng tồn tại cũng không dễ dàng gì! -
Tối qua thuyền cập vào bến kênh đào một đêm, hôm nay lại lên đường. Ngọc Nghi và những người khác thích đi dạo trên mạn thuyền và thưởng thức phong cảnh buổi sáng, Ngọc Nghi còn vẽ vài bức tranh.
Vu Việt Dương đi cùng vị hôn thê:
- Hôm qua ta có vẽ một bức tranh, lát nữa muội xem giúp ta được không?
Ngọc Nghi: - Đươc.
Ngọc Nghi và Việt Dương đều biết vẽ tranh nhưng không hẳn là xuất sắc, chỉ để giết thời gian khi cảm thấy nhàm chán trên thuyền.
- Ây da. - Ai đó vừa kêu lên một tiếng.
Ngọc Nghi và Vu Việt Dương nhìn về phía phát ra âm thanh, Liễu cô nương đang nằm trên mạn thuyền, cú ngã rất mạnh, mặt đã đau đến méo mó. Ngọc Nghi bật cười một tiếng, Vu Việt Dương cũng cười.
Minh Huy biết võ, làm sao mà không thể tránh được Liễu tiểu tư. Thật ra nam tử vốn linh hoạt hơn nữ tử, nếu thấy nhào vào lòng mà không tránh được thì chỉ là do thấy sắc nảy lòng tham mà thôi. Minh Huy lạnh nhạt nói:
- Liễu cô nương, ta sẽ không đỡ nữ tử xa lạ nên cô nương tự mình đứng lên đi.
Mặt Liễu tiểu thư đỏ bừng, chẳng lẽ nàng ta không xinh đẹp sao?
Người trước mặt lại như mù, không biết thương hoa tiếc ngọc chút nào:
- Công tử, ta đau quá!
Minh Huy lại còn lùi lại một bước:
- Đau thì tự đứng lên, đừng có nhìn ta. Ta sợ bị ăn vạ lắm.
Ngọc Kiều đã không nhịn được cười:
- Liễu cô nương à, nằm vật ra đất mất hình tượng quá.
Đôi mắt Liễu tiểu thư đỏ hoe, lần này nàng ta muốn khóc thật:
- Tại hồi nãy ta đứng không vững thôi mà.
Ngọc Kiều chỉ vào đôi mắt của mình:
- Ta đâu mù, mặt đất bằng phải mà lại ngã nhào vào lòng ca ca ta. Liễu cô nương hãy đứng dậy đi.
Than ôi, con bé vẫn không thể nói được gì quá ác ý!
Minh Huy xoa cái đầu nhỏ của Ngọc Kiều, kéo Minh Lăng đi về phía Ngọc Nghi. Ở kinh thành cũng có rất nhiều người nhào vào lòng… e hèm, đặc biệt là một vài nữ tử được nuôi dưỡng mãi trong phòng, hắn cũng là một người có kinh nghiệm.
Liễu tiểu thư thật sự khó chịu, hiện tại muốn khóc cũng không được. Nếu tầng trên cùng có nhiều phòng thì hôm nay đã mất hết thể diện.
Ngọc Nghi gõ cái trán của muội muội, nói:
- Muội đấy.
Ngọc Kiều khịt mũi:
- Muội cũng đâu có nói sai. Nàng ta không biết thấy khó mà lui thì nên tự chịu hậu quả , muội đã rất khách khí rồi.