Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan không nghe Thanh Tuyết nói gì, bèn bảo Thanh Tuyết lui xuống. Cô tiếp tục làm chuyện của mình.
Bên kia, xe ngựa của Hầu phủ đã đến đầu hẻm đi vào căn tiểu viện của Cố Thăng. Xương Trung vừa bước vào nhà đã ngửi được mùi thuốc nồng nặc, Cố Thăng nằm trên giường đất lâu lâu lại ho lên một tiếng. Đến gần mới thấy Cố Thăng gầy đi trông thấy, còn đâu dáng vẻ công tử tựa ngọc nữa.
Cố Ngạn bưng chén trà đến đút đệ đệ uống thuốc, lúc đệ đệ mở mắt ra, trong mắt Cố Ngạn tràn ngập niềm vui, thốt lên:
- Đệ tỉnh rồi hả!
Cố Thăng yếu dữ lắm rồi: - Ca ca…
Cố Ngạn nhường chỗ, nói:
- Đại ca không có bản lĩnh, hết cách rồi mới phải cầu xin Chu công tử.
Hắn biết đệ đệ không muốn làm phiền công tử Hầu phủ cỡ nào, công tử Hầu phủ là quý nhân, nợ ân tình rất khó trả, nhưng hắn thật sự hết cách rồi.
Cố Thăng gắng gượng ngồi dậy, yếu ớt nói:
- Lại làm phiền công tử nữa rồi.
Xương Trung ra hiệu cho Cố Thăng đắp chăn kín lại, rồi bảo đầy tớ khử bớt mùi thuốc trong phòng, mùi trong phòng rất khó chịu, hắn nói:
- Lát nữa đại phu sẽ đến, huynh đắp chăn kín lại đừng để bị lạnh.
Cố Thăng mấp máy môi, cuối cùng hóa thành tiếng thở dài. Y được ca ca chắn gió cho, chờ cho mùi tản đi bớt, bầu không khí trong phòng thoải mái hơn hẳn, lồng ngực của y cũng vậy.
Đại phu nhanh chóng có mặt, đại phu được Chu hầu phủ bồi dưỡng vừa khám một cái là phát hiện ra vấn đề ngay:
- Cũng là kê liều lượng trong đơn thuốc không đủ như lần trước, lão phu sẽ kê lại đơn. Uống 5 ngày là khỏi hẳn.
Vốn dĩ không phải bệnh nặng, lại để kéo dài quá lâu nên mới yếu ớt nhường này.
Xương Trung ngồi cạnh chờ đại phu viết phương thuốc, nghe đại phu nói không phải là muốn g**t ch*t Cố Thăng mà chỉ không cho Cố Thăng khỏe lại rồi bỏ lỡ kỳ thi Hội thôi.
Cố Ngạn nhận lấy phương thuốc, móc bạc ra đưa cho đại phu. Đại phu thoáng nhìn công tử nhà mình, thấy công tử không nói gì, ông ấy mới vui vẻ nhận bạc, nói:
- Đi theo lão phu về bốc thuốc.
Cố Ngạn lại lấy thêm ít bạc đi theo đại phu ra ngoài, đi về ké xe của Hầu phủ một chuyến cũng tiện.
Xương Trung nhỏ giọng dặn dò đầy tớ mấy câu, chờ đầy tớ đi rồi, hắn bèn gõ nhẹ đầu ngón tay lên bàn, hỏi:
- Chắc huynh cũng có câu trả lời trong lòng rồi nhỉ?
Cố Thăng tự cảm thấy bản thân đã rất cẩn thận, vậy mà vẫn bị vào tròng. Y đáp:
- Cố Thăng đã hiểu.
Y cố gắng hết sức đề phòng, nhưng không tài nào đề phòng. Lúc đi ngoài đường bị hắt nước lạnh, lại không gọi được xe ngựa, cho dù Đại ca có cởi áo choàng của mình cho y, thì y vẫn đổ bệnh.
Xương Trung giúp đỡ nhưng sẽ không nhúng tay vào, đây là chuyện của Cố Thăng. Hắn nói:
- Hôm nay chỉ không muốn huynh tham dự kỳ thi Hội thôi, một ngày đó huynh mà cản đường ai đó thì thứ mất đi là cái mạng của huynh đó. Huynh ý thức được không?
Học trò nhà nghèo khốn khổ trăm bề. Đỗ tiến sĩ thì sao chứ, khoa cử ba năm một lần, số người nổi bật đếm được trên đầu ngón tay, đa phần đều bị người ta lãng quên và không ít người bị chèn ép tới chết.
Đôi tay giấu dưới chăn của Cố Thăng chậm rãi nắm chặt, y cúi đầu nói:
- Nếu ta không có chỗ đứng thì huynh đệ ta càng không có tương lai.
Đi về phía trước ít ra còn có hy vọng, mà lùi lại phía sau thì y chỉ nhìn thấy mỗi vực sâu. Một khi những hạng tiểu nhân và ngụy quân tử đó được như ý nguyện, điều đang chờ đợi y là cái chết.
Xương Trung xoa cằm, nói:
- Người càng thông minh càng khiến người ta dè dặt.
Cố Thăng mím môi, nói:
- Ta sẽ điều trị cơ thể khỏe mạnh. Hôm nay công tử có ơn với ta, sau này ta có năng lực rồi chắc chắn đáp đền.
Xương Trung híp mắt, nói:
- Huynh có muốn điều tra cho ra ngô ra khoai không?
Cố Thăng lắc đầu, đáp:
- Không cần.
Nụ cười của Xương Trung mới rõ nét hơn, nói:
- Vì phần đền đáp của huynh nên Liễu Trần sẽ trông chừng cho đến khi huynh hoàn toàn bình phục, ngày sau huynh phải dựa vào chính mình.
Xương Trung không mong chờ Cố Thăng đền ơn đáp nghĩa, mà là vì cháu gái. Mấy ngày trước đó cháu gái có hỏi thăm gia thế của Cố Thăng, hắn còn nghe nói Ngũ tẩu cho người đến quê nhà Cố Thăng điều tra nữa. Nhưng mà, hắn sẽ không che chở mãi. Sau khi Cố Thăng bình phục vẫn còn cạm bẫy đang chờ, lát về hắn phải nói lại kỹ càng cho cháu gái biết.
Tối đó, Trúc Lan kể vụ Cố Thăng bị bệnh:
- Có ai đó nhúng tay vào, mà Cố Thăng không muốn điều tra cho ra nhẽ.
Chu Thư Nhân lau khô cái chân vừa mới rửa xong, nói:
- Cũng khá thông minh.
- Cũng khá thông minh?
Chu Thư Nhân: - Ráng mấy ngày mới đi cầu cứu, đần!
- Vẫn là đứa đầu óc hạn hẹp, nhẹ dạ.
Chu Thư Nhân chỉ ừ một tiếng coi như tán thành, lại hỏi:
- Lúc Xương Trung về có nói gì không?
Trúc Lan nói con trai bảo Liễu Trần ở lại:
- Chỉ che chở Cố Thăng đến ngày bình phục thôi.
Trong mắt Chu Thư Nhân ánh lên niềm vui, nói:
- Nếu Cố Thăng sập bẫy nữa thì cho dù con bé Ngọc Văn có đánh giá cao Cố Thăng cũng sẽ không tiếp tục để ý đến Cố Thăng thêm nữa.
Trúc Lan im lặng, đúng là tính nết của cháu gái mình. Cô nói:
- Còn mấy ngày nữa là đến thi Hội rồi.
Chu Thư Nhân: - Ừ.
Trúc Lan duỗi tay mát xa đầu cho Chu Thư Nhân, nói:
- Dạo này thấy anh cứ cau mày mãi, có chuyện gì phiền lòng sao?
Chu Thư Nhân: - Cũng không phải phiền não gì. Lại một năm nữa trôi qua, anh đang rầu sản lượng lương thực năm nay đây.
- Những hạt giống tốt được Thái Thượng Hoàng gieo trồng vẫn chưa ổn định hả?
Chu Thư Nhân đáp:
- Hạt giống chất lượng cao đâu có dễ cải thiện vậy. Phải sàng lọc từ nhiều thế hệ ổn định. Giờ mới vài năm, còn sớm.
Trúc Lan vuốt phẳng phần trán nhăn lại của Chu Thư Nhân, nói:
- Thôi đừng nghĩ nữa, anh đã làm rất tốt rồi.
Nếu không nhờ Chu Thư Nhân quản lý Hộ Bộ thì số người chết hằng năm sẽ càng nhiều hơn. Chưa kể anh còn mang về rất nhiều vật tư quý hiếm cho nước nhà, chỉ tính công đức trong mấy năm nay là anh đã có một thân công đức rồi.
Trong buổi chầu triều hôm sau, trên mặt Ôn lão đại nhân bừng bừng niềm vui. Cháu trai cả của Ôn gia về Kinh Thành rồi, bây giờ lại còn được giao nhiệm vụ, mặc dù chỉ là Tòng lục phẩm, nhưng không đến nỗi nào.
Ôn lão đại nhân không khỏi cảm thán, làm ruộng mà cũng gặt hái được chức quan. Lão nói:
- Nhắc tới lại phải cảm ơn Chu hầu gia.
Chu Thư Nhân ê răng, Hoàng thượng phong quan dễ ăn lắm đấy, rõ ràng Hoàng thượng đang muốn lợi dụng cháu trai cả của Ôn gia đấy, cháu trai cả của Ôn gia biết làm ruộng hả? Nực cười, công lao khai khẩn do một tay dòng họ Ôn thị bày binh bố trận, bây giờ Ôn gia thu mình, Hoàng thượng lại nắm đầu cháu trai cả của Ôn gia ra, thì dòng họ Ôn thị chỉ có thể đứng sau bợ đỡ mà thôi.
Ôn lão đại nhân: - Sao sắc mặt Chu hầu gia khó coi thế?
Chu Thư Nhân cười khẩy, chọc vào ta trước thì đừng có trách vì sao “nước biển lại mặn". Anh nói:
- Bản hầu thích vàng bạc, nếu muốn cảm ơn bản hầu thì cứ tặng vàng bạc là được. Bản hầu không thích cảm ơn suông, mà chắc Ôn lão đại nhân rất trọng thể diện sẽ không cảm ơn suông đâu nhỉ?
Ôn lão đại nhân: “???”
Chu Thư Nhân cười: - Nói rồi đó nha, bản hầu chờ Ôn lão đại nhân cảm ơn. Còn cảm ơn nhiều hay ít thì phải xem cháu trai cả của Ôn gia đáng giá nhiều hay ít rồi.
Ôn lão đại nhân thổi râu, lão đồng ý hồi nào?
Chu Thư Nhân không quan tâm ông cụ đang thổi râu trừng mắt này. Anh thích dội cho lão một gáo nước lạnh, bây giờ chắc lão đã tỉnh táo lại rồi.
Đúng là Ôn lão đại nhân tỉnh táo lại thật, nhưng hối hận cũng đã muộn màng. Nụ cười trên mặt tắt ngấm, nghiến răng nhanh chóng rời đi.
*
Hộ Bộ
Buổi trưa, Ôn gia khiêng từng rương bạc đến, xếp ngay hàng thẳng lối, quản gia Ôn gia thưa:
- Hầu gia, đây là quà cảm ơn của đại nhân nhà tiểu nhân. Năm ngàn lượng bạc trắng.
Râu Chu Thư Nhân giật giật, hỏi:
- Bộ Ôn gia hết bạc rồi hả?
Quản gia: “...”
Có bạc, nhưng không muốn cho không ngài!
Chu Thư Nhân chẳng buồn ngước mí mắt lên, nói với Khâu Duyên bên cạnh:
- Nhập vào kho đi. Đợt gieo trồng vụ xuân năm nay các châu thiếu giống cây trồng, bản hầu quyên bạc mua giống cây trồng vậy.
Quản gia: “...”
Sao lại khiêng tới Hộ Bộ? Lão gia muốn để mọi người nhìn thấy Chu hầu gia vật chất nhường nào, ai có mà dè Chu hầu gia trực tiếp quyên góp cơ chứ!
Chu Thư Nhân âm thầm chế nhạo. Anh thích bạc thật, nhưng cũng phải xem đó là bạc gì. Anh gài Ôn gia một khoản bạc rồi, nếu tiếp tục gài sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của anh cho nên từ đầu anh đã không muốn nhận khoản bạc này.
Khâu Duyên chăm chú nhìn chỗ bạc bóng loáng. Năm ngàn lượng bạc không phải là con số nhỏ, chi tiêu trong phủ ông ta cả năm chưa đến năm ngàn lượng bạc nữa là. Người so với người sao mà khác biệt quá vậy, hâm mộ thật đấy!