Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu hầu phủ
Xe ngựa của Ngọc Văn vừa vào sân, Thanh Tuyết đã chờ sẵn bèn nói:
- Huyện chúa, lão phu nhân đang chờ Huyện chúa đấy!
Ý định lẻn về sân của Ngọc Văn tan biến, nói:
- Ta cũng đang định đi gặp bà nội đây.
Nếu Thanh Tuyết không thấy hướng bước chân của Ngọc Văn thì chắc cũng tin: - Vâng.
Ngọc Văn thở dài trong lòng, Thanh Tuyết cái gì cũng tốt, chỉ là có hơi lạnh lùng, nàng ấy bước nhanh về phía chủ viện.
Trúc Lan đang nói chuyện với Tô Huyên thì nghe thấy tiếng của Ngọc Văn, cô nhẹ giọng nói:
- Đã về rồi à.
Ngọc Văn đi vào, thấy mẹ mình cũng đang ở đó, vẫn rất bình tĩnh, thưa:
- Bà nội, mẹ.
Tô Huyên khịt mũi:
- Con có đúng là con gái của mẹ không vậy?
Con gái ra ngoài rồi thị mới biết, thị đã hỏi bà tử vài lần, nhịn nãy giờ chờ con gái về.
Ngọc Văn xoay một vòng, nói:
- Mẹ nhìn xem có phải con gái của mình không nào?
Tô Huyên hừ một tiếng:
- Không giống, con gái của ta chưa bao giờ siêng năng như vậy cả.
Ngọc Văn chớp mắt, mấy ngày trước trêu chọc mẹ quá đáng, mẹ đã tức giận rồi, nàng ấy kéo lấy tay áo Tô Huyên nói:
- Con đi xem kịch ạ.
Trúc Lan nói xen vào:
- Kịch hôm nay có đặc sắc không?
Ngọc Văn gật đầu:
- Đặc sắc, đặc sắc lắm ạ, mặt của Trác Cổ Du tái mét, cháu nhìn thấy rất rõ.
Tô Huyên vỗ cái trán của Ngọc Văn, hỏi:
- Cố công tử là hội nguyên sao?
Ngọc Văn sờ sờ cái mũi:
- Đúng vậy, thật sự có bản lĩnh thi được hội nguyên.
Trúc Lan cười tủm tỉm:
- Không có kịch nào khác sao?
Mặt của Ngọc Văn cũng không đỏ, thoải mái nói:
- Có chứ, có rất nhiều quan viên để ý đến Cố công tử, bên cạnh Cố công tử có cả đống quản gia, tiếc là Cố công tử không có ý định thành thân. Tích cách của người này không thích bị khống chế.
Tô Huyên lại tức giận, thị bận rộn hỏi trước hỏi sau, nha đầu này lại làm như không có việc gì, không ít lần thị làu bàu sau lưng. Thị hừ một cái, nói:
- Con mới gặp vài lần mà có vẻ cũng biết rõ nhị.
Ngọc Văn chỉ vào đôi mắt mình, nói:
- Con có một đôi mắt biết nhìn người mà.
Trúc Lan bật cười:
- Hôm nay Cố công tử từ chối hết nên cháu mới nói được như vậy, nếu như Cố công tử đồng ý thì sao?
Ngọc Văn nhún vai nói:
- Chỉ có thể nói không có duyên phận thôi.
Ai bảo nàng ấy vẫn còn nhỏ, chẳng qua hiếm có người vừa mắt nàng ấy, nếu người này không được thì cùng lắm là tìm người khác, nàng ấy sẽ không khó chịu. Nói thẳng ra, nàng ấy không nghĩ đến tình yêu mà chỉ cần cuộc sống theo ý mình là được.
Trúc Lan không còn phải lo lắng cho cháu gái Ngọc Văn nữa, ai tổn thương chứ nha đầu này thì chưa biết, thực ra như vậy cũng tốt, cô nói:
- Cháu biết đúng sai là được.
Ngọc Văn ôm lấy cánh tay bà nội, nàng ấy rất biết chừng mực nên hôm nay cũng không nhiều lời. Nàng ấy biết rõ, người như Cố Thăng rất hiểu bản thân. Vì vậy, nàng ấy thật sự không nóng vội chút nào.
Trúc Lan xoa đầu cháu gái, hôm nay không đeo nhiều trang sức:
- Cháu cũng mệt rồi, về nghỉ đi.
Ngọc Văn quay đầu lại nói:
- Biểu ca và biểu tỷ phu cũng đỗ, lát nữa có phải đến nhà của đại cô cô không ạ?
Trúc Lan cười gật đầu:
- Có đi! Cháu về nghỉ ngơi trước đi, khi nào đi sẽ gọi cháu.
Quả thực Ngọc Văn đã buồn ngủ, bèn thưa:
- Vậy cháu về ngủ một lúc.
Tô Huyên thấy con gái đi rồi, cảm thấy bất đắc dĩ:
- Nha đầu này có chính kiến quá mạnh.
- Mẹ thấy như vậy lại hay.
Tô Huyên nghĩ ngợi rồi mỉm cười nói:
- Đúng là hay thật.
Có khi nào mà nữ nhân không bị coi thường, thị đã thấy quá nhiều người bị coi thường nên con gái như vậy cũng tốt.
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân cảm ơn các quan viên Hộ Bộ đến chúc mừng xong, đang ngồi uống trà thất thần. Vận may của cháu ngoại và cháu rể không tốt lắm, anh đã nhìn kỹ danh sách năm nay, có rất nhiều nhân tài, anh cũng rất vui.
- Cha.
Chu Thư Nhân ngạc nhiên:
- Con không ở Lễ Bộ mà đến Hộ Bộ làm gì?
Hơn nữa, Nhị hoàng tử đang ở Lễ Bộ, quan viên Lễ Bộ nếu không có việc sẽ rất ít khi ra ngoài, sợ bị Nhị hoàng tử bắt gặp và báo cáo với Hoàng Thượng.
Xương Nghĩa: - Con ra ngoài có việc, đi ngang qua Hộ Bộ nên vào gặp cha.
Chu Thư Nhân nhướn mày hỏi:
- Con không định quay lại Lễ Bộ sao?
Xương Nghĩa thở dài:
- Gần đây nhị hoàng tử thường xuyên đến tìm con để nói chuyện, con thấy mệt mỏi lắm.
Chu Thư Nhân vui vẻ:
- Sợ sao?
Xương Nghĩa buồn bực nói:
- Nhị hoàng tử khó đối phó quá, haiz, y cứ hỏi nhi tử, nhiều lúc nhi tử muốn giật tóc y lắm.
Đặc biệt là Nhị hoàng tử rất thích viết văn chương cho hắn đọc, đúng là trêu ngươi. Hắn không đủ kiến thức, tiếng bản ngữ còn nói chuyện được chứ lâu lâu lại đưa văn chương cho hắn đọc để làm gì? Chẳng lẽ không biết hắn không tham gia khoa cử sao?
Hắn đã cố gắng hết sức nhưng tài năng của hắn đúng là thần kỳ, dù nỗ lực bao nhiêu vẫn không thể viết ra được một áng văn hay!
Chu Thư Nhân nghe nhi tử phàn nàn suốt thời gian một chén trà nhỏ, hỏi:
- Muốn nhờ con mang về cho ta xem thì có?
- Đúng vậy, nên nhi tử thực sự rất sợ hãi.
- Ngốc nghếch.
Xương Nghĩa: “...”
- Nhị hoàng tử dám cho xem thì con dám bình luận là được, cứ bình luận thẳng trên văn chương luôn. Tự làm mình khó chịu chẳng phải ngốc nghếch thì là cái gì?
Xương Nghĩa cười: - Do nhi tử vẫn quá nhút nhát.
Chu Thư Nhân lại nói:
- Tối nay đến thẳng nhà muội phu của con, hôm nay là ngày đáng ăn mừng.
Xương Nghĩa gật đầu:
- Hết giờ làm con sẽ đến đón cha.
- Ừm, hai đứa nhỏ này cho đi xa cũng tốt.
Xương Nghĩa nghe vậy thì hỏi:
- Có người hỏi cha chuyện này sao?
Chu Thư Nhân gật đầu:
- Chức vị giống như mỗi cây củ cải một cái hố, làm sao mà không đến thử xem ta có ý đồ gì không cho được. Về phần thứ cát sĩ thì thôi, sau ba năm khảo hạch sẽ bổ nhiệm làm quan ở xa hết. Chi bằng chọn ra vào người để bổ nhiệm trước.
Xương Nghĩa tò mò:
- Cha đã chọn được nơi đi rồi sao?
Chu Thư Nhân cười nói: - Vùng duyên hải không đến nỗi nào.
- Con còn tưởng rằng...
- Tưởng rằng ta đưa bọn chúng ra thảo nguyên à?
Xương Nghĩa không trả lời, coi như cam chịu. Chu Thư Nhân nói:
- Nếu là người không có quan hệ thân thiết với nhà ta như Ngô Minh thì rất hợp lý, nhưng Minh Vân đã qua đó rồi nên bọn chúng không thể đi nữa.
Xương Nghĩa thổn thức:
- Cha, cha vất vả quá rồi.
Thật ra Chu Thư Nhân có cảm giác đạt được thành tựu, anh nói:
- Đợi cha già rồi, sau này các con phải tự dựa vào bản thân.
Kế hoạch của anh không thể nào không thay đổi, sẽ thay đổi theo sự phát triển, nhưng mục đích vẫn như cũ, anh mong rằng sau này mình còn có thể che chở được cho Chu gia - khi đó là thế hệ sau của anh.
-
Sáng sớm hôm sau, có rất nhiều đại thần đều vui vẻ, đương nhiên có người không vui, ba năm rồi lại ba năm cứ thể bỏ lỡ vô số cơ hội.
Hoàng Thượng cũng vui mừng, quốc gia cần có nhân tài, lần này có nhiều nhân tài, ngài đã khoanh tròn mấy người trên danh sách.
Chu Thư Nhân nhận ra có không ít người đang nhìn mình, không có cách nào, bởi lẽ, bọn trẻ nhà mình giỏi giang thật sự. Dù cho cháu ngoại mình không nổi danh thì vẫn có tiên trên bảng, những người cẩn thận đều sẽ chú ý đến. Chu hầu phủ rất giỏi nuôi dạy con cái.
Sau buổi chầu triều có rất người vây quanh Chu Thư Nhân, có người đến hỏi kinh nghiệm, có người hỏi thăm bọn trẻ chưa có hôn ước, cảm thấy học hành như vậy thì con cái sinh ra sẽ không kém đi đâu được.
Tiết đại nhân cảm thấy gia thế của mình ổn lắm, con trai cũng giỏi nên bước tới nói:
- Con trai út của ta đã là tú tài rồi.
Chu Thư Nhân: - Tiết đại nhân đang khoe khoang sao?
Tiết đại nhân: “!!”
Suýt chút nữa là Uông Cự bật cười thành tiếng, Chu Thư Nhân đang cố ý đấy!
Chu Thư Nhân duỗi tay ra nói:
- Hầy, ta có nhiều cháu trai, tuy không phải xuất sắc nhất nhưng cũng không tệ, để ta cũng đếm thử xem.
Khóe miệng Tiết đại nhân cứng ngắc, vẻ mặt đờ đẫn nghe Chu hầu gia khoe khoang. Thật sự không phải đến để khoe khoang, ông ta muốn kết thân mà!