Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1618: Chúc Mừng

Trước Tiếp

Xương Trung đùa dai cố tình không trả lời:

- Đến lúc đó sẽ biết.

Ngọc Văn cũng cười:

- Muội ngủ một lát đây.

Minh Thụy: “...”

Bây giờ mới đúng, đây mới là Ngũ muội muội của hắn.

Ngọc Văn nói tuân thủ quy củ thì sẽ tuân thủ quy củ, khác với mẹ nàng ấy. Trước đây Tô Huyên là bé gái mồ côi, từ lúc Tô Huyên quản lý Tô gia đã nghe đủ thứ lời đồn vớ vẩn, lá gan cũng lớn, không sợ bị bàn tán nên có thể mạnh dạn theo đuổi cha Ngọc Văn. Ngọc Văn thì không thể, nàng ấy là nữ nhi của Chu gia, không được làm chuyện ảnh hưởng đến thanh danh của mình, điều này liên quan đến toàn bộ nữ nhi của Chu gia.

Ngọc Văn nhắm mắt lại, nhưng trong đầu thì không ngừng suy nghĩ. Hôm nay nàng ấy đến xem, Cố Thăng bị mấy nhà để ý thì Cố Thăng sẽ thuận theo họ hay là sẽ tìm cách giải quyết?

Xe ngựa nhanh chóng đến Khương gia, xe ngựa của Khương gia đi theo sau. Khi xe ngựa đến nơi, vẫn chưa yết bảng nhưng đằng trước đã có rất nhiều người đang đứng đợi. Xương Trung và những người khác không vội bước xuống, để gã sai vặt đi trước.

Bên ngoài xe ngựa có tiếng của gã sai vặt, sau đó là tiếng gõ cửa, Xương Trung và Minh Thụy nhìn nhau, gã sai vặt bói:

- Công tử, có Trác công tử muốn gặp ạ.

Xương Trung nhìn qua chất nữ, ở đây có nhiều người, Trác Cổ Du lại có thanh danh khá tốt, nếu hắn không đồng ý gặp thì chẳng khác nào Chu hầu phủ phách lối. Xương Trung bèn ra hiệu cho Minh Thụy mở cửa xe, hỏi:

- Trác Công Tử không đi xem kết quả sao? Có vẻ rất tự tin với kết quả thi của mình nhỉ?

Trác Cổ Du biết gã sai vặt của Chu Xương Trung cho nên mới đi đến, kết quả lại gặp được An Hòa, y rất ngạc nhiên, nói:

- Ta vừa mới đến, thấy xe ngựa của Hầu phủ nên mới qua đây. Bây giờ đi lên phía trước chờ danh sách.

Xương Trung: - Vậy ta không làm trễ nãi việc công tử xem kết quả nữa, mời công tử.

Trác Cổ Du rất bế tắc, không một chủ tử nào của Chu hầu phủ có ấn tượng tốt với y. Y nhìn Chu Xương Trung, cuối cùng vẫn mím môi nói:

- An Hòa huyện chúa cũng đến xem kết quả sao?

Ngọc Văn mở mắt ra, nhìn thẳng vào mắt Trác Cổ Du đáp:

- Ta không thích rắc rối, không muốn sau này đắm mình trong mớ bòng bong không có hồi kết. Mời công tử đi cho.

Khi Trác Cổ Du hoàn hồn lại thì cửa xe ngựa đã đóng, y quay người đi xem danh sách, tuy vẻ mặt bình tĩnh, nhưng bên trong nội tâm lại không hề bình tĩnh. Y chưa bao giờ thử tưởng tượng thê tử tương lai sẽ như thế nào, bởi vì y biết mình không thể tự quyết định chuyện hôn nhân của mình, tính cách của thê tử ra sao không quan trọng, chỉ cần có ích cho phủ Quốc Công là được.

Y đã tiếp xúc với An Hòa huyện chúa vài lần, vị Ngũ tiểu thư này chưa có tiếng tăm gì, nhưng làm y phải á khẩu nhiều lần, nàng ấy quá thông minh. Y hiểu rõ mình cần một thê tử như vậy, một thê tử cùng nhau phấn đấu. Y chẳng để bụng vì bị An Hòa huyện chúa từ chối, nàng ấy còn nhỏ.

  -

Bên trong xe ngựa, Minh Thụy lên tiếng:

- Ngọc Văn thích công tử nhà ai? Nếu có gia thế thì tốt, còn là hàn môn thì..

Ngọc Văn: - Muội hiểu mà.

Xương Trung cười, chất nữ hiểu lí lẽ nên mới càng không làm ra một động thái nào chứ không Cố Thăng đã đi chầu ông bà từ kiếp nào rồi.

Lúc yết bảng, Ngọc Văn không xuống xe ngựa. Xương Trung để lại gã sai vặt rồi đi xuống cùng Minh Thụy. Minh Thụy đi tìm Thượng Quan Lưu - người bạn hiếm hoi của hắn.

Khương Đốc và Mộc Phàm không đủ tự tin, năm nay thí sinh rất xuất sắc. Họ không đứng trước bảng kết quả mà chỉ dám xem từ dưới lên.

Thượng Quan Lưu rất tự tin xem từ trên xuống:

- Đứng thứ tám.

Minh Thụy: - Chúc mừng.

Thượng Quan Lưu yên tâm rồi mới nói:

- Huynh không biết đâu, hồi Trác Cổ Du nổi danh, ngày nào ông cụ nhà ta cũng giám sát ta ôn luyện, chỉ sợ ta làm mất mặt Thượng Quan phủ.

Ánh mắt Minh Thụy nhìn chằm chằm vào người đứng đầu bảng, nói:

- Y vẫn còn kém một chút.

Thượng Quan Lưu vui sướng khi người gặp họa, nói:

- Ta còn tưởng đâu y ăn chắc rồi, cuối cùng vẫn bị Cố Thăng đoạt mất danh hội nguyên.

Minh Thụy: - Phương nam lại đạt được hạng nhất.

- Đúng vậy! Dù sao ta cũng đã làm nở mặt nở mày Thượng Quan phủ rồi, thi đình thì còn phải xem vận may.

Minh Thụy xem tới Ôn Lục công tử, nói:

- Ôn lục công tử đứng thứ mười.

Thượng Quan Lưu thấp giọng nói:

- Ta cũng bội phục hắn, vậy mà cũng có thể thi được vị trí thứ mười.

Minh Thụy cũng rất bội phục, khá khen cho con của thiếp thất. Vừa quay đầu đã nhìn thấy Ôn Lục, Ôn Lục nhìn sang. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Ôn Lục cười vui vẻ như vậy, cậu ta gật đầu rồi rời đi.

 

Thượng Quan Lưu ra hiệu nhìn sang, Minh Thụy quay đầu thì thấy Trác Cổ Du mặt mày cứng đờ nhìn chằm chằm vào danh sách. Khi có người chúc mừng, y chỉ gượng cười.

Y thấy được hội nguyên được mọi người vây quanh, sau đó nheo mắt lại, trong lòng hơi căng thẳng, người này tuấn tú thật.

Bên kia, Khương Đốc và Mộc Phàm đã tìm được tên của mình, Khương Đốc đứng thứ 240, Mộc Phàm thì xếp thứ 180. Có tên trên bảng, cả hai có thể thở phào.

Xương Trung thì tiếp tục xem danh sách, mấy nhà quen thuộc ở kinh thành đều có vị trí không cao. Hắn thấy tên của Đỗ công tử ở vị trí hơn một trăm.

Khương Đốc: - Tiểu cữu cữu còn đang tìm ai thế?

Xương Trung híp mắt, thấy được tên của Kỷ Đức Minh ở vị trí số 80, chậc chậc, vậy mà người này thi cũng không tệ.

Người đứng xem đều dần tản ra, Xương Trung đi đến trước danh sách, nhìn một cái đã thấy được tên của Cố Thăng, sau đó là tên của Cổ Trác Du. Xương Trung nhìn xung quanh, lại thấy bên cạnh Cố Thăng là quản gia của mấy nhà.

Minh Thụy đi đến: - Tiểu thúc thúc.

Xương Trung nghiêng đầu hỏi:

- Thượng Quan Lưu đâu?

- Y đã về rồi, con ở đây đợi tiểu thúc thúc.

Xương Trung ho khan:

- Bị phát hiện rồi.

Minh Thụy nhìn về phía Cố Thăng, nói:

- Y là hội nguyên, đến khi được đề tên trên bảng vàng thì sẽ càng được nhiều quan viên chú ý đến hơn.

Hắn đứng nhìn một lúc, mấy quản gia đều mời Cố Thăng đến quán trà. Mà đến quán trà để nói chuyện gì? Đương nhiên là chuyện cưới hỏi.

Khương Đốc: “...”

Đang nói về cái gì vậy?

Xương Trung quay đầu lại, giật mình:

- Sao con lại đến đây?

Ngọc Văn từ từ đi đến, nói:

- Đến gần hơn để xem kịch.

Minh Thụy: “...”

Quả nhiên là muội muội có tính cách độc đáo nhất, như vậy rồi mà còn chưa vội, còn xem kịch rất hăng say, sau đó lại cảm thấy sai sai. Mấy người Ngọc Nghi đính ước thôi mà hắn đã muốn đánh người ta đến nơi rồi, nhưng sao đến lượt Ngọc Văn hắn lại cảm thấy đồng cảm với muội phu tương lai nhỉ?

Trên trán Cố Thăng toát mồ hôi hột, đáp:

- Các vị không cần nói nữa, Cố mỗ chưa muốn lấy vợ nên sẽ không tính đến chuyện cưới hỏi.

Có vị quản gia nhìn Cố Ngạn, cười nói:

- Huynh đệ cùng nhau thành thân không phải giai thoại hay sao?

Cố Thăng thở dài:

- Thật sự xin lỗi, trước hai mươi tuổi Cố mỗ sẽ không đính ước hay thành gia lập thức gì cả. Cảm ơn ý tốt của các vị.

Các vị quản gia cười cười rời đi, không để ý nhiều, dù sao vẫn còn thi đình, nếu bây giờ có thể cùng đến quán trà thì càng tốt mà không đi cũng chưa nói được điều gì.

Cố Ngạn: - Đệ không cần lo cho huynh, đệ có nhà nhạc phục hỗ trợ sẽ tốt hơn.

Cố Thăng cau mày, nói:

- Đại ca, đệ biết điều đó nhưng đệ chưa tính đến việc thành thân.

Đây là lời thật lòng, hơn nữa y cũng không nghĩ đến việc sẽ để nhà nhạc phục nhúng tay vào chuyện của mình. Bởi, y hiểu rõ càng nhận được nhiều thì càng phải báo đáp lại nhiều.

Cố Ngạn vỗ bả vai đệ đệ, xoay người lại nói:

- Chu công tử.

Cố Thăng thấy không chỉ có Chu công tử, còn có cháu của Chu công tử. Điều làm y ngạc nhiên nhất là An Hòa huyện chúa cũng đến đây.

Cố Thăng tiến lên trước, nói:

- Cố mỗ cảm ơn công tử đã giúp đỡ lần nữa, để Cố mỗ có thể trúng tuyển hội nguyên.

Xương Trung: - Huynh đã vượt qua kì thi bằng năng lực của mình, chúc mừng Cố công tử.

Minh Thụy và những người khác cũng lần lượt chúc mừng, Xương Trung giới thiệu Minh Thụy:

- Đây là trưởng tử của Nhị ca ta, Minh Thụy.

Cố Thăng: - Rất vui được gặp.

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng Cố Thăng luôn có cảm giác cháu trai của Chu công tử đang đánh giá mình.

Ngọc Văn cũng lên tiếng: - Chúc mừng.

Cố Thăng không có ảo tưởng trong lòng, ánh mắt trong veo:

- Cảm ơn huyện chúa.

Trước Tiếp