Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1612: Ly Hôn Hoặc Thê Tử Chết Là Có Thể Lấy Người Khác

Trước Tiếp

Xương Liêm cũng thấy hơi ớn lạnh, quá nhiều người muốn nhét thiếp thất cho hắn, hắn đi ra quán trà ngoài đường, luôn có cô nương vấp chân ngã về phía hắn. Thậm chí có người to gan tuyên bố không cần danh phận, làm nha hoàn không danh không phận cũng được!

Bây giờ không có việc gì quan trọng thì hắn sẽ không ra ngoài, nhà ở phía sau nha môn phủ cũng có cái lợi. Xong việc ở nha môn là đi thẳng vào nhà, tránh cho đụng phải chuyện ngoài ý muốn trên đường.

Đổng thị nhận lấy chén trà tướng công cẩn thận đưa qua, uống miếng nước trà cơn giận cũng vơi đi một nửa. Thị nói:

- Suy cho cùng vẫn là thân phận của chàng đưa đẩy, mà xuất thân của thiếp thì lại không xứng.

Đây là nhược điểm, Chu gia và Đổng gia chênh lệch quá lớn. Tướng công là công tử Hầu phủ, ngoài 30 tuổi đã là Tri phủ tứ phẩm. Trong khi Đổng gia chỉ là dân thường, thị là nương tử nhưng không được mọi người kính trọng. Thậm chí có người cho rằng xuất thần của thị như vậy mà còn làm chính thất được, một số người tự thấy xuất thân không tệ chẳng thèm coi thị ra gì.

Xương Liêm vội vàng bày tỏ lòng chung thủy:

- Nàng và ta sát cánh bên nhau cả một quãng đường, ta không lòng riêng thật.

Không phải là vì quy củ do cha đặt ra, mà hắn thật sự cảm thấy nương tử rất tốt.

Đổng thị khẽ nói:

- Nhà mình không cho nạp thiếp, nhưng có thể ly hôn rồi cưới người khác!

Có vài người đang có ý định này, không thể nạp thiếu thì ly hôn rồi cưới cũng là một cách. Chỉ cần tướng công có ý định đó, mọi chuyện sẽ dễ tính hơn.

Xương Liêm sửng sốt:

- Có vụ này nữa?

Ánh mắt Đổng thị tối lại, nói:

- Tàn nhẫn hơn một chút thì thủ tiêu thiếp luôn, thê tử chết rồi lấy người khác cũng được mà. Làm vậy còn có thể giữ được thanh danh.

Đương nhiên phải làm cho thật sạch sẽ, không thể để người khác tìm thấy chứng cứ.

Xương Liêm: “...”

Hắn cảm thấy mình còn ngây ngô quá, trong đầu chỉ có một suy nghĩ là không nạp thiếp thôi!

Đổng thị thấy tướng công nghệt mặt ra, thị bật cười: - Tỉnh lại!

Xương Liêm nắm tay nương tử, nói:

- Ta thề thê tử của ta chỉ có một mình nàng thôi, nàng mà xảy ra chuyện gì thì ta không lấy thêm ai nữa. Phỉ phui cái mồm, tóm lại ta chỉ chôn cùng một huyệt với nàng.

Một chút buồn bực còn sót lại trong lòng Đổng thị cũng tan biến, thị nói:

- Được rồi, thiếp không giận nữa.

Xương Liêm muốn trút giận cho nương tử, coi thường nương tử của hắn chứ gì, hắn phải cho mọi người biết hắn thương nương tử cỡ nào, vì vậy hắn cần học theo cha mới được!  

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà đã đến tháng Mười Hai, càng lúc càng gần cuối năm, Trân Nguyệt về hoàng cung rồi. Trân Nguyệt quay lại hoàng cung, Nhiễm gia dần im ắng lại. Mà Chu hầu phủ cũng vậy.

Mùa đông khắc nghiệt, tháng Mười Hai năm nay lạnh hơn năm ngoái, chầu triều hoãn lại, Chu Thư Nhân không cần dậy sớm vẫn còn nằm trong tấm chăn ấm áp. Nói:

- Anh phải cảm ơn đám người Ôn lão đại nhân, lát nữa biếu họ ít đồ bổ đi.

Trúc Lan: - Nhận đồ bổ của anh xong Ôn đại nhân bệnh nặng hơn thì có.

Chu Thư Nhân bật cười ha hả, nói:

- Sức khoẻ của mấy ông già đó kém thật, coi anh có bị gì đâu.

- Anh không ngủ được nữa thì dậy đi.

Chu Thư Nhân co cổ, nói:

- Dậy gì nổi. Dù sao anh cũng không cần đến Hộ Bộ đúng giờ, anh muốn nằm nữa.

Trúc Lan thoáng nhìn đồng hồ, nói:

- Rồi rồi, anh là người lớn nhất ở Hộ Bộ, anh cứ nằm đi, em dậy rửa mặt đây.

Cô thấy ngoài phòng có bóng người rồi, Thanh Tuyết đến mấy lần, nước ấm cũng không biết đổi bao nhiêu chậu, cô không thể lười biếng nữa. Chu Thư Nhân né ra, chờ vợ đứng dậy, anh chiếm hết cả cái giường đất, ổ chăn nóng hầm hập thoải mái quá.

Trúc Lan thay quần áo và rửa mặt xong, đang chờ Thanh Tuyết chải đầu cho cô. Vừa quay đầu lại thấy Chu Thư Nhân ngủ nữa rồi.

Xương Nghĩa và Xương Trí vẫn đến nha môn đúng giờ, bọn họ không có công cán như cha, Hộ Bộ bớt việc cha muốn lười biếng cũng chẳng ai nói, đến cả Ngự Sử còn vờ như bị mù mà. Thế nhưng bọn họ thì không được.

Nửa canh giờ sau Chu Thư Nhân mới dậy, anh ăn bữa sáng đơn giản rồi ngồi đó chứ không có ý định đi.

Trúc Lan: - Còn chưa chịu đi nữa hả?

Chu Thư Nhân lắc đầu, nói:

- Hộ Bộ không có chuyện gì quan trọng thật mà.

Bây giờ chuyện quan trọng nhất là bổng lộc thôi. Bổng lộc có quy định rồi, lại có đám người Khâu Duyên phụ trách nên trước tết Hộ Bộ thật sự rất rảnh.

Trúc Lan nói: - Mấy đứa con trai đã đến nha môn non nửa canh giờ rồi.

- Bọn chúng có thể bì với anh à? Hả hả?

Trúc Lan bật cười: - Rồi rồi, anh là cừ nhất.

Chu Thư Nhân thoáng nhìn đồng hồ, anh uể oải đứng dậy:

- Nhưng mà anh phải đi thật.

Trúc Lan cũng đứng dậy lấy lò sưởi qua, thắt lại áo choàng cho anh rồi nói:

- Đừng để bị lạnh.

- Biết rồi, anh sẽ về sớm.

Trúc Lan: “...”

Đi muộn về sớm là đang nói Chu Thư Nhân đó.

Chu Thư Nhân đến Hộ Bộ thấy người canh cổng ở Hộ Bộ đang chờ mình:

- Thượng thư đại nhân, thái tử điện hạ đến được một khắc rồi. Đang chờ ngài đó!

Chu Thư Nhân ngẩng đầu nhìn lên không trung, trời rét căm căm mà Thái tử lại xuất cung, anh bước nhanh hơn, vào phòng thì thấy Thái tử đang ngồi uống trà. Anh cởi áo choàng, hỏi:

- Thái tử tìm vi thần có chuyện gì sao?

Thái tử: - Hôm nay cô rảnh đến đây uống ké miếng trà.

Chu Thư Nhân: “...”

Anh hơi phản cảm với hành động “uống ké miếng trà", đến uống ké miếng trà toàn không có chuyện gì tốt lành.

Thái tử đã pha trà xong, nói:

- Mời Hầu gia.

Chu Thư Nhân chớp đôi mắt hí, rõ ràng Thái tử có tâm sự. Anh nói:

- Tính ra trà này cũng là trà cống phẩm mà thần được ban thưởng.

Thái tử gật đầu, uống một miếng trà rồi nói:

- Sang năm Nhị đệ sẽ vào triều, Hầu gia đoán xem sẽ đến bộ nào trong sáu bộ?

Chu Thư Nhân cũng uống một miếng trà, đáp:

- Lễ Bộ.

Xem động thái của Nhị hoàng tử thì đúng là không quá khó đoán.

Thái tử chao nghiêng chén trà, nói:

- Hầu gia đoán đúng rồi.

Chu Thư Nhân thổn thức trong lòng, Thái tử đang bùi ngùi trước sự trưởng thành của các đệ đệ. Anh không có ý định nói nhiều, nói nhiều sai nhiều nên cứ an phận uống trà là được.

Thái tử khẽ cười, cũng không để bụng, tự mình uống trà, lắng nghe tiếng củi cháy, cảm thấy như vậy lại hay. Hoàn toàn không ngờ cậu ta sẽ tìm thấy một chút bình yên ở chỗ của Chu hầu gia.

Suy nghĩ của Thái tử bắt đầu trôi xa, Kinh Thành rộng lớn, mà chẳng có nơi dành cho cậu ta, đủ thấy tìm được sự bình yên khó đến nhường nào.

Chu Thư Nhân tựa vào lưng ghế. Trong phòng yên tĩnh quá làm anh buồn ngủ, nghe được tiếng ghế cọt kẹt, thấy Thái tử đứng dậy khoác áo choàng lên, anh vội đứng dậy:

- Thần tiễn Thái tử.

Thái tử xua tay:

- Không cần, Hầu gia dừng bước.

Nói đoạn Thái tử nhanh chóng rời đi, Chu Thư Nhân đứng bên cửa sổ, Thái tử bước từng bước vững vàng, anh khẽ nở nụ cười. Hoàng thượng rất biết dạy con!

 

Hoàng cung

Hoàng thượng nắm rõ hành tung của Thái tử như lòng bàn tay, không quá bất ngờ khi Thái tử đến tìm Chu Thư Nhân. Hoàng nhi của ngài giống ngài, rất tin tưởng Chu Thư Nhân. Thế nhưng ngài ngạc nhiên là Chu Thư Nhân không nói gì cả, còn suýt chút nữa ngủ gật.

Thái thượng hoàng cười:

- Bởi vậy mới nói Chu Thư Nhân mới là người thật sự thông minh.

Hoàng thượng thở dài:

- Tiếc rằng tuổi tác của ngài ấy không còn trẻ nữa, chẳng biết có thể trụ được tới khi Thái tử kế vị hay không.

Thái thượng hoàng ngẩng đầu khỏi bàn cờ, con trai của ngài còn trẻ quá, ngài lại cúi đầu, nói:

- Trẫm cảm thấy cuộc sống sau khi thoái vị rất tốt, tranh thủ lúc còn đi đứng được đi ngắm nhìn non sông do mình cai trị cũng là một điều may mắn.

Hoàng thượng siết quân cơ trong tay, nói:

- Còn sớm.

Râu Thái thượng hoàng vểnh lên. Đây là câu trả lời của con trai ngài, đúng là còn sớm. Nhưng ít ra con trai không hề có khúc mắc với việc thoái vị.

 

Minh Thụy nhìn Trác Cổ Du ở tầng trệt quán trà, nói:

- Tiểu thúc, thúc để ý người này quá vậy.

Xương Trung: - Lời lạnh cỡ này mà y cũng ra đây được đủ thấy ý chí rất kiên cường đấy.

- Tiểu thúc cũng vậy mà.

Xương Trung nhoẻn miệng cười, nói:

- Dù sao ta cũng không có chuyện gì làm, ra góp vui thôi.

Minh Thụy đứng dậy, nói:

- Con không ngồi chơi với tiểu thúc nữa, con phải đi lấy bình phong.

Xương Trung phất tay. Minh Thụy đối xử với nương tử của mình rất tốt, trời lạnh cỡ này mà cũng phải tự mình đi lấy bình phong. Hắn ngồi một hồi cảm thấy nhạt nhẽo, định trở về phủ thì lúc xuống lầu lại gặp Cố Thăng:

- Khéo vậy!

Cố Thăng cũng cảm thấy rất trùng hợp, nói:

- Đại ca của ta vừa đến Kinh Thành, ta dẫn huynh ấy đi ăn cơm.

Xương Trung nhìn Đại ca của Cố Thăng, hai huynh đệ này có vải điểm giống nhau, Đại ca của Cố Thằng thiếu một chút khí chất thư sinh, nhưng dáng dấp không đến nỗi nào.

Trước Tiếp