Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Công chúa ra ngoài cho dù có khiêm tốn cỡ nào cũng phải có hộ vệ tháp tùng. Đoàn người bước vào tửu lầu, chưởng quầy nhìn thấy hộ vệ thì ngẩn người ra, ở đất Kinh Thành quý nhân nào mà không có, ông ấy nhanh chóng hoàn hồn rồi mời đoàn người đi lên phòng riêng lớn ở trên lầu. Cho dù Trân Nguyệt có là một vị công chúa khiêm nhường thì lúc đi nàng ta cũng hất nhẹ cằm lên, ánh nhìn của con gái của vua khác với tiểu thư nhà quan.
Vào phòng riêng rồi, mấy vị tiểu thư gọi món xong đang mân mê rối gỗ xinh xắn vừa mua. Rối gỗ rất đẹp, mấy cô nương trẻ chẳng những yêu thích không nỡ rời tay mà còn muốn đi mua thêm vài con nữa. Trúc Lan và Tề thị nhìn nhau cười, vẫn là những đứa trẻ thôi.
Tề thị đấm chân, nói:
- Người già thua gì không thua chứ tuổi tác thì chịu. Giờ mới đi có bao lâu mà hai đùi ta mỏi nhừ.
Trúc Lan nhìn lên mái đầu của Tề thị, thị lớn hơn cô nhiều, đúng là già rồi, cô nói:
- Tỷ còn phải chứng kiến chắt trai cưới vợ nữa đấy!
Tề thị nghe xong liền cười, sau đó lại đau đầu:
- Có nhiều con cháu cũng nhức đầu lắm.
Trúc Lan chỉ cười chứ không hỏi nhiều. Nhiễm phủ cũng không có nhiều thiếp thất, nhưng lại không bớt chuyện để lo. Nghe nói con cả do thiếp thất sinh của Nhiễm Tầm bị bệnh, đã được đón từ thôn trang về phủ rồi.
Bên ngoài tửu lầu bắt đầu bàn tán, công chúa ở ngoài hoàng cung không phải là chuyện bí mật, nhận ra Tề thị thì chắc chắn biết công chúa cũng đang ở trong phòng riêng. Hoàng thượng có hai vị công chúa, trưởng công chúa con của phi tần, và một tiểu công chúa con của Hoàng hậu, hôm nay nhìn thấy trưởng công chúa không kích động sao được?
Diện mạo của Trân Nguyệt rất sáng, là một người đẹp thanh lịch và nhã nhặn, trên người lại toát ra khí chất quyền quý, nên Trân Nguyệt nổi bần bật. Hôm nay gặp được công chúa mới biết công chúa đã mười mấy tuổi rồi, tuổi tác cũng không còn nhỏ. Cái danh “phò mã" lập tức xuất hiện trong lòng mọi người.
Không ai dám làm phiền phòng riêng trên lầu, đoàn người Trúc Lan bình thản dùng bữa. Cơm nước xong nghỉ ngơi một lúc mới rời đi. Lúc này có rất nhiều người hóng được tin tức mò tới tửu lầu, ai cũng muốn trộm nhìn trưởng công chúa. Trân Nguyệt cảm nhận được những ánh mắt đó, nhưng nàng ta ngó lơ đi tiếp. Ra khỏi tửu lầu, nàng ta mới nhíu mày. Bởi ở quán trà đối diện cũng có không ít người đang nhìn lén nàng ta.
Tề thị cau mày, nói:
- Chúng ta đi nhanh lên nào.
Trân Nguyệt gật đầu: - Vâng ạ.
Tới chỗ đầu đường nơi xe ngựa đỗ, hai nhà tạm biệt. Trúc Lan và các cháu gái về nhà, mấy cô nương còn bàn tán. Về đến nhà chính, Ngọc Điệp nói:
- Công chúa đã ra sức thu mình rồi mà vẫn bị người ta xúm xít lại xem.
Ngọc Văn tiếp lời:
- Ai bảo công chúa quá thần bí. Người ta đều biết Hoàng thượng có hai công chúa, ngoại trừ một số rất ít mệnh phụ từng gặp thì không ai biết công chúa đẹp xấu thế nào.
Bởi vì tò mò nên mới xúm lại dòm ngó, thấy nhiều thì sẽ không còn hiếu kỳ nữa.
Ngọc Nghi suy nghĩ sâu xa hơn, nói:
- Sẽ có người bàn tới hôn sự của công chúa, phò mã đại diện cho vinh hoa phú quý đó.
Phò mã không có thực quyền, nhưng dính tới công chúa cũng là một cách che chở cho gia tộc mình. Bây giờ công chúa lộ mặt rồi, sẽ không ít người nảy sinh ý đồ.
Trong phòng không có nha hoàn, Ngọc Văn cũng nói chuyện thoải mái hơn:
- Nếu muội mà là đàn ông thì muội sẽ lấy Lâm Hi muội muội.
Ngọc Văn thấy ai cũng nhìn mình, cười nói:
- Muội nói không đúng hả?
Lấy công chúa có phú quý nhưng lại không có quyền lực, lấy Quận chúa của phủ Tần vương thì khác à nha. Vừa có vinh hoa phú quý, vừa có thể hoàn thành dã tâm vào triều.
Trúc Lan nghe xong không khỏi lo lắng cho hôn sự của Lâm Hi, cô lại nhìn Ngọc Văn nói:
- Lâm Hi còn nhỏ.
Ngọc Nghi thở dài:
- Hôm nay công chúa xuất hiện thì chắc chắn cũng sẽ có người để ý đến quận chúa của phủ Tần vương, nhỏ tuổi không thể cản bước kẻ có dã tâm.
Ở một nơi khác, Xương Trung vừa đưa Cố Thăng về nhà, y bị Chu công tử nhìn hơi mất tự nhiên, bèn hỏi:
- Sao công tử cứ nhìn ta hoài vậy?
Xương Trung mân mê cây quạt trong tay, nói:
- Hồi nãy lúc chúng ta ở quán trà, mọi người đều đi nhìn công chúa hết mà huynh không thấy tò mò à?
Cố Thăng ngạc nhiên, sau đó cười xòa:
- Không tò mò.
Y luôn tự hiểu lấy mình, hiểu rõ xuất thân và thân phận của mình thế nào. Hoàng thượng chỉ có hai đứa con gái, đủ thấy ngài thương yêu con gái nhường nào, chắc chắn sẽ không chọn một học trò nhà nghèo làm phò mã, đến cả Huyện chúa mà y còn không dám mơ thì huống hồ là công chúa.
Xương Trung đánh giá cao bản tính của Cố Thăng, cho nên mới thường tới lui. Hắn cũng rất vui lòng giới thiệu một số người cho Cố Thăng làm quen, thấy sắp đến nhà Cố Thăng thì nói:
- Huynh không tính đổi chỗ ở hả?
Cố Thăng trầm mặc một lúc, nói:
- Chỗ này nằm gần trường thi.
Xương Trung khẽ cười, nên đổi chỗ đi thì hơn. Hắn nói:
- Huynh nhớ cẩn thận vị Kỷ công tử kia một chút. Cha ta dạy ta không được xem thường bất kỳ người này, những lời này tặng cho huynh đấy.
Đồng tử Cố Thăng hơi co lại, y đã được một bài học nhớ đời, mà dạo này Kỷ Đức Minh rất hay làm phiền y, y nói:
- Ta có đổi chỗ khác cũng bị tìm ra thôi.
Kỷ Đức Minh quen rất nhiều người, y trốn kiểu gì. Kỷ Đức Minh muốn tìm y dễ như trở bàn tay ấy.
Xương Trung không nói gì nữa, bởi đây cũng là một cách mài giũa. Chờ vào triều đình, những thử thách nhỏ nhặt này chẳng là gì cả.
Cố Thăng xuống xe ngựa ở đầu ngõ, chờ xe ngựa của Hầu phủ đi khuất, Cố Thăng mới xoay người đi vào nhà, vừa mới thay quần áo xong thì nghe có tiếng đập cửa nhưng y không hề cử động. Y nghĩ một lúc bèn đi đến bàn, cầm bút viết thư về nhà. Y không dám mua đầy tớ, ít nhất là sẽ không mua cho đến khi kết thúc kỳ thi Hội.
Hôm sau Lý thị mang thiệp đến nhà chính:
- Mẹ, là thiệp của nhà Triệu đại nhân ạ.
Trúc Lan nhận lấy, xem xong thì nói:
- Triệu Bột?
Lý thị thấy mẹ chồng đặt xuống chẳng màng, hiểu ra bèn thưa:
- Mẹ, để con mang ra trả lại.
- Ừ.
Không cần biết vì sao Triệu gia lại gửi thiệp, nhưng chắc chắn Hầu phủ sẽ không dự tiệc chiêu đãi của Triệu gia, tránh cho phát sinh hiểu lầm, cắt đứt triệt để thì hơn.
Lý thị hóng được một vài tin tức, nói:
- Con dâu nghe nói sau khi Triệu đại nhân vào kinh thì có không ít người trong dòng họ Triệu thị cũng đi theo vào kinh đấy ạ.
Trúc Lan: - Không quá bất ngờ.
Lý thị lẩm bầm:
- Con mà là Triệu đại nhân thì con sẽ chẳng cho ai vào kinh cả, vướng víu tay chân.
Trúc Lan bật cười, nói:
- Triệu Bột là người của dòng họ Triệu thị, đâu thể nào cắt đứt được. Vả lại Triệu Bột đồng ý cho họ vào kinh chứng tỏ Triệu Bột đang cần nhân lực, không phải người nào trong dòng họ Triệu thị cũng tệ.
Lý thị vẫn cảm thấy dòng họ Chu thị rất tốt.
Mẹ chồng nàng dâu nói với nhau mấy câu thì Đinh quản gia bước vào, nói:
- Ninh Châu gửi qua Tết đến, đây là danh sách quà tặng ạ.
Trúc Lan cầm danh mục quà tặng, trong đó toàn là đặc sản Ninh Châu, đồ ăn đồ dùng có đủ, cô nói:
- Có hẳn 50 cân bột củ sen.
Lý thị cũng rất thích bột củ sen, đáp:
- Đúng là nhiều thật.
Trúc Lan bảo Thanh Tuyết soạn ra một ít, lát nữa pha uống. Cô thích bột củ sen lắm, chẳng qua trong Kinh Thành không có nhiều nên cần phải đến phương Nam mua.
Đinh quản gia lui ra ngoài, Trúc Lan đặt danh mục quà tặng xuống. Nói:
- Trong thư hai vợ chồng Lão Tứ chỉ báo tin vui, trong lòng mẹ vẫn không ngừng lo lắng.
Lý thị tiếp lời:
- Hay là bảo Đinh quản gia đích thân đến đó một chuyến?
Trúc Lan giật mình, sau đó sực nhớ đến mấy đứa Ngọc Nghi, cô dằn ý nghĩ này xuống, đáp:
- Thôi để từ từ tính.
*
Ninh Châu
Đổng thị đang gặp gia quyến của mấy thương nhân Ninh Châu ở nhà sau của nha môn phủ. Giao thương đường sông ở Ninh Châu rất phát triển, phú thương đông đúc. Thị đến Ninh Châu cũng được mở mang đầu óc.
Đổng thị tiễn nữ quyến về, nụ cười trên mặt tắt ngấm. Sắc mặt còn lạnh hơn cả nhiệt độ ngoài trời. Xương Liêm chuẩn bị bước vào phòng thì khựng lại, ngẫm nghĩ một lúc rồi lại xoay người nhấc chân đi đến thư phòng. Lúc này không nên nói gì đụng tới nương tử!
- Định đi đâu vậy?
Xương Liêm vào phòng, nhỏ giọng nói:
- Ta thấy nàng không được vui, cảm thấy đừng lượn lờ ở trước mặt nàng thì hơn. Tránh làm cho nàng giận thêm.
Đổng thị bực lắm, nói:
- Chàng cũng biết là tại chàng nên mới tức à?
Xương Liêm thấy oan ức lắm, nói:
- Ta thật sự không có lòng riêng, thiệt đó!