Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngọc Văn không biết nói gì hơn:
- Cháu và Ôn Linh có thân thiết gì đâu, Ôn Linh lại tính chơi trò gì đây?
Trúc Lan cũng không hiểu được suy nghĩ của mấy cô bé này, nhất là một cô bé luôn kiêu căng. Cô bèn hỏi lại:
- Cháu có đi không?
Ngọc Văn nhìn bông tuyết bên ngoài cửa sổ, nói:
- Cháu đâu có khùng.
Nàng ấy không quan tâm Ôn Linh muốn nói cái gì, tại nàng ấy không muốn nghe, càng không tự hành xác mình vì những người không liên quan, làm ổ trong phòng ngủ ăn điểm tâm và ngủ thoải mái nhường nào.
Trúc Lan: - Vậy cháu mang thiệp vào đây làm gì?
Ngọc Văn: - Cháu nghe nói Cố công tử tặng quà Tết để cảm ơn tiểu thúc vì đã để ý đến mình hả?
Trúc Lan nghĩ Ngọc Văn đã hết hứng thú với Cố Thăng rồi, từ sau lần trước có đề cập đến với cháu gái thì không còn nghe nói về Cố Thăng nữa. Cô cũng không để trong lòng, nào ngờ Ngọc Văn lại nói đến Cố Thăng nữa. Cô hỏi:
- Cháu nói cho bà nội nghe cháu nghĩ gì trong lòng đi?
Ngọc Văn chớp mắt, đáp:
- Cháu muốn sống thảnh thơi cả đời.
Trước giờ nàng ấy chưa từng thay đổi suy nghĩ này. Có phong hào rồi, nàng ấy càng tự tin hơn.
Trúc Lan: - Cố công tử cũng không còn nhỏ.
Trác Cổ Du có mục tiêu, nên sẽ chờ Ngọc Văn đến tuổi cập kê, nhưng Cố Thăng thì không, có lẽ sẽ thành thân sau kỳ thi hội sang năm. Cô nghe con trai nói đã có quan viên hỏi thăm về Cố Thăng rồi, hiển nhiên là coi trọng Cố Thăng.
Ngọc Văn vẫn giữ nguyên nụ cười, nói:
- Bà nội ơi, cháu còn nhỏ mà.
Trúc Lan không đoán ra được suy nghĩ của cô cháu gái này, Ngọc Văn đứng dậy nói:
- Bà nội, cháu đi gặp tiểu thúc thúc nha.
Trúc Lan: “...”
Hoàng cung
Chu Thư Nhân cầm danh sách trong tay, nội tâm cực kỳ phức tạp:
- Hoàng thượng, đây là danh sách cho An Hòa hả?
Trong này không những có các chàng thiếu niên trong Kinh Thành, mà còn có cả danh gia vọng tộc các châu. Đúng là đầy đủ, kín mít cả một trang giấy.
Hoàng thượng: - Khanh nghĩ nhiều rồi, đây là ứng cử viên trẫm chọn cho Trân Nguyệt.
Chu Thư Nhân thở hắt ra, anh thật sự không thích hoàng thất se duyên. Không phải An Hòa là được rồi, giọng anh có phần ngạc nhiên:
- Chẳng phải Hoàng thượng đã nói là muốn công chúa ở với mình thêm vài năm nữa sao?
Mới bao lâu đâu mà đã thay đổi rồi?
Hoàng thượng: - Dạo này có người rù rì bên tai trẫm rằng Trân Nguyệt không còn nhỏ nhắn gì nữa, trẫm nghĩ xuất giá và đính ước là hai chuyện khác nhau mà, có thể cho đính ước trước, rồi chờ vài năm mới xuất giá cũng được.
Ngài đã bị thuyết phục rồi, sợ nam nhi tốt bị chọn hết, đến lúc đó không tìm thấy người tốt nhất cho con gái mình, thế thì không được.
Chu Thư Nhân hết nói nổi:
- Sao Hoàng thượng lại cho thần xem danh sách?
Anh không muốn chọn phần thừa cho cháu gái mình đâu, chưa kể gia thế của những thiếu niên trong danh sách đều rất tốt. Không những vậy, còn là những nhà có con nối dõi dòng chính đông đúc - điều này đồng nghĩa với cả tỷ rắc rối.
Lúc này Hoàng thượng mới thẳng thắng:
- Trẫm không tin họ nói, trẫm tin góc nhìn của khanh.
Chu Thư Nhân trộm nghĩ, Hoàng thượng không thích một vài người có lòng riêng đây mà. Anh không có ý định tiếp tục dựa dẫm Hoàng thất, nên đánh giá của anh tương đối công bằng. Anh nói:
- Trong danh sách có những người tham gia kỳ thi hội sang năm đúng không ạ?
Hoàng thượng đã điều tra hết rồi, những người tham gia thi Hội sang năm toàn là con út trong nhà, khỏi phải gánh vác trách nhiệm gia tộc, ngài đáp: - Ừ.
Chu Thư Nhân hiểu các công tử trong Kinh Thành, nhưng lại không rành danh gia vọng tộc ở các châu khác. Anh không bình luận về các công tử, mà để ý đến hậu trạch, lão phu nhân nhà nào có tính kiểm soát cao, hậu trạch nhà ai đấu đá dữ tợn,...
Hoàng thượng nghe mà xuất thần, hỏi:
- Khanh còn để ý cả những chuyện này ư?
Chu Thư Nhân: - Thê tử thần nói mẹ chồng tốt sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này.
Hoàng thượng tự tin không ai dám l*m t*nh làm tội con gái của mình, nhưng có thể bớt được phiền phức thì vẫn nên tránh. Ngài bèn lấy bút ra gạch bớt mấy cái tên.
Trong lòng Chu Thư Nhân rất phức tạp, Hoàng thượng tin tưởng anh quá. Không sợ anh ăn nói linh tinh hay sao!
Chu Thư Nhân không quá bất ngờ khi Hoàng thượng không nghĩ đến học trò nhà nghèo, có phải trong truyện đâu, bộ tưởng ai cũng làm phò mà được chắc, cứ nghĩ tới danh sách là anh lại thấy rối rắm. Cho dù Hoàng thượng có đối xử tốt với công chúa thì hôn sự của công chúa vẫn có vụ lợi trong đó.
Chu hầu phủ
Trúc Lan không muốn gặp người của phủ Quốc Công, cô hỏi Thanh Tuyết:
- Còn chưa đi hả?
Thanh Tuyết lắc đầu: - Chưa ạ.
Trúc Lan không vui, thường thì có qua lại mới tặng quà Tết, mà Chu hầu phủ và phủ Vĩnh An quốc công đâu có thân thiết gì, tự nhiên tới nhà tặng quà Tết làm người ta bực bội ghê nơi.
Thanh Tuyết lấy sắc mặt lão phu nhân không tốt, bèn đi ra ngoài dặn dò một câu.
*
Cổng Hầu phủ
Quản gia của phủ Quốc Công nhìn chằm chằm cánh cổng đóng chặt, chà xát đôi tay bị lạnh đến nỗi đỏ bừng. Chu hầu phủ hoàn toàn không nể mặt họ.
Cửa hông Hầu phủ mở ra, Đinh quản gia đi ra nói với vẻ mặt lạnh nhạt:
- Đứng đừng ở cửa Hầu phủ nữa, xin mời về cho.
Quản gia của phủ Quốc Công nói:
- Đây là tấm lòng của phủ Quốc Công, làm ơn giúp cho.
Nói đoạn tính nhét túi tiền, Đinh quản gia lui ra đằng sau một bước rồi nói:
- Còn không đi nữa thì ầm ĩ khó coi lắm, đừng trách ta không khách khí.
Nét mặt quản gia của phủ Quốc Công sượng trân, ông ta không ngờ Chu hầu phủ chẳng nể mặt gì cả, nhìn lại cánh cổng lớn vẫn đang đóng chặt lần nữa, da mặt ông ta nóng bừng. Nói:
- Chúng ta về thôi.
Hôm nay phủ Quốc Công mất hết thể diện rồi.
Chu Thư Nhân ra khỏi hoàng cung, về nhà nghe vậy thì hừ một tiếng:
- Tính hay quá!
Nhân lúc anh không có ở phủ mới đưa quà đến, chỉ cần vợ anh cho người bước vào Hầu phủ, phủ Quốc Công lập tức loan tin Chu hầu phủ và phủ Quốc Công đã giảng hòa rồi, nhưng không ngờ rằng vợ anh lại để người chờ ở ngoài phủ.
Trúc Lan: - Hừ, phủ Quốc Công nghĩ em là dạng đầu óc như quả nho đấy.
- Để anh xem họ còn lôm côm được đến khi nào.
Trúc Lan hỏi: - Anh nghỉ phép rồi mà còn gọi anh vào cung là vì việc gì?
Chu Thư Nhân kể lại chuyện hôn sự của trưởng công chúa, Trúc Lan lo lắng nói:
- Có khi nào Hoàng thượng sẽ bàn tới hôn sự của Lâm Hi luôn không?
Chu Thư Nhân: - Dung Xuyên không đồng ý đâu.
Trúc Lan thoáng yên lòng, nói:
- Thế thì tốt quá.
Thoắt cái đã đến năm mới, Thịnh Huy năm thứ tám trôi qua trong cảnh thái bình, bước vào Thịnh Huy năm thứ chín, chuyện lớn trong năm là kỳ thi Hội. Ra khỏi tháng Giêng mà thời tiết vẫn còn rét buốt, lạnh đến thấu xương nên phải dời kỳ thi Hội.
Dời thời gian thì là chuyện đáng mừng, có thêm nhiều ngày để trau dồi. Càng đến gần kỳ thị Hội, cả Kinh Thành bắt đầu trầm lắng. Rốt cuộc cũng không còn nhìn thấy bóng dáng các cử nhân ở quán trà náo nhiệt nữa.
Một hôm nọ, Trúc Lan đang sửa lại sổ sách của thôn trang thì Thanh Tuyết vào nói:
- Lão phu nhân, ngoài cửa có một vị Cố công tử xin được gặp ạ.
Trúc Lan khép sổ lại, nói:
- Mời vào đi, cho người đi gọi Xương Trung.
Thanh Tuyết vừa đi ra ngoài thì Xương Trung đã đến đây rồi, hắn hỏi:
- Mẹ, con nghe nói có Cố công tử xin gặp ạ?
Trúc Lan: - Chắc là đến để tìm con.
Đang nói chuyện thì Cố công tử đến. Trúc Lan thấy không phải là Cố Thăng, người này hơi thọt nên chắc là đại ca của Cố Thăng rồi.
Xương Trung không để Cố Ngạn hành lễ, vội hỏi:
- Sao Cố đại công tử lại đến Hầu phủ?
Thần sắc Cố Ngạn có phần nôn nóng, nói:
- Tiểu nhân thật sự hết cách rồi nên mới lỗ mạng đến tận Hầu phủ, cầu xin công tử cứu đệ đệ của tiểu nhân.
Xương Trung sửng sốt: - Cố Thăng bị làm sao?
Bởi vì thi Hội đến gần, lâu rồi hắn không gặp Cố Thăng. Không phải Cố Thăng đang chuẩn bị cho kỳ thi Hội sao?
Cố Ngạn trả lời:
- Đệ đệ bị bệnh, tiểu nhân mời đại phu khám bấy lâu không thấy khá hơn. Tiểu nhân thật sự không biết làm sao, nên mới liều mạng đến xin công tử giúp cho.
Cảm giác bất lực, là cảm giác bất lực cùng cực. Hắn thật sự cùng đường rồi, mời hai ba đại phu mà không thấy khá hơn.
Xương Trung nhìn mẹ, thấy mẹ gật đầu mới đứng dậy nói:
- Để ta cho người đi mời đại phu.
Cố Ngạn cắn rơm cắn cỏ cảm ơn:
- Cảm ơn lão phu nhân, cảm ơn công tử.
Xương Trung dìu Cố Ngạn lại quỳ xuống lần nữa lên, nói:
- Để ta đến đó trước, đại phu sẽ đến ngay thôi.
Trong mắt Cố Ngạn hằn lên tơ máu đỏ tươi, nói:
- Dạ, cảm ơn công ơn to lớn của lão phu nhân, cảm ơn công tử!
Chờ con trai và Cố Ngạn đi rồi, Trúc Lan mới nói với Thanh Tuyết:
- Ngươi cảm thấy là tình cờ hay có ai đó nhúng tay vào?