Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư nhân nhìn người đánh xe ngựa với ánh mắt sâu thẳm, phất tay ra hiệu cho người đánh xe ngựa đi xuống. Người đánh xe ngựa thở phào nhẹ nhõm.
Đợi được một lúc thì Cẩn Ngôn đã dẫn người đến, trong đó có hai người là được Hoàng Thượng ban cho. Lúc này Chu Thư Nhân nhìn về phía người đánh xe ngựa, người đánh xe ngựa đành phải đi đập cửa.
Người gác cổng của phủ Vĩnh An quốc công quát lớn:
- KẺ NÀO DÁM ĐẬP CỬA PHỦ QUỐC CÔNG?
Vừa nói vừa mở cửa nhỏ bên xó, người gác cổng nhận ra quan phục thì trợn tròn hai mắt.
Người đánh xe ngựa nói: - Mở to con mắt của ngươi ra nhìn xem! Vị này chính là Hộ Bộ thượng thư, là Chu hầu gia được Hoàng Thượng đích thân phong tặng.
Khí thế của người gác cổng yếu dần, hắn ta bối rối:
- Sao tự nhiên đại nhân lại đi đập cửa?
Chu Thư Nhân lạnh mặt nói:
- Kêu Vĩnh An quốc công ra đây.
Người gác cổng nuốt nước bọt, không dám nói nhiều mà vội vàng chạy đi thông báo.
Vĩnh An quốc công nghe thông báo xong thì cau mày, lại nghĩ đến lúc Chu Thư Nhân đi rồi quay lại, rõ ràng lão biết Chu Thư Nhân cố tình, nhưng không ngờ bây giờ lại đến đây phá cửa vào ban ngày ban mặt. Dù do Quốc Công đã cụp đuôi nhiều năm, song vẫn là người từng lập công trên chiến trường. Lão nói:
- Được, được lắm.
Thế tử vội vàng vuốt lưng cho cha dễ thở:
- Cha, xin cha bớt giận.
Vĩnh An quốc công đứng dậy nói:
- Lão phu phải ra gặp Chu hầu gia.
Chu Thư Nhân đứng trước cửa, sắc mặt lạnh tanh. Tuy rằng ở đây có nhiều quan chức, không thích xem náo nhiệt nhiều như bá tánh bình thường, nhưng hành động rình rang quá mà, quan viên xung quanh vẫn phái người đến hỏi thăm.
Vĩnh An quốc công sải bước ra ngoài với khí thế kinh người:
- Chu hầu gia khinh người quá đáng, đừng có thấy Hoàng Thượng tin tưởng mà thích làm gì thì làm.
Chu Thư Nhân cũng lạnh mặt đáp trả:
- Hôm nay lão phu đến đây để đòi công lý.
Vĩnh An quốc công tức giận đến bật cười, hỏi:
- Chu hầu gia đòi công lý gì ở đây?
Chu Thư Nhân nói:
- Bản hầu không tin phủ Quốc Công của ngài không biết đến tin đồn, lần trước ngài tự đến tìm bản hầu, bản hầu đã nói rõ ràng không muốn kết thân với phủ Vĩnh An quốc công rồi, ngài cho rằng bản hầu ta đang nói nhảm sao?
Sắc mặt Vĩnh An quốc công càng ngày càng u ám, lão biết Chu Thư Nhân không làm theo lẽ thường nhưng vẫn nằm ngoài dự đoán của lão:
- Lời đồn thì có liên quan gì đến phủ Vĩnh An quốc công chứ? Chẳng lẽ phủ Quốc Công có thể cấm được miệng đời à?
Chu Thư Nhân tức cười, nói:
- Nếu ngươi hào phóng thừa nhận thì ta còn tôn trọng ngươi là đàn ông. Hừ, lẽ ra ngươi nên làm sáng tỏ ngay khi có tin đồn kìa! Ngươi không làm rõ mà để cho lời đồn ngày càng phát triển, cho rằng đồn nhiều rồi tẩy não thì hôn sự này sẽ thành sao? Ông đây nói cho ngươi biết, không có cửa đâu, đừng có mà ngấp nghé cháu gái của ông nữa, cho dù cháu trai của ngươi có là Trạng Nguyên đi chăng nữa thì ông cũng đếch thèm.
Vĩnh An quốc công chỉ vào Chu Thư Nhân, nói:
- Nhìn ngài nào có chỗ nào giống quan viên chứ.
Giống như một người đàn bà đanh đá vậy, người này mà lại là Hộ Bộ thượng thư!
Chu Thư Nhân cười khẩy:
- Đừng chỉ vào mặt ông nhé, ngươi chui rúc nhiều năm không có mặt mũi chứ không có nghĩa là tính tình của ông đây tốt. Còn chỉ vào mặt ông đây nữa thì ông đây sẽ không khách khí đâu.
Máu của Vĩnh An quốc công như muốn chảy ngược, gương mặt sung huyết, chui rúc nhiều năm gì chứ, Chu Thư Nhân lột mặt nạ của lão ở ngay trước cửa phủ của lão:
- Ngươi tức thì ta không tức chắc.
Hoàng Thượng và Thái Tử ngồi trên xe ngựa, Hoàng Thượng xem vô cùng thích thú, Thái Tử thì trợn mắt há mồm, nói:
- Nhi thần phát hiện.
Hoàng Thượng hỏi:
- Phát hiện cái gì?
Thái Tử phụt cười:
- Khi Chu hầu gia ở trên triều đình đã coi như dè dặt rồi.
Bây giờ Chu hầu giống như một người đàn bà đanh đá đang chửi đổng, quả thực khiến cậu ta mở mang tầm mắt.
Hoàng Thượng cũng vui vẻ nói:
- Chắc chắn ông nội của con sẽ hối hận vì đã không trực tiếp đến đây xem kịch.
Lúc này Chu Thư Nhân đã thu lại vẻ mặt tức giận, nâng cằm nói:
- Ngươi làm gì được ta? Đánh ta đi!
Máu của Vĩnh An quốc công sôi lên, trực tiếp lao qua, thế tử đang chết lặng không kịp túm lấy quần áo của cha mình, chỉ có thể trơ mắt nhìn lão xông lên.
Dù Chu Thư Nhân đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn bị giật mình, xông lên thiệt luôn. Cẩn Ngôn tiến lên một bước ngăn cản, những hộ vệ khác cũng tiến lên vài bước.
Vĩnh An quốc công bị cản lại, đầu óc đã tỉnh táo hơn nhưng trong lòng vẫn tức giận nên bắt đầu chiến đấu với Cẩn Ngôn và đám người.
Chu Thư Nhân vuốt râu, bước sang một bên. Không thể không nói, tuy lão quốc công đã già nhưng công phu vẫn khá nhanh nhẹn đó chứ.
Vĩnh An quốc công biết mình không đánh lại được, vội vàng thu tay lại, cánh tay có phần đau nhức, lại thấy vẻ mặt tiếc nuối vì sao lại không đánh nhau của Chu Thư Nhân thì muốn hộc máu:
- Ngươi…
Chu Thư Nhân thoáng thấy Hoàng Thượng và Thái Tử đang xuống xe ngựa thì lập tức trợn trắng mắt hôn mê bất tỉnh.
Người đánh xe ngựa đang đứng gần vội đỡ lấy, giọng điệu lo lắng:
- Đại nhân, Thượng Thư đại nhân, ngài làm sao thế, đừng có dọa tiểu nhân mà.
Chu Thư Nhân thầm nghĩ, người đánh xe ngựa này được đấy.
Hoàng Thượng vội vàng đi đến, nhíu mày nhìn Vĩnh An quốc công. Sau đó nói với thị vệ:
- Mau gọi thái y đến.
Thái Tử hết biết nói gì, cậu ấy không tin phụ hoàng không nhìn ra được Chu hầu gia đang giả vờ bất tỉnh. Càng kinh ngạc hơn nữa là - Chu - hầu - gia - ăn - vạ!
Hai tay của Vĩnh An quốc công run rẩy, không phải vì sợ hãi mà là vì tức giận. Rõ ràng người nên té xỉu là lão mới đúng, Chu Thư Nhân đến gây chuyện mà cuối cùng lại thành lỗi của lão à!
Thế tử cũng căng thẳng lắm, rõ ràng vừa rồi ánh mắt của Hoàng Thượng có bất mãn với phủ Quốc Công. Không biết vì sao lại có cảm giác hãi hùng khiếp vía.
Cẩn Ngôn đã bế hầu gia nhà mình lên. Nội tâm Chu Thư Nhân vô cùng phức tạp, anh bị một người đàn ông bế kiểu công chúa!
Vĩnh An quốc công hít một hơi thật sâu, nói:
- Mời Hoàng Thượng vào phủ.
Hoàng Thượng lạnh lùng nhìn Quốc Công, nói:
- Trẫm có nghe loáng thoáng, Chu hầu gia không phải là người vô lý, An Hòa là huyện chúa do trẫm thân phong, trẫm không muốn nghe thêm bất kỳ tin đồn nào giữa An Hòa huyện chúa và phủ Quốc Công nữa!
Vĩnh An quốc công thầm nghĩ xong đời rồi, một câu của Hoàng Thượng đã đặt dấu chấm hết cho mọi toan tính của lão. Dù sau này thế nào đi chăng nữa thì cháu trai cũng sẽ không cưới được An Hòa, trừ khi An Hòa huyện chúa náo loạn muốn gả cho cháu trai. Liệu điều này khả thi không?
Quốc công nghĩ đến việc An Hòa Huyện chúa không ra khỏi cửa, không biết sở thích của Huyện chúa là gì, còn thờ ơ với cháu trai của lão, lão biết đã không có cơ hội.
-
Thế tử đợi Hoàng Thượng đưa Chu hầu gia đi rồi, vội đỡ cha:
- Cha, cha có sao không?
Quốc công hơi chán chường, hôm nay phủ Quốc Công đã mất hết thể diện, nghĩ đến sự tin tưởng và bảo vệ của Hoàng Thượng dành cho Chu hầu gia lại không có ích gì cho phủ Quốc Công, lòng lão vô cùng khó chịu.
Chu Thư Nhân vào trong xe ngựa của Hoàng Thượng, Hoàng Thượng lên tiếng:
- Đừng giả vờ nữa.
Chu Thư Nhân mở mắt, gượng cười:
- Hoàng Thượng.
Hoàng Thượng hừ lạnh, nói:
- Không ngờ Chu hầu gia lại có tài ăn vạ chuyên nghiệp như vậy đấy.
Chu Thư Nhân biện hộ:
- Thần tức giận nên đầu choáng váng, tức đến hồ đồ rồi.
Hoàng Thượng không tin lời nói điêu của Chu Thư Nhân:
- Thôi được rồi, hôm nay khanh đã đạt được mục đích rồi. Đừng có được tiện nghi lại còn khoe mẽ nữa.
Chu Thư Nhân sờ sờ mũi nói:
- Thần thật sự tức giận, danh dự của nữ nhi quan trọng biết bao, thần đã từ chối Vĩnh An quốc công phủ mà còn không chịu bỏ cuộc, thần buộc phải làm ầm ĩ thôi.
Hoàng Thượng nói tiếp:
- Ầm ĩ đến cả kinh thành đều biết, ầm ĩ đến mức quốc công phủ không dám toan tính nữa.
Chu Thư Nhân thầm nghĩ, nếu không phải Hoàng thượng tỏ vẻ coi trọng quốc công phủ, anh sợ sau này náo loạn Hoàng Thượng sẽ khuyên ngăn mình, tốt nhất là nhân lúc còn sớm làm lớn chuyện luôn. -
Hoàng Thượng: - Hôm nay đã hả giận chưa?
Chu Thư Nhân:
- Hả giận rồi.
Hoàng Thượng xoay chuỗi hạt, nói:
- Trẫm đưa khanh về Hộ Bộ.
Chu Thư Nhân r*n r*:
- Thần vẫn còn hơi choáng váng, thần muốn về nghỉ ngơi.
Thái Tử: “...”
Quá giả.
Hoàng Thượng cười như không cười:
- Ái khanh nói gì thế, lúc nãy trẫm không nghe rõ.
Chu Thư Nhân: - ...Thần nói thần đã đỡ nhiều rồi, không cần gọi thái y.
Thái Tử: “...”