Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đôi mắt của Ngọc Nghi đỏ lên: - Vâng.
Trúc Lan vừa định nói tiếp thì Đinh quản gia đã đích thân đến nói:
- Vu nhị công tử đã đến.
Trúc Lan không hề né tránh, nói:
- Mời Vu nhị công tử đến đây đi.
Vu nhị công tử nhanh chóng xuất hiện, vừa bước vào mặt đã đỏ bừng. Dù có hôn ước rồi nhưng Vu nhị công tử vẫn chưa bao giờ đến nơi ở của vị hôn thê, đôi mắt không dám nhìn xung quanh, vừa bước vào đã cúi đầu thưa:
- Việt Dương chào lão phu nhân.
Trúc Lan rất thích đứa cháu rể tương lai này, nói:
- Ngồi đi.
Vu Việt Dương ngoan ngoãn ngồi xuống:
- Cháu muốn về quê thăm bà ngoại, cũng tiện đường với Ngọc Nghi nên sáng hôm sau cháu sẽ đến Hầu phủ để đi cùng.
Nói xong, tai của Vu Việt Dương đỏ bừng. Trúc Lan nhìn Ngọc Nghi, vẻ mặt của Ngọc Nghi rất ngạc nhiên, hiển nhiên là Vu Việt Dương vẫn chưa nói gì với Ngọc Nghi, cho thấy vì lo lắng cho mấy đứa Ngọc Nghi đi đường xa. Tấm lòng này đúng là hiếm có.
Trúc Lan nghĩ đến Châu thành nơi có dòng họ Vu thị ở đó, chỉ cách Ninh Châu hai châu. Nếu đi đường thủy thì sẽ không quá xa, thật trùng hợp.
Vu Việt Dương căng thẳng, trộm nhìn vị hôn thê của mình một cái, khi bắt gặp ánh mắt tươi cười của vị hôn thê, đôi tai vốn đã không đỏ nữa lại đỏ lên.
Trái tim già nua của Trúc Lan đau đớn:
- Đi cùng nhau có thể chăm sóc lẫn nhau cũng rất tốt, đến lúc đó làm phiền Vu nhị công tử để tâm nhiều hơn.
Vu Việt Dương vội lắc đầu, y biết Hầu phủ có sắp xếp, chỉ tính riêng hộ vệ đã có mười lăm người, tất cả đều là cao thủ hàng đầu:
- Là cháu làm phiền hầu phủ mới đúng.
Trúc Lan nhìn Vu Việt Dương, khuôn mặt này rất có tính lừa gạt. Nhìn bề ngoài có vẻ là một đứa trẻ rất nghe lời nhưng hành động lại rất to gan. Cô cảm thấy chắc chắn vị này sẽ theo đến Ninh Châu trước, Lão Tứ đột nhiên nhìn thấy con rể tương lai không biết sẽ có phản ứng gì đây. Tiếc là cô không thể thấy được.
Chớp mắt đã đến ngày ba tỷ muội Ngọc Nghi lên đường. Có mười lăm hộ vệ, cộng thêm bà tử, nha hoàn và gã sai vặt, chưa tính đến chủ nhân thì đội ngũ đã có 30 người. Vu Việt Dương cũng mang theo sáu hộ vệ, hai gã sai vặt khiến cho đoàn người rất đông.
Trúc Lan tiễn ba tỷ đệ lên xe ngựa, Chu lão đại muốn tiễn mấy đứa nhỏ ra khỏi cổng thành, đợi khi đội ngũ đã đi xa, Trúc Lan vẫn chưa về sân. Lý thị cảm thấy gió hôm nay hơi to:
- Mẹ, về sân thôi.
Trúc Lan: - Haiz, Ngọc Nghi đã lớn lên trước mắt mẹ, đứa nhỏ này vừa đi là đã cảm thấy lưu luyến rồi.
Lý thị: - Bọn chúng sẽ sớm quay lại thôi.
Trúc Lan xoay người, nói:
- Không nhìn nữa, chúng ta về thôi.
Non nửa canh giờ sau, xe ngựa ra khỏi kinh thành, Chu lão đại vỗ nhẹ bả vai của con trai, nói:
- Chăm sóc cho các đệ đệ và muội muội con thật tốt.
Minh Huy: - Cha hãy yên tâm.
Chu lão đại hạ giọng nói:
- Để ý Vu nhị công tử nhiều vào, tiểu tử này rất lớn gan.
Minh Huy gật đầu:
- Con biết rồi.
Chu lão đại cởi túi tiền đưa cho con trai, nói:
- Đây là vốn riêng của cha, con cứ giữ lấy. Đừng bạc đãi bản thân.
Minh Huy mở to mắt, hỏi:
- Cha còn có vốn riêng sao?
Cha của hắn thật là lợi hại!
Sắc mặt của Chu lão đại trở nên mất tự nhiên, nói:
- Nếu không cần thì trả lại cho cha.
Minh Huy nhanh nhẹn nhét vào trong tay áo:
- Cha, cha về đi ạ.
Đoàn xe lại lên đường, Chu lão đại khẽ cười. Nếu không phải không thể đi được thì hắn cũng muốn đi Ninh Châu.
Minh Huy trở lại xe ngựa, nói với Minh Lăng:
- Đoán xem đại bá của đệ có bao nhiêu vốn riêng?
Minh Lăng: - Đại bá thực sự có vốn riêng sao?
- Ta cũng cảm thấy bất ngờ, mẹ ta vốn quản rất nghiêm!
Túi tiền đã được mở ra, bên trong có ngân phiếu trăm lượng và mười mấy lạng bạc vụn.
Minh Huy: - Tích góp được khá nhiều đó.
Minh Lăng hỏi:
- Huynh có kể với đại bá mẫu không?
- Không đâu.
Minh Lăng không tin, Minh Huy ca ca là người gây chuyện giỏi nhất nên bé con cảm thấy Đại bá thật đáng thương.
-
Ngày hôm sau, Tuyết Hàm và Lâm Hi trở lại Hầu phủ. Tuyết Hàm vừa vào phủ đã truyền đến một tin tức lớn:
- Trân Nguyệt công chúa đã chọn được phò mã rồi.
Trúc Lan tò mò hỏi:
- Là người của nhà nào vậy?
Tuyết Hàm: - Có xuất thân từ một thế gia ở phương nam, đã đỗ tiến sĩ, sau này sẽ ở lại kinh thành.
Trúc Lan nghe xong, ánh mắt có chút lơ đãng. Cô cảm thấy có lẽ có sự nhúng tay của Thư Nhân, Hoàng Thượng vẫn nghe theo lý lẽ mẹ chồng.
Tuyết Hàm khó hiểu nhìn mẹ:
- Mẹ, mẹ sao thế?
- Không sao, mẹ chỉ cảm thấy hơi ngạc nhiên thôi.
Tuyết Hàm: - Con cũng cảm thấy bất ngờ, còn tưởng đó là gia tộc của kinh thành cơ.
Trúc Lan đổi chủ đề:
- Nghe nói dạo gần đây sức khỏe của Hoàng Hậu khá hơn rồi hả?
Tuyết Hàm gật đầu, nói:
- Trông thần sắc đã tốt hơn rất nhiều, thời tiết đã dần ấm lên nên cứ cách vài ngày Hoàng Hậu sẽ đi dạo hoa viên một lần.
Trúc Lan hỏi: - Tiểu công chúa thì sao?
Tuyết Hàm ngập ngừng nói:
- Tiểu công chúa được nuôi bên người mẫu hậu.
Tất cả nha hoàn trong phòng Trúc Lan đều đi xuống rồi, nhưng Trúc Lan vẫn nói rất nhỏ:
- Hoàng Hậu không định...
Chữ “nuôi” đằng sau còn chưa được nói ra.
Tuyết Hàm lắc đầu:
- Hoàng Hậu muốn đón công chúa về nhưng mẫu hậu từ chối, mẫu hậu nói riêng với con rằng nếu Hoàng Hậu đã hối hận một lần thì có thể sẽ hối hận lần thứ hai. Mẫu hậu không muốn tiểu công chúa bị thương, cuối cùng mẫu hậu bàn bạc với Hoàng Thượng giữ tiểu công chúa lại. -
Trúc Lan công nhận:
- Nỗi băn khoăn của Thái Hậu là đúng.
Tuyết Hàm thở dài:
- Mỗi ngày tiểu công chúa chỉ có thể đến tẩm điện của Hoàng Hậu để thỉnh an, Hoàng Hậu có muốn chuộc lỗi cũng đã muộn rồi. Tuy trẻ con còn nhỏ nhưng cũng là người nhạy cảm nhất. Lúc trước Hoàng Hậu đối xử tốt với tiểu công chúa bao nhiêu, sau khi bị bệnh lại làm ngơ tiểu công chúa làm tiểu công chúa tổn thương bấy nhiêu.
Trúc Lan nhìn Lâm Hi, hỏi:
- Gần đây có ai hỏi đến Lâm Hi không?
Tuyết Hàm phụt cười:
- Không những đến để dọ ý con, mà còn thử cả vương gia nữa. Vương gia chỉ muốn treo một tấm bảng ở cửa vương phủ nói quận chúa Lâm Hi không đính hôn.
Trúc Lan cười, nói về Minh Thụy:
- Minh Thụy vốn mong có con gái nhưng sau khi nghĩ đến cảnh sau này con gái phải gả cho người khác liền đổi lại nói rằng con trai sẽ tốt hơn.
Tuyết Hàm: - Tính ra Lâm Tình cũng chỉ còn có mấy ngày nữa thôi.
- Đúng vậy.
Thanh Tuyết đi vào:
- Nha đầu của Nhị phòng đến báo đã trở dạ rồi.
Trúc Lan nghe vậy liền nói:
- Khéo vậy.
Tuyết Hàm hỏi: - Mẹ có qua đó không?
Trúc Lan nghĩ ngợi rồi nói:
- Chúng ta đi qua đó xem thử.
Đây là đứa cháu đầu tiên của nhị phòng, cô nên đi qua đó trông chừng.
Tuyết Hàm đỡ Trúc Lan đứng dậy, nói:
- Hôm nay con đến đây cũng là trùng hợp, đứa nhỏ này có duyên với con. Con muốn xem đó là con trai hay con gái đây.
Lâm Hi vẫn còn nhỏ, không hợp đến đó, bèn đến Ngũ phòng tìm Ngọc Văn chơi rồi.
Nhị phòng
Triệu Thị là người cẩn thận, đã sắp xếp xong mọi việc. Minh Thụy đang đợi bên ngoài:
- Bà nội, tiểu cô cô.
Trong số các cháu trai của Trúc Lan, Minh Thụy là người chu đáo nhất, điều này cũng được thể hiện trên người thê tử, từ lúc hắn biết Lâm Tình sắp sinh thì chưa bao giờ rời khỏi nhà mà ngày nào cũng bên cạnh Lâm Tình.
Trúc Lan hỏi Triệu Thị:
- Bà đỡ nhìn xong thì nói thế nào rồi?
Triệu Thị cười: - Nói là vị trí thai đúng tư thế, thai nhi không lớn lắm nên sẽ bớt phải chịu khổ hơn.
Thị đã sinh mấy đứa con, lại cũng từng khó sinh nên vô cùng chú ý đến đứa con đầu lòng của Lâm Tình.
Trúc Lan nghe vậy thì vỗ tay Triệu thị nói:
- Con đã vất vả rồi.
Từ sau khi Lâm Tình có thai, Triệu Thị đều tự mình lo liệu mọi việc. Cô chứng kiến hết, biết Triệu Thị là một người mẹ chồng tốt.
Trúc Lan và Tuyết Hàm ngồi xuống, Tuyết Hàm cười nói:
- Hôm nay thời tiết rất đẹp, đứa nhỏ này thật may mắn.
Triệu Thị cảm thấy muội muội là người rất may mắn, muội muội nói như vậy khiến thị tin tưởng:
- Xin nhận lời hay của muội nhé.
Đứa bé này có phước thật, Lâm Tình được đưa vào phòng sinh hơn hai canh giờ thì đứa bé đã thuận lợi chào đời. Lâm Tình không gặp phải vấn đề gì nghiêm trọng, vẫn còn sức để nhìn đứa bé
Minh Thụy ôm con gái, lòng dạ mềm nhũn và rối bời. Hắn lẩm bẩm nói:
- Sau này nếu ai muốn lấy con phải qua được cửa ải của cha.
Trúc Lan thấy Triệu Thị thực sự thích đứa nhỏ, nụ cười của cô càng tươi hơn. Nghe Minh Thụy nói vậy thì lên tiếng:
- Vậy thì cháu phải bận rộn rồi, đứa nhỏ này thừa hưởng ưu điểm của cháu và Lâm Tình đấy.