Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1617: Bí Mật

Trước Tiếp

Chu hầu phủ

Trúc Lan tiễn những người đến hỏi thăm tin tức về, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra được:

- Sắp truyền ra tin đồn Hoàng Thượng tứ hôn cho Ngọc Văn đến nơi rồi.

Lý thị đưa cho mẹ chồng một chén trà, nói:

- Rõ ràng là Ngọc Văn được hưởng ban thưởng ké mà.

Trúc Lan uống miếng nước trà, nói:

- Mẹ nói vậy chắc cũng chẳng có ai tin đâu!

Nhưng sự thật chính là như vậy, Hoàng Thượng không thể ban thưởng cho mỗi Lâm Hi, nên tiện tay ban thưởng chung, thật sự không cần suy nghĩ quá phức tạp đâu.

Lý thị bật cười, nói:

- Ngọc Văn vẫn còn chưa biết đến những lời đồn bên ngoài.

- Con bé đó còn chẳng thèm quan tâm ấy chứ.

Là cô nương sống không màng sự đời nhất mà cô từng gặp.

Sau khi Chu hầu phủ giải thích, lời đồn cũng bớt rầm rộ hơn, nhưng những người có lòng riêng lại càng lo lắng, rất sợ Hoàng Thượng sẽ thật sự ban hôn.

Buổi chiều, Trúc Lan thấy hai tỷ muội Ngọc Nghi và Ngọc Kiều đang nói chuyện bên ngoài:

- Hai cháu đến đây từ khi nào?

Ngọc Nghi đáp lời:

- Chúng cháu mới chỉ ngồi một lúc thôi.

Trúc Lan biết cháu gái hiếu thảo, nhìn vỏ hạt dưa là biết hai cháu gái đã đến một lúc lâu, cô đi đến ngồi xuống, nói:

- Tỷ muội hai đứa cùng đến đây là có việc gì cần bà nội giúp sao?

Ngọc Nghi gật đầu, nói:

- Bà nội, ba tỷ đệ chúng cháu muốn đi Ninh Châu thăm cha mẹ.

Ngọc Kiều nói tiếp:

- Cha mẹ đi Ninh Châu, chúng cháu có hơi lo lắng.

Trúc Lan đã có suy nghĩ này từ trước đó rồi, bây giờ nghe cháu gái đề cập cũng không phản bác ngay. Cô nói:

- Đường xá cũng khá xa xôi.

Ngọc Nghi vò chiếc khăn, nói:

- Bà nội, cháu đã đính ước rồi, đến khi cập kê xong là phải chọn ra ngày thành thân, cháu muốn ở bên cha mẹ trước khi thành thân.

Cha không thể trở về, như bà nội đã nói đường xá quá xa xôi, đã nhiều năm Ngọc Nghi chưa được gặp cha mẹ, nỗi nhớ trong lòng không thể kìm nén.

Trúc Lan thấy đôi mắt của Ngọc Nghi đỏ hoe, lời cháu gái nói làm cô cảm thấy chua xót. Đến tận khi Ngọc Nghi thành thân thì Đổng thị mới có thể trở về, còn Xương Liêm vẫn chưa thể về:

- Được, được, bà nội đồng ý.

Ngọc Nghi mỉm cười:

- Cảm ơn bà nội.

Trúc Lan lo lắng cho ba tỷ đệ bọn chúng, cô suy nghĩ rồi nói:

- Minh Huy sẽ đi cùng ba đứa, có Minh Huy đi cùng thì bà nội sẽ cảm thấy yên tâm hơn phần nào.

Khi ra ngoài cần phải có người chịu trách nhiệm chính, Minh Huy có kinh nghiệm ra kinh nên rất đáng tin cậy.

Ngọc Nghi: - Liệu như vậy có làm phiền đến Minh Huy ca ca không?

Trúc Lan cười: - Nó còn ước được ra ngoài ấy chứ.

Ngọc Nghi cũng cười, Minh Huy đúng là người ham chơi thật, nhưng thực chất Minh Huy ca ca rất đáng tin cậy, nàng ấy càng an tâm hơn.

Trúc Lan lại nói:

- Ba đứa thu thập hành lý đi, để bà nội sắp xếp người hộ tống. Đợi khi thi đình kết thúc rồi hẵng đi.

Tỷ muội Ngọc Nghi nhìn nhau, trong mắt tràn đầy kích động:

- Vâng ạ.

Trúc Lan đợi hai tỷ muội ra ngoài mới nói với Thanh Tuyết:

- Hai vợ chồng lão tứ cũng nhớ bọn trẻ.

Thanh Tuyết: - Tứ gia cũng là thân bất do kỷ ạ.

Trúc Lan cười: - Lần này gia đình có thể đoàn tụ, tiếc là Xương Liêm không thể trở về đưa con gái về nhà chồng hay thăm ta và cha nó.

Tuy ngoài miệng Thư Nhân không nói nhưng lần nào cũng đọc đi đọc lại những bức thư Xương Liêm gửi đến, nhớ con trai lắm.

 

Chẳng mấy chốc các phòng đều biết mấy tỷ muội Tứ phòng sắp đi Ninh Châu, Ngọc Điệp và Ngọc Văn dù không nỡ cũng thấu hiểu. Minh Huy vừa từ học viện trở về đã nhận nhiệm vụ, hắn sướng rơn người. Từ sau khi bị đánh, hắn luôn tuân theo quy củ, lần này không chỉ được đi du lịch khắp nơi mà còn có thể ở lại Ninh Châu một thời gian, nhiệm vụ lần này đúng là hết sẩy.

Chu lão đại gõ đầu con trai, nói:

- Con phải chăm sóc cho muội muội và đệ đệ tốt vào đấy.

Minh Huy che cái trán lại, nói:

- Cha, con hứa sẽ trông nom thật cẩn thận.

Minh Đằng nói đỡ cho đệ đệ:

- Cha, Minh Huy xử lý việc vẫn rất ổn thỏa.

Chu lão đại thở dài:

- Cha sợ lỡ xảy ra chuyện thì không biết ăn nói sao với tứ thúc của con, tứ thúc chỉ có ba người con nên đứa nào cũng là báu vật.

Minh Đằng nghĩ ngợi rồi nói:

- Để con sắp xếp bốn hộ vệ đi theo, dù sao bọn họ cũng đã từng theo con đến thảo nguyên.

Không ít người đã bỏ mạng dưới đao của họ, khí chất hung hiểm trên người khiến người khác kinh sợ.

Minh Huy nghe vậy liền nói:

- Vẫn là nhị ca tốt nhất.

Minh Tịnh không vui, miệng dẩu đến mức có thể treo ấm trà lên:

- Con cũng muốn đi.

Lý thị vỗ đầu con trai không thương tiếc, nói:

- Đừng có nghĩ đến chuyện đó nữa, con ngoan ngoãn ở nhà đi.

Minh Tịnh nhìn cha với ánh mắt trông mong, kết quả là bị cha ngó lơ khiến thằng bé bực mình hết sức.

Nhị phòng

Xương Nghĩa về phủ thì nghe được chuyện này, chờ nương tử từ nhà kho về mới nói chuyện:

- Người bên cạnh ta đều đã cùng ta vào nam ra bắc, thân thủ của bọn họ rất tốt. Để ta chọn mấy người đưa mất tỷ muội Ngọc Nghi đi Ninh Châu.

Triệu Thị: - Chàng không nhắc đến thì ta cũng muốn nói, mấy đứa nhỏ đi đường làm người ta lo lắng.

Xương Nghĩa cũng lo lắng lắm, Tứ phòng chỉ có ba đứa trẻ, tứ đệ nói không sinh thì sẽ không sinh, hắn nói:

- Cha mẹ cũng sẽ có sắp xếp, càng nhiều người càng an toàn.

Triệu Thị: - Hồi nãy ta có chọn ra một ít đồ từ nhà kho cho đệ muội, đúng lúc mấy đứa nhỏ Ngọc Nghi đi thì mang đến đó luôn.

- Ừm.

  -

Ngũ phòng

Xương Trí vừa ăn cơm vừa nhìn đứa con trai trầm tính của mình, hỏi:

- Con có muốn đi Ninh Châu không?

Minh Gia buông đũa xuống, lắc đầu:

- Con không định đi. Cha, con đã lên kế hoạch cho năm nay xong rồi.

Xương Trí bảo con trai ăn cơm đi, trong lòng thì thở dài, hồi con trai còn nhỏ là một đứa nói nhiều, nhưng lớn lên lại không nói nữa. Chưa kể làm gì cũng thích lên kế hoạch rõ ràng, nghiêm túc chấp hành. Con trai có tính kỷ luật hơn người cha như hắn nhiều.

Sau khi ăn xong, Xương Trí nói với nương tử:

- Lẽ nào là do Ngũ phòng chúng ta ít con cái quá? Ta đã mất đi niềm vui được làm cha!

Tô Huyên trợn trắng mắt, nói:

- Khi hai đứa trẻ còn nhỏ chàng quan tâm được bao nhiêu? Đến khi bọn trẻ lớn lên, tính cách đã được hình thành thì chàng lại cảm thấy tiếc nuối?

Xương Trí ngượng ngùng, nói:

- Nương tử đã vất vả rồi.

Tô Huyên lại nói:

- Ngọc Nghi và hai đứa nhỏ kia đi Ninh Châu, không biết đại phòng và nhị phòng sắp xếp như thế nào. Ta định bao chi phí tiêu dùng cho bọn trẻ.

Xương Trí s* s**ng túi tiền của mình, trong túi tiền của hắn chẳng có mấy cắc bạc. Hiếm khi hắn thấy chột dạ, nói:

- Cảm ơn nương tử.

Chớp mắt đã đến ngày yết bảng, có được thi đình hay không thì còn phải xem hôm nay.

Xương Trung lúc nào cũng ra dáng trưởng bối, ăn sáng xong thì đi Khương phủ đón cháu gái và cháu rể. Mới cùng Minh Thụy đi đến cửa phủ đã thấy Ngọc Văn đang đứng chờ ở cửa.

Xương Trung: “...”

Ngọc Văn nghe được tiếng bước chân liền quay đầu lại:

- Tam tỷ tỷ và Tứ tỷ tỷ đã hẹn với vị hôn phu của bọn họ, Ngọc Kiều thì không có hứng thú với danh sách trúng cử. Tiểu thúc thúc, con muốn đi xem.

Minh Thụy: “??”

Đây thực sự là Ngọc Văn muội muội sao? Thức dậy vào giờ này đã khiến người ta bất ngờ rồi, lại còn muốn đi xem yết bảng ư?

Xương Trung không nói lên lời, mẹ và Ngũ tẩu rất để ý đến Cố công tử, nha đầu này thì không có động tĩnh gì, hóa ra là đang đợi đến thời điểm này.

- Được.

Ngồi trên xe ngựa, Minh Thụy huơ huơ tay trước mặt Ngọc Văn:

- Muội thực sự đã tỉnh ngủ rồi sao?

Ngọc Văn: “...”

Xương Trung cười lớn, rất nhanh lại cảm thấy buồn bực:

- Lát nữa đi sát vào thúc nghe chưa?

Ngọc Văn gật đầu: - Vâng.

Minh Thụy có cảm giác mình bị xa lánh:

- Tiểu thúc thúc, thúc và muội ấy có bí mật gì sao?

Xương Trung không lên tiếng, Ngọc Văn nói trước:

- Muội đánh giá cao nhan sắc của một vị công tử, hôm nay muội muốn xem vị công tử đó có đi theo người khác không.

Đồng tử của Minh Thụy co lại, sau đó quay đầu nhìn tiểu thúc thúc:

- Thật sự như vậy sao?

Xương Trung lấy tay che mặt, nói:

- Con bé đã theo đến đây rồi, sao có thể là giả được.

Minh Thụy nhanh chóng trở lại bình thường, tiểu bối như họ đều biết chuyện năm xưa giữa ngũ thẩm và ngũ thúc. Hắn hỏi:

- Sao ta lại chẳng nghe thấy tin tức gì thế nhỉ?

Xương Trung chỉ vào Ngọc Văn, nói:

- Do Ngọc Văn không thèm quan tâm chứ sao, nếu hôm nay nha đầu này không đi theo thì ta còn tưởng mình đã suy nghĩ quá nhiều đó.

Ngọc Văn lười biếng đáp:

- Con tuân thủ quy củ mà.

Minh Thụy rất tò mò, muội muội lười biếng này của hắn có cá tính nhất trong nhà, cũng là người rất có chính kiến, hắn hỏi:

- Là công tử nhà ai vậy?

Trước Tiếp