Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian trôi nhanh như tia nắng say, chớp mắt chỉ còn hai ngày nữa là đến kỳ thi Hội, Trúc Lan đợi con trai về nhà, Xương Trung vừa về nhà đã đến chủ viện:
- Mẹ, mẹ tìm con có việc gì sao?
- Mẹ nghe nói con đi cặp Cố công tử hả?
Xương Trung hiểu ra, đáp:
- Sức khỏe của Cố công tử rất tốt.
Trúc Lan không biết trong lòng mình đang cảm thấy tiếc nuối hay may mắn nữa, tóm lại nội tâm của cô đang rất phức tạp. Cô lẩm bẩm một câu:
- Lần này lại hóa thông minh.
Xương Trung bật cười, nói:
- Quá tam ba bận mà.
- Mấy đứa Minh Gia ngày nào cũng đến trường học đúng giờ, chỉ có con đánh cá ba ngày, phơi lưới hai ngày, còn đòi thi được Trạng Nguyên. Với thái độ học hành này sao?
Xương Trung chớp chớp mắt, nói:
- Mẹ, con tự biết rõ mà.
Trúc Lan cũng chỉ nói như vậy, đứa trẻ này thật sự rất có chừng mực. Lần nào Thư Nhân kiểm tra cũng về kể với cô rằng con trai học giỏi như thế nào.
- Không được kiêu ngạo.
Xương Trung đồng ý, tuy rằng hắn không đến trường học nhưng vẫn học được rất nhiều, gặp gỡ không ít cử nhân, đây cũng là một loại khảo nghiệm bản thân.
*
Tại viện của Ngũ phòng
Ngọc Văn đang đọc sách, nha hoàn thân cận tiến vào nhỏ giọng nói:
- Cố công tử vẫn bình an.
Ngọc Văn không đáp lời, nha hoàn lùi sang một bên. Tô Huyên đi vào, thấy con gái đang im lặng đọc sách, thị bước đến ngồi xuống, hỏi:
- Tính cách này của con vừa giống ta lại không giống ta, con không lo lắng sao?
Lúc trước thị theo đuổi tướng công, vô cùng sốt sắng. Sợ rằng tướng công sẽ bị người khác cướp đi mất!
Ngọc Văn buông quyển sách xuống, hỏi:
- Lo lắng cái gì?
Tô Huyên không tin con gái nghe không hiểu, nói:
- Mẹ nghe nói có mấy nhà nhìn trúng Cố công tử, chỉ chờ ngày đề tên trên bảng vàng nữa thôi đấy.
Ngọc Văn lại cầm lấy cuốn sách, nói:
- Nếu đến ngày đề tên bảng vàng mà bị bắt rể thì cứ cho bắt thôi.
Tô Huyên ngạc nhiên:
- Con à, con nói mẹ nghe con đang nghĩ gì đi?
Con gái của thị không có hứng thú với bất kỳ thứ gì, khó lắm mới thấy nó có hứng thú với một người. Kết quả chỉ vậy thôi sao?
Ngọc Văn ngẩng đầu, nói:
- Mặt của Cố công tử khá đẹp.
Tô Huyên nghẹn lại trong lòng:
- Mẹ không quan tâm nữa.
Ngọc Văn khẽ ừ, Tô Huyên tức giận bỏ đi. Nàng ấy cười khẽ, mẹ càng ngày càng không chịu được bị nàng ấy trêu chọc, nàng ấy không tin mẹ sẽ mặc kệ, nên quan tâm thì vẫn sẽ quan tâm.
Chớp mắt đã đến kỳ thi Hội, ngày thi được dời lại, tuyết tan hết rồi, cầm bút sẽ không bị cóng tay không viết được chữ. Xương Trung thay mặt hầu phủ đích thân đưa Khương Đốc và Mộc Phàm đến trường thi.
Năm nay có nhiều thí sinh phương Nam hơn, Xương Trung và các cháu đi tìm Minh Thụy. Minh Thụy đang nói chuyện với Thượng Quan Lưu, Xương Trung hỏi:
- Thượng Quan công tử không đi xếp hàng sao?
Thượng Quan Lưu: - Dù sao vị trí cũng được sắp xếp xong rồi, không cần sốt ruột.
Xương Trung nghĩ thầm vị trí trong trường thi rất quan trọng, nhưng Thượng Quan Lưu thì không cần phải lo lắng về vấn đề vị trí. Tuy nhiên đối với một số người lại khác, phải xem họ có may mắn hay không.
Thí sinh lục tục tiến vào trường thi, cổng lớn đóng lại và sẽ không mở ra cho đến khi kỳ thi kết thúc.
Xương Trung nói: - Có về chung không?
Minh Thụy lắc đầu:
- Con phải đến Lâm phủ lấy đồ cho nương tử, tiểu thúc thúc cứ về trước đi.
Xương Trung sực nhớ mẹ từng tính ngày, bèn nói:
- Một thời gian nữa là con làm cha rồi nhỉ.
Ánh mắt Minh Thụy như muốn tan ra. Đúng vậy, hắn sắp làm cha rồi.
Xương Trung nghĩ đến giới tính của đứa trẻ nên hỏi thử:
- Con thích nam hay nữ?
Minh Thụy trả lời dứt khoát:
- Trai gái gì cũng được hết, nhưng cháu vẫn muốn có nữ nhi đầu lòng hơn.
Tạm thời nhị phòng không nhất thiết phải có đích trưởng tôn. Giống như đại ca, nở hoa sau đó kết quả cũng khá tốt.
Xương Trung cười: - Con và Lâm Tình đều đẹp, nữ nhi của hai người chắc chắn sẽ là đại mỹ nhân. Không biết lớn lên sẽ để tiểu tử nhà ai hưởng phước đây.
Sắc mặt Minh Thụy không mấy khá khẩm, nói:
- Thôi sinh con trai vẫn hơn.
Xương Trung: “...”
Trong kỳ thi Hội, kinh thành có rất nhiều vụ cá cược, chỉ chờ đến khi kỳ thi kết thúc, danh sách được dán lên thôi. Kỳ thi chưa kết thúc, tin tức mà Tô Huyên sai người đi hỏi thăm đã được đưa vào kinh thành.
Trúc Lan nghe xong liền gọi thê tử của Lão Ngũ đến:
- Hỏi thăm được những gì rồi?
Tô Huyên: - Mẹ cũng chú ý đến sao?
- Ừm.
Tô Huyên vui vẻ ra mặt, đáp:
- Thông tin gửi về không khác gì với những gì tiểu đệ từng nói, một phòng của Cố công tử đã tách khẩu từ lâu lắm rồi, sau khi ông bà của Cố công tử qua đời, cũng không còn qua lại với mấy vị bá bá.
Thị nghỉ một nhịp, mới nói:
- Đặc biệt là sau khi tách khẩu mới đi phục dịch trong quân, nhi tử thứ ba của đại bá Cố Thăng đã chết trên chiến trường, trong khi ca ca của Cố Thăng vẫn sống sót quay về, dẫn đến hai nhà triệt để cắt đứt quan hệ. Cố Thăng có trúng cử cũng không khiến mối quan hệ của họ dịu đi.
Trúc Lan hỏi: - Vậy còn những thân thích khác thì sao?
Tô Huyên nói tiếp:
- Nhà không có nhiều họ hàng, cũng đoạn tuyệt với nhà ngoại luôn rồi. Sau khi Cố Thăng trúng cử mới lân la làm thân lại, vì đạo hiếu nên Cố Thăng không qua lại nhiều. Lại còn có xích mích không vui vì chuyện cưới hỏi của ca ca Cố Thăng.
Trúc Lan tính toán, quả thực là hai huynh đệ sống nương tựa lẫn nhau. Cố Thăng không có ràng buộc gì ở quê nhà, bớt rất nhiều rắc rối so với những học trò nhà nghèo khác.
Tô Huyên muốn nói lại thôi, Trúc Lan hỏi:
- Còn có chuyện gì sao?
Tô Huyên: - Con đã tìm hiểu được có vài nhà khác đang để ý đến Cố công tử, không biết Cố công tử sẽ là con rể nhà ai.
Trúc Lan nghĩ đến Ngọc Văn, quả thực Ngọc Văn không có động tĩnh gì. Cô cũng chỉ hỏi vài câu, rồi mẹ chồng nàng dâu đưa mắt nhìn nhau, hay lắm, hai người họ thì lại rất tích cực và chủ động.
-
Thoắt cái thi Hội đã kết thúc, chỉ chờ đến lúc yết bảng nữa thôi. Rất nhiều vị công tử nổi danh đều được nhắc đến.
Những ngày chờ đợi cứ tiếp tục, Ngọc Văn được trưởng công chúa mời vào cung. Cùng tiến cung còn có cả Lâm Hi.
Lâm Hi mặc một bộ váy đỏ, bên hông còn giắt một cây roi, Ngọc Văn chỉ vào roi, nói:
- Muội cầm roi đi làm gì?
Lâm Hi cười tủm tỉm, đáp:
- Muội đã hứa với bà nội là lần sau vào cung sẽ chơi roi cho bà nội xem.
Ngọc Văn: - Ta không ngờ muội còn có thiên phú luyện võ đấy.
Lâm Hi ôm lấy cánh tay biểu tỷ, nói:
- Muội cũng cảm thấy bất ngờ, ban đầu muội thấy cha mời sư phụ đến dạy cho đệ đệ, thấy chỉ tò mò nên mới thử, ai ngờ vừa thử muội đã thấy thích.
Ngọc Văn nghĩ đến hôn sự của Lâm Hi, khẽ cười:
- Biểu muội nên sống một cách tự tại.
Biểu muội có nhiều điều kiện hơn nàng ấy, Ngọc Văn đưa tay vuốt cay roi, cũng hơi dao động, cuối cùng vẫn thu tay lại. Thôi quên đi, nằm vẫn thoải mái hơn.
Hai người nhìn thấy trưởng công chúa đang ở trong đình, cả hai chào hỏi. Trân Nguyệt cười nói:
- Mau đến đây ngồi đi.
Ngọc Văn vào trong đình, nhìn thấy bức họa trên bàn đá. Thoạt nhìn dáng dấp không đến nỗi nào!
Trân Nguyệt ra hiệu cho cung nữ thu bức chân dung lại:
- Cái này mới được phụ hoàng đưa đến.
Lâm Hi: - Còn chưa yết bảng mà nhỉ?
Trân Nguyệt tự tay pha trà, nói:
- Cũng chỉ còn hai ngày thôi.
Ngọc Văn thấy vẻ mặt của công chúa thờ ơ, cảm thán cuộc sống của công chúa còn không tự do bằng mình. Hiển nhiên công chúa cũng biết rõ, không buồn không vui. Chỉ đơn giản thưởng thức mấy bức chân dung mà thôi.
Lâm Hi cũng không nói nhiều, con bé sẽ không ỷ được ông bà nội cưng mà nhiều chuyện. Hôn sự của công chúa không đơn giản đâu.
Trân Nguyệt tiếp tục nói:
- Hôm trước đã chọn xong phủ công chúa, chờ vào mùa hè là có thể bắt đầu xây dựng.
Ngọc Văn kinh ngạc:
- Nhanh như vậy sao?
Trân Nguyệt giải thích:
- Không cần vội vã hoàn thành, từ từ xây dựng sẽ mất mấy năm.
Trong lúc nói chuyện, cung nữ đến báo Hoàng Thượng và Thái Tử sắp đến đây. Cung nữ đang bẩm báo thì Hoàng thượng và Thái tử đến rồi.
Ngọc Văn vào cung để cảm tạ hoàng ân, Lâm Hi thường xuyên vào cung, Trân Nguyệt là con gái ruột, cả ba bình tĩnh chào hỏi. Hoàng Thượng bất ngờ khi nhìn thấy Lâm Hi và An hòa, ngài cũng sẽ không hỏi đến chuyện của con gái, con gái chỉ cần nâng niu là được rồi, ngài nói:
- Bình thân.
Trân Nguyệt tiến lên giải thích:
- Con không quen biết nhiều người, chỉ có Lâm Hi và An Hòa nên mới mời hai muội ấy vào cung trò chuyện với con ạ.
Hoàng Thượng không nhìn thấy bức chân dung, biết đã cất đi, ngài lại đây để hỏi con gái xem ai được nhất, nhưng bây giờ lại không hỏi được. Ánh mắt nhìn đến chiếc roi bên hông Lâm Hi, nói:
- Nghe nói nha đầu này luyện võ, trẫm còn không tin. Bây giờ thấy roi trẫm tin rồi.
Lâm Hi vuốt roi:
- Chất nữ chỉ học được một chút xoàng xĩnh thôi.
Một canh giờ sau, tin tức Lâm Hi quận chúa và An Hòa quận chúa được Hoàng Thượng ban thưởng được truyền từ trong cung ra. Nhất thời, mọi ánh mắt lại đổ dồn vào An Hòa huyện chúa.