Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1625: Cảm Giác Quen Thuộc

Trước Tiếp

Chu hầu phủ

Trúc Lan biết Chu Thư Nhân đi đánh nhau nhưng nghe được tin anh ăn vạ làm cô kinh ngạc, một lúc lâu sau mới hoàn hồn. Lý thị và những người khác không biết cha chồng mình đang ăn vạ, họ thực sự cho rằng Chu Thư Nhân bị tức đến ngất đi.

- Mẹ, liệu có sao không?

Trúc Lan tiện miệng liền nói:

- Đúng là một màn trình diễn tại chỗ tuyệt vời.

Lý thị và những người khác?

Trúc Lan hoàn hồn ho nhẹ một cái:

- Giờ này chưa về thì chắc là không sao đâu.

Lý thị cũng nghĩ như vậy:

- Mẹ, phủ Vĩnh An quốc công bắt nạt người ta quá đáng.

Triệu Thị há hốc mồm nhìn đại tẩu, từ đâu mà đại tẩu lại nhìn ra được phủ Quốc Công bắt nạt người quá đáng vậy?

Rõ ràng là cha chồng đến cửa vả mặt, hôm nay phủ Vĩnh An quốc công đã mất hết thể diện rồi.

Tô Huyên thổn thức vì cha chồng quá bảo vệ người nhà, đồng thời cảm kích cha mẹ chồng:

- Âu cũng là vì Ngọc Văn.

Trúc Lan lên tiếng:

- Cũng không hẳn là vì Ngọc Văn, phải nói là vì Hầu phủ của chúng ta.

Dứt lời, mấy cô con dâu không hề cảm thấy cha chồng đã làm gì sai mà chỉ cảm thấy cha chồng rất lợi hại.

Ánh mắt của Trúc Lan có phần mông lung, đó là vì mọi người không biết được chân tướng đấy thôi. Ăn vạ…e hèm, tuy không ổn lắm, nhưng thực sự đã khiến phủ Quốc Công phải ngậm quả đắng. Không biết tin tức được lan truyền ra ngoài sẽ như thế nào!

Đúng như Trúc Lan dự đoán, không ai tin Chu Thư Nhân đang ăn vạ. Kể cả các vị đại nhân không ưa Chu Thư Nhân cũng đều đánh giá thấp sự vô liêm sỉ của Chu Thư Nhân. Bởi vì một câu gọi thái y của Hoàng Thượng, đã hoàn toàn khiến phủ Vĩnh An quốc công lãnh đủ!

Hôm nay kinh thành rất náo nhiệt, Xương Nghĩa và Xương Trung nghe được tin tức liền phái người về Hầu phủ, biết cha vẫn còn ở Hộ Bộ thì càng thêm ngưỡng mộ, cha đã tức giận như vậy nhưng vẫn còn xử lý công việc.

  -

Phủ Vĩnh An quốc công

Thế tử không dám nói tin tức đã hỏi thăm được cho cha, cẩn thận nhìn lão quốc công uống thuốc. Lão quốc công uống thuốc hạ hỏa, bên trong có rất nhiều hoàng liên, đắng đến mức mặt phải nhăn nhó, nhưng vẫn không thể kìm nén được lửa giận trong lòng:

- Nói đi.

Thế tự đã sợ cha từ nhỏ, cha hắn đã quen với việc độc đoán, hắn cân nhắc trong lòng, nói:

- Bây giờ ngoài kia đang đồn cha đánh Chu hầu gia bị thương, còn nói tất cả lỗi sai là của phủ Quốc Công ta.

Lão quốc công suýt chút nữa hộc máu:

- Không biết xấu hổ.

Thế tử sửng sốt, có ai tin được Chu hầu gia sẽ ăn vạ chứ. Hắn cũng sợ ngây người, bây giờ nhớ lại hành động của Chu hầu gia vẫn còn thấy sợ đây này. Đồng thời, cảm thấy điệu ăn vạ của Chu hầu gia có gì đó rất quen thuộc.

Thế tử suy nghĩ cẩn thận: “!!”

Chẳng phải chính thiếp thất của mình – Vương thị đã từng dùng chiêu này hay sao? Lúc đó hắn còn nói nương tử không có lòng khoan dung với người khác.

Lão quốc công tức giận và hụt hẫng, nháy mắt đã già đi vài tuổi:

- Phải chăng ta đã làm sai?

Lão thừa biết Chu hầu gia không dễ chọc. Đúng vậy, lão biết Chu hầu gia lợi hại cỡ nào. Chưa kể công lao của Chu hầu gia, chỉ nói đến việc quản lý Hộ Bộ đã không còn gì để chê trách. Triều đình trải qua hai trận chiến lớn, lại còn gặp thiên tai mà không hề thiếu bạc, đủ thấy thấy được Chu hầu gia quá cừ, năm đó lão đã thật sự bội phục Chu hầu gia.

Thế tử an ủi:

- Tất cả việc cha làm đều vì tương lai của quốc công phủ.

Điều duy nhất khiến lão quốc công vui mừng là:

- Cũng may Hoàng Thượng có ý định trọng dụng Cổ Du.

Thế tử: - Cha đừng nghĩ nữa.

- Không suy nghĩ nữa.

Nghĩ cũng vô ích, đã mất hết mặt mũi ở kinh thành rồi.

 

Nhóm của Ngọc Nghi ở kênh đào không biết đến sự náo nhiệt của kinh thành, cũng không biết một loạt hành động của ông nội. Cả đám không hề rảnh rỗi, Ngọc Kiều cảm thấy Minh Huy ca ca và tỷ phu chơi cờ rất nhàm chán. Cô bé chớp mắt nói:

- Ca ca, vị Liễu tiểu thư kia ngày nào cũng đến đây, nói là buồn chán, nhưng thực ra lại có ý đồ khác.

Tay cầm cờ của Minh Huy chưa hề dừng lại, dùng nước cờ này tiêu diệt một đoàn quân của Vu Việt Dương:

- Ta thấy muội mới chán ấy.

Vu Việt Dương đau lòng nhìn chằm chằm vào bàn cờ, cữu ca tương lai chưa từng nương tay với y. Y càng tiếp xúc càng phát hiện ra vị cữu ca Minh Huy này thực sự rất thông minh, y lại sắp thua mất rồi!

Đúng là ban ngày không nên nhắc đến người khác, bà tử gõ cửa bước vào thưa:

- Liễu tiểu thư đến rồi.

Đôi mắt của Ngọc Nghi rời khỏi cuốn sách, cau màu. Liễu tiểu thư vờ như không nghe thấy lời từ chối của nàng ấy, da mặt dày hơn bình thường:

- Không gặp.

Bà tử nhanh nhẹn đi ra ngoài, bà tử cũng rất coi thường vị Liễu tiểu thư này.

Ngọc Kiều cười gian xảo:

- Muội đoán có lẽ lát nữa vị tiểu thư này sẽ đánh đàn.

Ngọc Nghi cầm sách gõ nhẹ vào đầu muội muội:

- Chỉ có muội nói nhiều thôi.

Ngọc Kiều lấy tay che chán, tỷ tỷ ruột ra tay tàn nhẫn quá đi:

- Hứ, muội chẳng nói sai bao giờ. Đoàn người của chúng ta có nhiều hộ vệ, dù cho nhóm bà tử có kín miệng thì khí chất toàn thân vẫn không thể che giấu được. Có lẽ vị này đoán được chúng ta có xuất thân từ gia đình quan viên nên mới mặt dày mày dạn tìm đến đây nhiều lần.

Ngọc Nghi đưa tay ra xoa trán muội muội, nói:

- Nếu nhìn thấu cũng đừng nói toạc ra chứ.

Ngọc Kiều dựa vào người tỷ tỷ làm nũng:

- Ha ha, nàng ta đang để mắt đến Minh Huy ca ca.

Ngọc Nghi trừng mắt thì Ngọc Kiều mới im lặng, thành thật ngồi ăn trái cây.

Lúc này, tiếng đàn vang lên, mặc dù đã nghe mấy ngày rồi nhưng vẫn không thấy chán, nghe tiếng đàn cùng với tiếng nước chảy cũng là một loại hưởng thụ khác. Ngọc Nghi thấy tiểu đệ nghiêm túc nhìn bàn cờ, lại nhìn Minh Huy ca ca. Liễu cô nương đã tính sai rồi, Chu gia sẽ không cưới con gái nhà buôn, dù cho chính sách của triều đình bây giờ với thương nhân đã nới lỏng hơn nhiều.

Hộ vệ canh giữ ngoài cửa và bà tử lại lần nữa cản nha hoàn bưng điểm tâm, vẻ mặt bà tử lạnh lùng:

- Mang về đi, công tử và tiểu thư nhà ta sẽ không ăn thứ đồ ăn không rõ nguồn gốc.

Dù cho điểm tâm có làm tinh xảo đến đâu thì tiểu thư và công tử nhà mình cũng không có hứng thú.

Đúng như Ngọc Kiều đã nói, tôi tớ với nhau vẫn có sự khác biệt. Sĩ, nông, công, thương - bốn giai cấp khác biệt. Tôi tớ nhà quan coi thường tôi tớ của nhà thương gia, tôi tớ của thương gia đương nhiên không dám đối đầu với tôi tớ của nhà quan viên. Đây là một chuỗi thức ăn rõ ràng.

Sự kinh thường trong mắt bà tử không thể giấu được, tiểu nha hoàn cúi đầu không dám ngẩng lên, huống chi là nói thêm một lời, ngoan ngoãn rời đi. Bà tử nhìn thoáng qua phòng của Liễu gia, các tiểu chủ tử của Hầu phủ dù có kết thân với nhà kém hơn thì cũng sẽ không cưới con gái nhà buôn. Chưa kể Hầu phủ còn không có thiếp thất. -

Kinh thành

Chu Thư Nhân không biết Minh Huy bị người khác để ý, vẫn đang giả vờ đau đầu ở Hộ Bộ. Khâu Duyên và những người khác lại tin sái cổ, còn ngưỡng mộ Chu hầu gia đang khó chịu nhưng vẫn kiên trì trở về Hộ Bộ mà không nghỉ ngơi. Khâu Duyên khuyên nhủ:

- Hầu gia, nếu thực sự cảm thấy không thoải mái thì ngài nên quay về nghỉ ngơi.

Chu Thư Nhân: “...”

Chẳng lẽ anh không muốn nghỉ ngơi sao? Hoàng Thượng có cho đâu!

Khâu Duyên: - Hộ Bộ không thể thiếu ngài được, ngài đừng đùa với cơ thể mình.

Râu Chu Thư Nhân khẽ giật: “...”

Mấy năm nay anh vất vả quá. Haiz, đến giờ Hoàng Thượng vẫn chưa phái quan viên nào đến Hộ Bộ. Nghĩ thôi mà đã thấy rầu!

Khâu Duyên thấy sắc mặt của hầu gia còn tệ hơn, bèn hỏi:

- Ngài khó chịu sao? Để ta phái người đi mời thái y đến.

Chu Thư Nhân xua tay ngắt lời Khâu Duyên:

- Ta không đau đầu, giả vờ thôi.

Khâu Duyên trừng mắt thật lớn, khi bình tĩnh lại mới cảm thấy sự quan tâm của mình như vất cho chó ăn vậy. Quả nhiên thượng thư nhà mình làm sao lại chịu thiệt được, ông ta cứng ngắc đứng dậy:

- Hạ quan đi làm việc đây.

Chu Thư Nhân không cảm thấy xấu hổ chút nào:

- À phải rồi! Hoàng Thượng định chọn một số người vào Hộ Bộ, ngài để ý chọn những người có thành tích khảo hạch cao vào nhé.

Hoàng Thượng không trực tiếp hạ chỉ, xem ra Hoàng Thượng đã đồng ý với anh. Nghĩ như vậy anh lại cảm thấy dễ chịu hơn.

Khâu Duyên: - Được.

Buổi tối Trúc Lan đi vòng quanh Chu Thư Nhân hai vòng, mỉm cười nói:

- Hôm nay biểu hiện đặc biệt xuất sắc nhỉ?

Chu Thư Nhân: - Lúc đó anh đột nhiên nảy ra ý tưởng, rồi thành ra như vậy đó. Thế nào, hiệu quả có tốt không?

Trúc Lan: - Anh còn rất kiêu ngạo nữa!   

Trước Tiếp