Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Trung không muốn hồi phủ, Cố Thăng tiếp xúc với Chu công tử mấy lần cũng hiểu phần nào tính cách bèn nói:
- Công tử có muốn đi uống trà cùng không?
Xương Trung: - Được đó.
Cố Thăng và đại ca vừa mới ăn cơm ở tửu lầu đối diện, định vào quán trà uống cho dễ tiêu. Bởi vì có thêm Chu công tử, nên họ chọn một phòng riêng trên lầu.
Xương Trung không phải kiểu người thích hỏi thăm gia đình người ta, hôm nay gặp được thì chờ Cố Thăng giới thiệu thôi.
Cố Thăng gọi nước trà xong mới giới thiệu:
- Đại ca của ta năm nay 24 tuổi, bởi vì bị thương cho nên không thể ở lại quân doanh mà phải hồi hương. Tên là Cố Ngạn.
Lúc đi lên lầu Xương Trung đã phát hiện ra chân của đại ca Cố Thân đi cà thọt rồi, hóa ra là di chứng do chiến tranh để lại. Hắn cầm chén trà lên, nói:
- Ta lấy trà thay rượu kính Cố đại ca vì đã bảo vệ nước nhà.
Cố Ngạn uống cạn chén trà, nói:
- Công tử nói quá rồi.
Hắn chỉ làm theo mệnh lệnh, lên chiến trường có sợ hãi không? Sợ chứ, hắn sợ bản thân có mệnh hệ gì để lại một mình đệ đệ. Đương nhiên hắn cũng có lòng muốn bảo vệ nước nhà, nhưng những lính quèn như hắn sẽ ích kỷ hơn.
Xương Trung rất nhạy cảm, hắn cười không hỏi chuyện chiến trường nữa mà hỏi:
- Lần này Cố đại ca đến Kinh Thành một mình hả?
Cố Thăng tiếp lời:
- Ta viết thư mời Đại ca đến Kinh Thành đấy. Sau này Đại ca sẽ ở cùng ta, ta ở đâu thì huynh ấy ở đó.
Xương Trung nghe xong mới biết Cố Ngạn còn chưa thành thân, nghĩ đến chân của Cố Ngạn, rồi lại nhìn sang Cố Thăng, hắn lại thổn thức huynh trưởng như cha.
Chu phủ
Chu Thư Nhân vừa về đến cổng thì thấy con trai út nhảy từ trên xe ngựa xuống, anh bảo xe ngựa dừng lại. Hỏi:
- Tiểu tử thối, con đi đâu vậy? Sao giờ mới về nhà?
Xương Trung ngẩng đầu nhìn lên không trung, nói:
- Cha, cha lại về sớm nữa rồi.
Chu Thư Nhân gõ đầu con trai, nói:
- Con lo cho con đi đã.
Xương Trung che đầu, nói:
- Con đến quán trà hóng chuyện, rồi tán gẫu với Cố công tử một lúc.
Chu Thư Nhân hết cách, hỏi:
- Con nói coi chừng nào con mới chịu lớn đây?
- Con lớn rồi mà. Cha, dạo này con tiêu hơi nhiêu, cha chi viện cho con một ít được không!
Chu Thư Nhân che túi tiền của mình lại, cười mắng:
- Đồ bất hiếu.
Xương Trung không sợ, kéo tay áo cha nói:
- Cha, cha coi túi tiền của con đi nè!
Chu Thư Nhân kiên quyết không buông túi tiền của mình ra, còn bảo con trai thả tay ra đừng có kéo ống tay áo của anh. Cẩn Ngôn quen quá nên chán chả buồn nhìn, dù sao đến cuối cùng túi tiền của Hầu gia cũng sẽ xẹp lép thôi.
Hai cha con cứ lôi kéo lẫn nhau về đến nhà chính, túi tiền của Chu Thư Nhân vẫn vào tay con trai. Anh nói:
- Em coi con trai em kìa, không biết lớn nhỏ.
Trúc Lan chẳng thèm ngẩng đầu, nói:
- Do anh nuông chiều chứ ai.
Xương Trung cười hề hề, nói:
- Mẹ, cha thương con nhất đó.
Chu Thư Nhân tằng hắng, nói:
- Anh đi thay đồ.
Lúc này Trúc Lan mới ngẩng đầu lên, bảo nha hoàn dọn tranh vẽ trên bàn, dùng đầu ngón tay chọc vào trán của trai, hỏi:
- Con lại đi đâu về vậy?
Xương Trung ngồi xuống phía đối diện bàn, cầm quả lê ướp lạnh trên bàn ăn. Nói:
- Ngon quá.
- Hửm?
Xương Trung ngượng ngùng, nói:
- Con biết hôm nay Trác Cổ Du nhận lời mời đến quán trà, nên con cũng tới hóng chuyện.
- Con đó!
Xương Trung lại ngoạm một miếng lê, nói:
- Con cảm thấy Trác Cổ Du quá nôn nóng thể hiện bản thân, hình như y hơi vội vã.
Trúc Lan nghĩ thầm, bởi vì Trác Cổ Du sợ mình sẽ bị chèn ép trong kỳ thi Hội nên muốn đề cao thanh danh của mình một chút.
Chu Thư Nhân thay quần áo xong bước ra, nói:
- Làm vậy không khôn ngoan.
Cứ như Hoàng thượng là người không công tư phân minh vậy. Phủ Vĩnh An quốc công xa rời triều chính quá lâu, đã không còn nắm chắc được mạch đập của Hoàng thượng nữa.
Xương Trung nghe vậy là hiểu ra ngay, hắn chỉ lên trời:
- Phủ Vĩnh An quốc công sợ hửm?
Chu Thư Nhân hài lòng trước sự thông minh của con trai, nói:
- Năm nay mùa đông khắc nghiệt, sắp tới con đừng ra ngoài nữa. Tránh cho đổ bệnh rồi lại hành xác.
Xương Trung đã biết động cơ của Cổ Trác Du rồi, cảm thấy nhạt toẹt: - Vâng ạ.
Hôm sau Chu Thư Nhân bị gọi vào cung, Thái Thượng Hoàng muốn gặp anh. Trên đường đi anh suy nghĩ có thể là vì Thái tử, lúc tới tẩm cung của Thái Thượng Hoàng, Thái Thượng Hoàng đang nướng thịt, trong điện tràn ngập mùi thịt nướng.
Chu Thư Nhân: “...”
Thái Thượng Hoàng đúng là càng ngày càng sống nuông chiều bản thân. Trước kia trong điện toàn là mùi huân hương, bây giờ nướng thịt luôn trong tẩm cung.
Thái Thượng Hoàng vẫy tay, nói:
- Sườn dê mới xẻ, trưa nay khanh uống với trẫm mấy chung nhé?
Chu Thư Nhân ngồi xuống cái ghế cung nữ mang đến, tiện tay cầm xiên sườn dê lên nướng. Đáp: - Vâng.
Thái Thượng Hoàng chăm chú nhìn độ lửa, nói:
- Lần đó trẫm còn tưởng đâu mình không qua khỏi năm nay, ai dè trẫm vẫn còn sống khỏe re.
Chu Thư Nhân cũng bất ngờ, nói:
- Thái Thượng Hoàng hồng phúc tề thiên, sống lâu trăm tuổi.
Thái Thượng Hoàng vui ra mặt, nói:
- Trẫm không mong sống lâu trăm tuổi, nếu ông trời thương thì cho trẫm sống đến lúc Thái tử kế vị là đủ.
Chu Thư Nhân: “...”
Tham lam, Thái tử kế vị là không biết bao nhiêu năm về sau rồi!
Thái Thượng Hoàng nói tiếp:
- Trẫm nghe nói cháu trai cả của Vĩnh An quốc công văn chương xuất chúng, rất được lòng những cử nhân đi thi.
- Thần cũng có nghe.
Thái Thượng Hoàng không tỏ thái độ, tiếp tục lật sườn dê. Nói:
- Vĩnh An quốc công có kiếm khanh nữa không?
Chu Thư Nhân rất hiểu Thái Thượng Hoàng, thoạt nhìn giọng điệu có vẻ bâng quơ nhưng trong lòng đang khó chịu cỡ nào. Anh đáp:
- Sau khi Vĩnh An quốc công vào cung trở về thì không có kiếm thần nữa.
Trong giọng nói tràn ngập nuối tiếc, anh thật sự muốn choảng nhau một trận mà.
Thái Thượng Hoàng nhận ra điều đó, cuối cùng trên mặt cũng có nụ cười. Ngài nói:
- Trẫm biết khanh một lòng với trẫm mà.
Chu Thư Nhân biết tỏng. Thái Thượng Hoàng không những khó chịu với phủ Quốc Công, mà còn ghét cay ghét đắng.
Thái Thượng Hoàng ý nhị nói:
- Từ lúc khai quốc đến nay, trẫm tự thấy mình đối đãi rất tốt với các công thần. Tước vị trao đi chưa bao giờ nghĩ đến việc tước đoạt.
Chu Thư Nhân vẫn cúi thấp đầu, Thái Thượng Hoàng nghĩ đến chuyện lấy lại tước vị rồi, nhưng đâu có dễ, phủ Vĩnh An quốc công không phạm lỗi gì. Đây là chỗ khôn của lão Quốc Công, cũng là chỗ đáng lo của lão Quốc Công.
Sau đó Thái Thượng Hoàng nói sang chuyện khác, chủ yếu là về việc trồng lương thực. Buổi trưa cùng nhau uống rượu, Thái Thượng Hoàng đi nghỉ ngơi rồi Chu Thư Nhân mới đi. Ra khỏi hoàng cung anh về thẳng nhà, vừa vào trong phòng là ngã người luôn xuống giường đất.
Trúc Lan ngửi được mùi rượu, hỏi:
- Anh vào cung uống rượu hả?
- Ừm, uống với Thái Thượng Hoàng mấy chén.
Chu Thư Nhân nhận lấy chiếc khăn lau mặt, ra hiệu cho nhóm nha hoàn lui xuống. Anh c** q**n áo rồi lại nằm xuống, nói:
- Phủ Vĩnh An quốc công mà cứ chộn rộn nữa thì dù có công khai quốc cũng không giữ được tước vị đâu.
Trúc Lan đang xả khăn tay bỗng dừng lại, hỏi:
- Thái Thượng Hoàng có ý định đó hả?
- Ừm. Hôm nay nói thẳng với anh luôn, anh nghĩ dạo này Thái Thượng Hoàng đã suy nghĩ rất nhiều, càng nghĩ càng nhớ lại chuyện trước kia. Mà phủ Quốc Công có chịu an phận đâu, Thái Thượng Hoàng hối hận vì đã phong tước rồi.
Trúc Lan nói: - Là em thì em cũng hối hận.
Cô lại nói tiếp: - Em nghe Ngọc Văn nói Ôn Linh có ý với Trác Cổ Du.
Chu Thư Nhân nhắm mắt lại, nói:
- Ôn lão đại nhân không biết thì thôi, chứ biết một cái là cho Ôn Linh đính ước liền ngay và lập tức ấy chứ.
Chu Thư Nhân nói chỉ có chuẩn. Vào cuối tháng Chạp, còn chưa kịp bước sang năm mới, Ôn Linh đã gấp rút đính ước với một danh gia vọng tộc ở vùng khác, hôn ước làm mọi người cảm thấy quá bất ngờ. Ôn Linh là con của chính thất Ôn gia, vậy mà không gả trong Kinh Thành. Trái lại gả đi nơi khác.
Sát rạt năm mới, Ngọc Văn cầm thiệp của Ôn gia tới nói:
- Ôn Linh mời cháu đến uống trà.
Trúc Lan: - Bà nói nghe bảo Ôn Linh bị cấm cửa hả?
Cô nghe Ôn Linh đính ước nên cũng hỏi thăm tin tức thử. Cô tiểu thư này bị cấm túc trong phủ rồi, hiển nhiên là Ôn lão gia đã nhìn thấu suy nghĩ của cháu gái mình.