Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1623: Đập Cửa

Trước Tiếp

Thoắt cái lễ tắm ba ngày của con gái đầu lòng của Minh Thụy đã kết thúc. Tiểu cô nương lớn lên mỗi ngày, được nuôi dưỡng tốt từ trong bụng mẹ nên sau khi sinh ra càng ngày càng trắng trẻo. Bình thường Trúc Lan không có việc gì thường thích đến đây ngồi.

Trúc Lan từ nhị phòng ra ngoài đi dạo trong vườn, thấy con trai út và gã sai vặt định ra cửa bèn hỏi:

- Đi đâu?

Xương Trung lấy thiệp mời ra, nói:

- Cố Thăng chuyển đến nhà mới nên gửi thiệp mời con ạ, hôm nay đi uống rượu.

Trúc Lan: - Chuyển nhà sao?

- Dạ. Cố Thăng chuyển đến chỗ của các tiểu quan bậc thấp, nghe nói đã bỏ ra năm trăm lượng để mua.

- Xem ra y cũng khá biết tiết kiệm.

Xương Trung biết nhiều hơn nên nói:

- Từ khi y trở thành thám hoa, có rất nhiều người muốn mua tranh của y. Mấy ngày sau khi bảng vàng được công bố, Cố Thăng bán được kha khá tranh rồi.

Trúc Lan nghĩ ngợi rồi nói:

- Đi đi, nhưng đừng uống nhiều quá.

Xương Trung: - Con biết mà.

Trúc Lan cũng không có ý định tiếp tục đi dạo nữa, vừa đi vừa hỏi:

- Không biết Ngọc Nghi đã đi đến đâu rồi?

Thanh Tuyết đáp: - Hẳn là Ngọc Nghi tiểu thư đã đến kênh đào Nam Hạ.

Đoàn người Ngọc Nghi ở trên tầng cao nhất của con thuyền khách xuôi theo kênh đào. Tầng trên cùng là những gian phòng tốt nhất, cũng may Ngọc Nghi và mấy người khác đều không bị say thuyền.

 

Hôm nay trời đổ một cơn mưa nhỏ, Ngọc Kiều cầm ô đứng trên mạn thuyền ngắm phong cảnh, Ngọc Nghi đợi một lúc mà muội muội vẫn chưa về, đành phải tự mình đứng dậy đi ra ngoài. Nàng ấy vừa mở cửa đã bị choáng ngợp bởi cảnh đẹp trước mắt, nha hoàn kêu lên:

- Tiểu thư.

Ngọc Nghi mới hoàn hồn và đi đến chỗ Ngọc Kiều, ca ca cũng đang ở đây:

- Ca ca đang câu cá sao?

Minh Huy: - Ừ, dù sao cũng không có chuyện gì làm.

Không biết từ khi nào Vu Việt Dương đã nhận lấy chiếc ô trong tay nha hoàn, cầm ô đứng cạnh vị hôn thê:

- Ngọc Nghi có muốn câu cá không?

Ngọc Nghi không muốn, nàng ấy muốn ngắm phong cảnh hơn. Nàng ấy ngẩng đầu, nói:

- Bả vai của huynh ướt rồi.

Đây là cơ hội hiếm hoi Vu Việt Dương được tiếp xúc với vị hôn thê, từ khi ra khỏi kinh thành, cữu ca tương lai đề phòng y giống như phòng trộm, y đáp:

- Không sao, chúng ta sang bên kia nhìn nhé?

Ngọc Nghi thấy vị hôn phu vừa lí nhí vừa nhìn sang chỗ ca ca thì suýt bật cười. Ca ca đang câu cá rất nghiêm túc, nàng ấy gật đầu. Hai người đi sang bên kia ngắm phong cảnh, nàng ấy không bị dính chút mưa nào. Quần áo của Vu Việt Dương ướt đẫm nhưng trong lòng thì vui vẻ lắm, nghĩ đến chiếc ô lại nghiêng sang phía vị hôn thê nhiều hơn.

Ngọc Nghi để ý thấy bèn nói:

- Nếu huynh còn như vậy thì ta sẽ đi vào trong luôn đấy.

Vu Việt Dương vội nói: - Đừng mà.

Khóe miệng Ngọc Nghi cong lên:

- Sao huynh thuyết phục được bá phụ cho phép về quê và đi cùng bọn ta vậy?

Tai của Vu Việt Dương đỏ lên, nói:

- Nói... nói là lo cho muội.

Ngọc Nghi phụt cười:

- Huynh gan thật đấy.

Vu Việt Dương cũng cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền làm say lòng người:

- Thì ta luôn to gan mà.

Ngọc Kiều chạy đến nói:

- Tỷ tỷ, có người mang trà nóng cho Minh Huy ca ca đấy. Tỷ xem kìa!

Ngọc Nghi nhìn sang, chỉ thấy nha hoàn đã đặt ấm trà xuống, rồi quay đầu nhìn một căn phòng đang mở cửa sổ, một vị cô nương mặc một bộ váy trắng mềm mại đứng đó. Có lẽ cảm nhận được ánh nhìn của Ngọc Nghi, cô nương còn quay ra hành lễ.

Ngọc Nghi khẽ cau mày, thấp giọng dò hỏi bà tử bên cạnh:

- Đã tìm hiểu vị tiểu thư này chưa?

Khi lên thuyền, bà tử đã điều tra hết tầng trên cùng nên trả lời ngay:

- Là một vị tiểu thư về quê tế bái, cái khác thì không rõ lắm.

Ngọc Nghi lại nhìn qua đó, bảo sao lại mặc đồ màu trắng.

  -

Kinh thành

Trúc Lan đang cầm thiệp mời của Vĩnh An quốc công phủ trong tay, tuy rằng Trác Cổ Du không được Trạng Nguyên nhưng Hoàng Thượng lại ra vẻ rất muốn trọng dụng. Vĩnh An quốc công phủ bị trấn áp lâu rồi, nóng lòng muốn cho quyền quý trong kinh thành hiểu biết về phủ Quốc Công mình hơn.

Trúc Lan đặt thiệp xuống, nói:

- Trưởng tôn vừa đỗ bảng nhãn, quốc phủ Quốc Công mới mở tiệc chiêu đãi xong lại tiếp tục làm tiệc ngắm hoa rồi.

Lý thị: - Hơi vội vàng quá.

Trúc Lan: - Đúng vậy, Trác Cổ Du còn chưa nhậm chức!

Tô Huyên nói: - Tiệc ngắm hoa lần này không chỉ đơn giản là để ngắm hoa đâu. Đường huynh đệ của Trác Cổ Du cũng đã đến tuổi kết hôn, hẳn là muốn tranh thủ cơ hội xem mắt.

Trúc Lan cầm chén trà lên, nói:

- Hầu phủ chúng ta không đi.

Lý thị nhận lại thiệp:

- Để con dâu trả lại.

- Ừ.

Trúc Lan nói chuyện với hai con dâu một lúc thì Xương Trung đã về, nói:

- Mẹ, con về rồi đây.

Trúc Lan thấy con trai còn tỉnh táo thì cười:

- Sao lại về sớm thế?

Xương Trung uống trà giải khát, nói:

- Trong viện của Cố Thăng có nhiều người quá, con không thích náo nhiệt nên quay về.

Vừa nói vừa chớp mắt:

- Không biết Cố Thăng sẽ từ chối như thế nào, hôm nay mấy quan viên coi trọng Cố Thăng vẫn chưa cử người đến.

Trúc Lan vui vì Cố Thăng có cách từ chối, cô nói:

- À phải rồi, đại ca của Cố Thăng đã có định làm gì chưa?

Xương Trung: - Mấy hôm nữa bọn họ sẽ lên đường về quê tế tổ, có lẽ là đợi khi trở về mới tính toán chuyện cá nhân.

Trúc Lan không hỏi thêm gì nữa:

- Con đi về nghỉ ngơi đi.

- Vâng, con về đây.

- Ừ.

Buổi tối khi Chu Thư Nhân trở về có nói:

- Đã lo xong chức quan cho Khương Đốc và Mộc Phàm rồi.

- Nhanh ghê.

Chu Thư Nhân vuốt râu nói:

- Cả hai đứa nó đều được phái đi làm tri huyện, huyện mà bọn chúng quản lý nằm ở gần biển. Tuy rằng không cùng chung một châu nhưng cũng không quá xa.

Trúc Lan biết việc này là Hoàng Thượng nể mặt Chu Thư Nhân nên sắp xếp như vậy, cô nói:

- Cũng tốt, hai đứa nó có thể chăm sóc lẫn nhau.

Trúc Lan có hơi tiếc nuối:

- Ở cổ đại lâu như vậy nhưng chúng ta vẫn chưa cùng nhau đi ngắm bờ biển.

Chu Thư Nhân cũng cảm thấy ngậm ngùi bởi Trúc Lan bị kẹt trong hậu trạch, anh nói:

- Năm nay anh nhất định sẽ tìm cách để chúng ta cùng đi.

Trúc Lan: - Được.

Những ngày tiếp theo, Vĩnh An quốc công phủ truyền ra tin tức đính ước. Không phải Trác Cổ Du mà là đường huynh của Trác Cổ Du, hành động của Hoàng Thượng là tín hiệu, những người trước kia muốn kết thân nhận được tín hiệu, lần này đã có thể thuận lợi kết thân. - -

Phủ Quốc Công liên tiếp bàn chuyện cưới hỏi với hai nhà, chỉ không đính ước cho Trác Cổ Du thôi. Vĩnh An quốc công phủ chưa bao giờ che giấu một vài động thái dẫn đến lời bàn tán càng ngày càng rầm rộ, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Chu hầu phủ.

Chu Thư Nhân có thể cảm nhận được ánh mắt thăm dò khi vào triều, anh nắm chặt lòng bàn tay rồi ngẩng đầu nhìn về phía Hoàng Thượng.

Hoàng Thượng bị nhìn đến sửng sốt, có cảm giác Chu Thư Nhân muốn gây chuyện.

Kết thúc buổi chầu, Chu Thư Nhân xoay người sải bước rời đi, Uông Cự không đuổi kịp, ai cũng có thể nhìn ra được Chu Thư Nhân đang tức giận.

Ra cung, Chu Thư Nhân ngồi trên xe ngựa của Hộ Bộ. Anh nói với Cẩn Ngôn:

- Ngươi về phủ gọi mấy người có thân thủ tốt đến đây, biết gọi ai rồi đấy.

Cẩn Ngôn: - Vâng.

Chu Thư Nhân nói với người đánh xe ngựa:

- Đến phủ Vĩnh An quốc công đi.

Người đánh xe ngựa của Hộ Bộ sửng sốt, nghi ngờ mình nghe nhầm:

- Thượng thư đại nhân không về Hộ Bộ sao?

Chu Thư Nhân: - Phủ Vĩnh An quốc công nhé.

Nói xong anh nhắm mắt lại, người đánh xe ngựa sợ hãi, ít khi nào hắn thấy sắc mặt Thượng Thư đại nhân u ám đến vậy, sắp xảy ra chuyện lớn rồi!

*

Hoàng cung

Hoàng Thượng quay lại chính điện, gọi Trương công công đến dò hỏi, sau khi nghe nói Chu Thư Nhân nổi giận đùng đùng ra khỏi cung, Hoàng Thượng: “...”

Thái Tử nói: - Bởi vì An Hòa sao?

Hoàng Thượng nhớ đến lời Chu Thư Nhân nói, Chu Thư Nhân đi đánh nhau rồi:

- Đi phủ Vĩnh An quốc công liền đi.

Thái Tử: “??”

Chu Thư Nhân đã đến phủ Vĩnh An quốc công. Vĩnh An quốc công có công lập nước nên Thái thượng hoàng đối xử rất hào phóng với mấy vị quốc công. Phủ Quốc công hiếm diện tích rộng lớn, cổng son khiến người ta phải sợ hãi. Người đánh xe ngựa có phần khiếp đảm, Chu Thư Nhân thấy người đánh xe ngựa hèn nhát thì nói:

- Sợ gì? Có bản hầu đây chống lưng, đi đập cửa đi.

Người đánh xe ngựa: “...”

Bản thân hắn còn đang hốt hoảng đây nè. Mà sao Thượng Thư đại nhân lại muốn đập cửa phủ Quốc Công vậy?

 

Trước Tiếp