Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân khoe khoang xong, vui vẻ ra cung, nhưng chưa đi được hai bước thì trương công công đã đến rồi, nói:
- Hầu gia, Hoàng Thượng tìm ngài có việc.
Chu Thư Nhân: “...”
Hối hận vì đã ở lại khoe khoang, sớm biết là vậy thì anh đã về ngay khi buổi chầu kết thúc rồi.
Chu Thư Nhân rề rà đi đến chính điện, đã bao mươi phút trôi qua, dù Trương công công có nóng vội cũng vô ích, Hoàng Thượng thấy cuối cùng người cũng đến:
- Nếu khanh vẫn chưa đến chắc trẫm phải phái thị vệ đi tìm khanh mất.
Chu Thư Nhân thở dài:
- Hoàng Thượng, thần thật sự hết bạc rồi, ngài đừng có bóc lột thần như vậy chứ, nhìn xem tay chân già nua của thần đã gầy gò ra nông nỗi này. Làm gì có chỗ nào ép được ra lợi lộc nữa?
Hoàng Thượng im lặng một lát, nói:
- Haiz, trẫm cũng hết cách rồi.
Chu Thư Nhân nhún vai, nói:
- Thần cũng không có cách nào.
Chỗ nào trong triều cũng cần bạc, xuân vừa đến ngài đã nghĩ đến việc muốn ra ngoài trốn rồi. Mùa xuân khiến tính tình của ngài nóng nảy hơn.
Hoàng Thượng thấy thái độ kiên quyết của Chu Thư Nhân, nói:
- Hay là cứ ứng ra một khoản trước?
Chu Thư Nhân: - Lấy gì ứng?
Hoàng Thượng không nói nữa, số bạc đề phòng hàng năm mà Chu Thư Nhân để dành không được động đến, lỡ có lũ lụt, cần phải xây dựng đê đập thì sao?
Chu Thư Nhân không chiều Hoàng Thượng, sẽ không nghĩ cách kiếm tiền, không có thì là không có, vẫn là câu nói đó: anh là người chứ không phải thần.
Hoàng Thượng thở dài:
- Xem ra chỉ có thể gác lại.
Chu Thư Nhân cũng thở phào nhẹ nhõm, ai bảo thời buổi khó khăn.
Hoàng Thượng lại nói:
- Không biết khi nào thời kỳ băng hà này mới kết thúc.
Thu nhập từ thuế đã giảm đi rất nhiều, mỗi lần nhìn thấy số bạc thu thuế là ngài lại cảm thấy đau lòng.
Chu Thư Nhân thầm nghĩ, những ngày tháng như thế này vẫn còn dài, nếu không tính toán cẩn thận, thì cuộc sống tương lai sẽ càng không có cách.
Buổi trưa, Lý thị vừa từ bên ngoài trở Hầu phủ. Thị đi thẳng đến gian nhà chính: - Mẹ.
Trúc Lan đang ăn mì, hỏi:
- Sao con lại về vào giờ này?
Lý thị ra hiệu nha hoàn lấy cho mình một bát mì, nói:
- Con về sớm ạ.
Trúc Lan cũng đã ăn gần xong, bình thường con dâu cả sẽ không về trước nên cô mới hỏi:
- Có người làm con không vui sao?
- Không có, nói chuyện làm con thấy phiền nên về trước.
- Nói về cái gì thế?
Lý thị: - Nói tuổi của Minh Huy đã không còn nhỏ nữa, hôm nay có rất nhiều người lải nhải về con gái nhà mình bên tai con. Từ lâu Minh Huy đã nói với con rằng muốn tìm được người tâm đầu ý hợp, con không thể đồng ý với bất kỳ ai nên đành về trước.
Trúc Lan: - … Lẽ nào nó phải lòng cô nương nhà nào rồi?
Lý thị lắc đầu:
- Không phải, chẳng qua là nó không muốn thành thân sớm thôi. Tiểu tử đó rất có tham vọng.
- Con rất hiểu con trai của mình nhỉ.
Lý thị cảm thấy con cái nhiều là do mắc nợ, thị nói:
- Bọn chúng đều do con sinh ra mà!
Trúc Lan bật cười:
- Mì đây rồi, mau ăn đi.
- Vâng.
Buổi chiều Xương Trung trở về, Trúc Lan hỏi:
- Sân nhà Cố công tử hẳn là rất náo nhiệt phải không?
- Rất náo nhiệt, có thương nhân đến tặng quà, còn có quan viên đến chúc mừng… à đúng rồi, Trác Cổ Du cũng đến.
Trúc Lan: - Tâm tư của Trác Cổ Du quá nặng nề.
Xương Trung: - Đúng vậy, hôm nay còn trò chuyện với Cố Thăng, giọng điệu vô cùng thân thiết, cứ như là bạn bè ấy.
Trúc Lan trầm giọng nói:
- Mẹ cũng đang chờ bảng vàng.
Xương Trung cười:
- Bây giờ không ai dám có âm mưu gì với Cố Thăng nữa, trước khi thi mà Hội Nguyên xảy ra chuyện nhất định sẽ bị điều tra.
- Đúng vậy, tất cả những người có lòng riêng đều phải dằn xuống.
Chớp mắt đã đến kì thi đình, Hoàng Thượng chưa gặp Trác Cổ Du bao giờ nhưng Thái Tử đã từng gặp rồi. Hoàng Thượng thầm nghĩ, đúng là tướng mạo tuấn tú.
Ánh mắt của Hoàng Thượng rơi vào Cố Thăng, càng thêm hài lòng. Sau đó lại lần lượt ngó từng người một, tâm trạng của ngài khá tốt.
Cố Thăng cố gắng thả lỏng đầu óc, tự nhủ với bản thân: không được căng thẳng, bình tĩnh lại rồi mới cầm bút viết.
Trác Cổ Du thì căng thẳng hơn, trên người có gánh nặng, áp lực cũng càng lớn, nhất là trên kia còn có Hoàng Thượng đang ngồi. Y lại sợ bị Hoàng Thượng nhìn ra được nên phải mất một lúc lâu sau mới bình tĩnh. Trạng Nguyên, phủ Quốc Công cần có Trạng Nguyên.
Thái Tử nghĩ tới lời phụ hoàng nói, có thể lợi dụng phủ Quốc Công làm đao, nếu gãy thì thôi, khóe miệng Thái Tử nhếch lên. Đúng là một thanh đao khá sắc, chỉ cần nói ngon nói ngọt một chút là sẽ nắm chặt trong lòng bàn tay.
-
Thi đình kết thúc, Cố Thăng đứng dậy rời đi, Trác Cô Du đuổi theo, hỏi:
- Đi cùng nhau nhé?
Cố Thăng thật sự không muốn liên quan gì đến Trác Cổ Du, Đỗ công tử đã lật mặt rồi, Kỷ Đức Minh cũng thật sự là kẻ tiểu nhân, nhưng y không sợ. Ngược lại chính Trác Cổ Du mới là người khiến Cố Thăng cảm thấy căng thẳng, cảnh giác.
Cố Thăng lại nghĩ đến ý đồ của phủ Quốc Công với huyện chúa, người ngoài như y còn có thể nhìn ra điều gì đó nên càng không muốn tiếp xúc:
- Cố mỗ đi chậm, công tử cứ đi trước thôi.
Trác Cổ Du cười cười:
- Vậy được, ta đi trước đây.
Đợi đám người thực sự đi rồi, Cố Thăng mới dám thở ra một hơi. Y chậm rãi rời đi, không phát hiện được Ôn lục công tử đứng ở nơi xa đã nhìn thấy hết mọi chuyện.
Kỷ Minh Đức vẫn đang chờ người, nói:
- Ta chờ huynh đỗ Trạng Nguyên, châu của chúng ta cũng có thể có một vị Trạng Nguyên.
Cố Thăng: - Ngươi sợ ta sống bình yên quá hay gì?
Chỗ này là hoàng cung, nếu Hoàng Thượng nghe được những lời này thì sẽ nghĩ như thế nào?
Kỷ Đức Minh cười:
- Coi kìa, ta vui mừng quá nên quên mất mình đang ở đâu.
- Kỷ Đức Minh, ngươi cho rằng bây giờ mình đã có chỗ dựa nên không sợ cái gì sao?
Kỷ Đức Minh: - Không biết Cố huynh đang nói gì thế?
- Ha, thật nhàm chán, sau này nhớ đi vòng qua ta, bản thân ta là người thù rất dai.
Kỷ Đức Minh không tin, đi cùng nhau cả chặng đường, gã thấy Cố Thăng có tính tình ôn hòa, nếu không gã cũng sẽ không vượt giới hạn hết lần này đến lần khác.
Cố Thăng sải bước rời đi. Sao y nói mà không có ai tin chứ, chẳng qua bây giờ y vẫn chưa có năng lực mà thôi.
Khương Đốc và Mộc Phàm đang ở cách đó không ra, bọn họ có thể nghe rõ ràng. Khương Đốc hỏi:
- Huynh nghĩ Trạng Nguyên sẽ là ai?
Mộc Phàm: - Không biết, dù sao cũng không phải hai ta.
Khương Đốc ủ rũ:
- Haiz, lần này khốc liệt Quá.
Khi y viết xong, đã có rất nhiều người đã viết xong. Mà còn không phải là một người!
Mộc Phàm cũng thở dài, sau đó lại mỉm cười, hắn vốn đã rất may mắn, Giang gia sẽ có lại chức quan sớm thôi. -
Thi đình xong rồi, Chu gia không mong đợi nhiều lắm nên chẳng màng đến bảng vàng.
Vào ngày công bố bảng vàng, Trúc Lan cảm thấy bất ngờ:
- Ngọc Văn không đi theo sao?
Tô Huyên lắc đầu:
- Nha đầu này vẫn đang ngủ, con đã lay nó dậy rồi nhưng nó nói không cần đi.
Trúc Lan: - Không muốn đi thì thôi, dù sao Xương Trung cũng sẽ đưa tin về.
Lúc dán bảng vàng, có rất nhiều tụ tập xung quanh, phần lớn đều đang xem náo nhiệt, lần này Xương Trung chen lên trước từ sớm. Vừa nhìn đã thấy được Trạng Nguyên không phải Cố Thăng cũng không phải là Cố Trác Du, Trạng Nguyên là người đứng thứ ba trong kỳ thi Hội - một vị cử nhân của phương nam đã hơn ba mươi tuổi. Trác Cổ Du là bảng nhãn, Cố Thăng là Thám Hoa lang.
Xương Trung lấy quạt che mặt, trong kỳ thi Hội, kiến thức của Cố Thăng đã vượt qua Trác Cổ Du, trên bảng vàng lần này lại lấn át cả về nhan sắc. Nhất định là Hoàng Thượng đang cố ý!
Trác Cổ Du nắm chặt cây quạt, không hề vui vẻ chút nào. Ai mà không biết Thám Hoa là người đẹp trai, đôi mắt y nhìn chằm chằm vào Trạng nguyên và Tham Hoa.
Xương Trung muốn trở về hỏi cha xem có phải nội tình gì trong đó hay không. Trạng nguyên khóc rồi, sau đó cho người rải tiền.
Cố Thăng cảm thấy có hơi tiếc nuối, sau khi thi xong y đã biết được, đề thi lần này mình chưa tiếp xúc bao giờ nên tiếc nuối trong lòng nhanh chóng biến mất. Y đã là thám hoa lang rồi, chỉ là chưa vui được bao lâu liền bị người khác vây quanh:
- Công tử! Lão gia nhà ta đang đợi phía trước, mời công tử.
Cố Thăng: - Ta còn có việc cần làm.
Kết quả là không ai lùi bước.
Xương Trung vừa thấy thì đi lên trước:
- Chúc mừng Cố huynh! Xe ngựa của chúng ta đã đợi lâu rồi, chúng ta đi thôi.
Nói xong dẫn Cố Thăng đang cảm kích đi khỏi, để lại đám quản gia chỉ nhìn nhau mà không dám tiến lên.