Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1621: Bổn Phận

Trước Tiếp

Xương Trung dẫn Cố Thăng đi tìm Khương Đốc và Mộc Phàm, Khương Đốc và Mộc Phàm đang sôi nổi trò chuyện, Khương Đốc nhìn thấy tiểu cữu cữu, bèn nói:

- Chúng con đỗ Tiến sĩ rồi.

Họ là những người hưởng lợi, bọn họ có thể nghe ông ngoại nói về một số chuyện triều chính, nghe nhiều nên khi thi đình không hề hoảng hốt, trích dẫn mấy câu ông ngoại nói, vậy mà lại thi được tiến sĩ. Khương Đốc cho rằng mình chỉ có thể là đồng tiến sĩ thôi cơ.

Xương Trung cũng cười:

- Là chuyện vui lớn.

Khương Đốc hỏi Cố Thăng:

- Cố công tử là Trạng Nguyên sao?

Cố Thăng lắc đầu:

- Là thám hoa.

Khương Đốc sửng sốt một lát, sau đó lại cảm thấy bình thường, ai nói là hội nguyên thì nhất định sẽ là Trạng Nguyên, hắn nói:

- Chúc mừng.

Cố Thăng đáp lễ: - Cảm ơn.

Trong tương lai bọn họ sẽ cùng làm quan, có điều Cố Thăng hiểu rất rõ, tuy bản thân là thám hoa, nhưng không biết chuyện mai sau sẽ như thế nào. Ngược lại Khương Đốc và Mộc Phàm có ông ngoại và các cữu cữu ở đây, tương lai của họ sẽ xán lạn. -

Minh Thụy tìm đến đây, Xương Trung hỏi:

- Thượng Quan Lưu đứng thứ bao nhiêu?

Minh Thụy đáp: - Hạng sáu ạ.

Xương Trung: - Không tệ.

- Đúng vậy, Ôn lục công tử đứng thứ năm.

Xương Trung dùng quạt vỗ vào lòng bàn tay:

- Chỉ thiếu một chút.

Minh Thụy gật đầu:

- Đúng vậy, vị này thất sự rất lợi hại.

Xương Trung thấy Minh Thụy nhìn Cố Thăng, cười nói:

- Ta thấy Cố Thăng công tử gặp chuyện khó xử nên giúp đỡ một tay.

Cố Thăng xấu hổ nói:

- Đa tạ Chu công tử.

Bởi vì thân phận của Chu công tử nên không ai dám tiến lên, bọn họ cố kỵ Chu hầu phủ.

Xương Trung nói: - Ta có thể giúp huynh lần này, nhưng sau này phải dựa vào chính huynh.

Cố Thăng cười: -Ta hiểu được.

Nhóm người tách ra, hôm nay là ngày vui của Khương gia, bọn họ không cần đi Hầu phủ, trực tiếp trở về Khương gia. Trúc Lan, các con dâu và nhóm cháu trai cháu gái đến nhà con gái lớn. Khi người báo tin vui rời đi, ngoài cửa đã đốt pháo và rải tiền mừng tận hai lần liền.

Khương lão phu nhân mừng tóe lệ, quay lại nhà chính rồi mà nước mắt vẫn còn chưa ngừng. Tuyết Mai cũng vui mừng, lại cảm thấy hết cách với mẹ chồng:

- Mẹ đừng khóc nữa, lát nữa Khương Đốc và Mộc Phàm sẽ về đến nơi.

Khương lão phu nhân không khống chế được bản thân, bây giờ nhà mình đã có tiến sĩ nên khác biệt lắm, Khương gia cũng có quan chức, cảm giác này rất đặc biệt. Dù cho tranh của con trai được săn lùng đến đâu cũng không thể làm bà ta kích động bằng việc cháu trai đỗ tiến sĩ.

Khương lão gia cũng rơi nước mắt, nói:

- Ta không làm liệt tổ liệt tông phải thất vọng rồi.

Trúc Lan ở bên cạnh im lặng, bây giờ là niềm vui của Khương gia. Sau khi niềm vui qua đi, Khương Thăng nghe cha nói nên trở về tế tổ liền nói:

- Tế tổ là điều phải làm.

Y cũng muốn về cùng, tránh cho mấy vị ca ca được một tấc lại muốn tiến một thước.

Nghe giọng điệu của con trai, Khương lão gia mấp máy môi nhưng không nói một lời. Sau này bọn họ sẽ sống cùng con trai út, con trai cả có bạc ông ta chia cho, cuộc sống ở quê cũng tính là giàu có, như vậy là đủ rồi. Còn về phần mấy đứa cháu trai đi học, học ở trường học của dòng họ Chu thị khiến ông ta không có gì phải lo lắng.

Hễ nghĩ đến bạc, ông ta lại sờ vào túi tiền của mình. Hàng năm đều có thu nhập, mảnh đất của mình có thôn trang lớn nhỏ, năm nay nuôi heo ngỗng cũng kiếm được rất nhiều tiền, trước khi chết ông ta sẽ phân chia ra. Nhiều con trai đúng là mang nợ!

Mấy người Khương Đốc trở về, phòng bếp của Khương gia đang bận rộn, bọn họ sẽ ăn một bữa cơm đơn giản trước, chờ đến buổi tối mới ăn mừng sau.

 

Lễ Bộ

Nhị hoàng tử tức muốn trào máu, Chu Xương Nghĩa thực sự có gan phê bình trên văn chương của y. Chữ viết cũng tạm được nhưng nội dung bình luận lại khiến người ta tức giận.

Xương Nghĩa cười ngây ngô:

- Kiến thức của thần không sâu, mong nhị hoàng tử bao dung.

Nhị hoàng tử có thể làm gì được, chỉ có thể cười:

- Ta nghe nói Chu đại nhân vẫn luôn học tập nên mới xin ý kiến của đại nhân, nếu việc này làm khó đại nhân thì sau này sẽ không làm vậy nữa.

Trên mặt Xương Nghĩa hiện lên vẻ tiếc nuối:

- Haizz, thần còn muốn cố gắng học tập để có thể giúp được cho điện hạ càng sớm càng tốt.

Nhị hoàng tử cất bài văn đi, nói:

- Bảng vàng đã được công bố, cháu ngoại và cháu rể của Chu đại nhân đều có tên trên bảng. Lễ Bộ sắp tách ra một bộ môn, Chu đại nhân có suy nghĩ gì không?

Vẻ mặt Xương Nghĩa vẫn khờ khạo như vậy, nói:

- Hai đứa nhỏ gặp may mắn, thần không có ý kiến gì. Hẳn là cha thần đã sắp xếp xong rồi.

Phân bộ môn là đề xuất của nhị hoàng tử nên hắn biết ngay sẽ có nội tình, xem ra là ban ơn lấy lòng. Chậc chậc, lá gan của nhị hoàng tử không chỉ lớn một cách bình thường đâu.

Nhị hoàng tử ám chỉ rằng:

- Ở lại kinh thành tốt hơn là đi làm quan xa, nên biết rằng không phải ai cũng có thể vào được sáu bộ.

Nụ cười của Xương Nghĩa vẫn không thay đổi:

- Ý của điện hạ là...

Nhị hoàng tử bực mình, Chu xương nghĩa cứ như vậy hoài, lần nào cũng khiến y chán nản, cuối cùng mím môi rời đi.

Liễu đại nhân đợi nhị hoàng tử đi rồi mới đến:

- Sao ngài lại đắc tội với nhị hoàng tử rồi?

- Sao ta dám gây sự với nhị hoàng tử chứ.

- Nhị hoàng tử vẫn còn quá trẻ, dù cho đã giấu diếm nhưng vẫn không giấu được vẻ bất mãn.

Xương Nghĩa: - Nhị hoàng tử muốn ban ơn cho Hầu phủ ta để lấy lòng, ta không đáp lại.

Liễu đại nhân vuốt râu:

- Bảo sao mà Nhị hoàng tử lại đòi tách ra một bộ mới!

Xương Nghĩa: - Giày vò nhau thôi, chúng ta chỉ cần làm tròn bổn phận của mình là được.

Ngày hôm sau đi diễu phố, buổi tối có yến hội được tổ chức trong cung. Sau khi yến hội kết thúc là có thể về quê để thờ cúng tổ tiên.

Sau buổi tiệc chiêu đãi đó, sáng sớm Trúc Lan thấy sắc mặt của cháu ngoại có hơi tái nhợt nên hỏi:

- Tối qua uống nhiều rượu lắm phải không?

Khương Đốc day day cái trán, nói:

- Vâng, có rất nhiều người biết cháu trai, bình thường cháu ít uống rượu mà hôm qua lại uống nhiều quá.

Trúc Lan nói: - Vậy nghỉ ngơi mấy ngày rồi hẵng về quê tế tổ.

Khương Đốc gật đầu, uống vài chén trà cho tỉnh táo, lại kể về yến tiệc ngày hôm qua:

- Mẹ cháu bảo cháu phải chú ý kỹ Trác Cổ Du, hôm qua cháu không rời mắt khỏi y. Bà ngoại, hôm qua Hoàng Thượng gọi Trác Cổ Du lên, trò chuyện một lúc lâu, còn ban một chén rượu nữa.

Trúc Lan: - Vậy còn Trạng Nguyên và thám hoa lang thì sao?

Khương Đốc nhớ lại, nói:

- Cũng tiến lên trò chuyện nhưng không lâu như Trác Cổ Du. Lúc Trác Cổ Du đi xuống, vẻ mặt của y vô cùng hưng phấn.

Bởi vì để ý nên hắn nhìn thấy rất rõ, sau khi Cổ Trác Du nói chuyện với Hoàng Thượng thì trông có vẻ phô trương hơn. Dù cách xa cũng có thể cảm nhận được tâm trạng của Trác Cổ Du rất tốt.

Trúc Lan trầm tư, hành động của Hoàng Thượng chắc chắn có ý nghĩa sâu xa. Thôi, không nghĩ đến nữa, dù sao Hoàng Thượng cũng không có âm mưu gì với nhà mình.

Khương Đốc ngồi một lát rồi về nghỉ ngơi, Trúc Lan bảo Đinh quản gia chuẩn bị một ít thức ăn cho con gái lớn.

  -

Trúc Lan đứng dậy đi đến sân của Ngọc Nghi, Ngọc Nghi đã đóng gói xong hành lý:

- Ngày mai sẽ lên đường, các cháu chớ kiểm tra cẩn thận xem có còn sót cái gì không.

Ngọc Nghi đỡ bà nội ngồi xuống, đáp:

- Cháu đã kiểm tra hết rồi, không thiếu thứ gì cả.

Trúc Lan vẫn có chút không nỡ, mấy đứa nhỏ sẽ đến Ninh Châu sống một thời gian, lần này đi tận nửa năm, cô nói:

- Trên đường đi phải cẩn thận, chăm sóc cho bản thân thật tốt.

Ngọc Nghi cũng không đành lòng, nàng ấy đã lớn lên bên ông bà:

- Vâng, bà nội cũng nên chú ý đến sức khỏe của mình hơn.

Trúc Lan vỗ về tay cháu gái:

- Được, được.

Thanh Tuyết bước lên trước, Trúc Lan cầm lấy chiếc hộp đưa cho cháu gái:

- Ở đây có ngân phiếu và một ít bạc vụn mà bà đã chuẩn bị, ra ngoài có bạc vụn sẽ tiện lợi hơn.

Ngọc Nghi mở hộp ra, thấy chỉ riêng ngân phiếu thôi đã có hơn ngàn lượng, còn có một tầng bạc nén năm lượng, xung quanh là một hai lạng bạc vụn:

- Bà nội, cháu gái có bạc mà.

Trúc Lan nắm tay Ngọc Nghi nói:

- Bà biết trong tay cháu có nhiều bạc, đây là tấm lòng của ông bà. Hãy cầm lấy đi!

Trước Tiếp