Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1610: Bị Bệnh

Trước Tiếp

Trúc Lan cũng đang thắc mắc. Đây là một cô công chúa, chứ không phải hoàng tử. Công chúa không dễ gì được cho xuất cung, chứ đừng nói tới ra khỏi cung ở một khoảng thời gian.

Lý thị: - Có khi nào trong cung xảy ra chuyện gì không?

Trúc Lan cho là không phải, nếu thật sự có chuyện thì con gái đã gửi tin về nhà rồi. Cô nói:

- Đợi ngày mai mấy đứa Ngọc Điệp về rồi biết à.

Lý thị không suy nghĩ nữa, thị cất sổ sách vào. Nói:

- Mẹ, mẹ nghỉ ngơi đi ạ. Con về trước nha.

Trúc Lan gật đầu: - Ừ.

Lý thị rời khỏi nhà chính, vừa ngẩng đầu lên đã thấy trên trời lất phất bông tuyết. Thị rụt cổ lại, lo lắng cho đứa con trai cả ở thảo nguyên xa xăm. Mùa đông ở thảo nguyên lạnh lắm, ăn không ngon ở không yên mà còn chẳng có lấy một cọng rau xanh để ăn. Thị nghe mẹ chồng nói vậy, mùa xuân và mùa hạ bèn phơi rất nhiều rau khô. Vào đông đã gửi đến thảo nguyên mấy đợt rồi, đợt gần nhất chắc cũng sắp tới.

Đúng như Lý thị đoán, Minh Vân vừa nhận được nông sản từ Kinh Thành gửi đến. Thảo nguyên không thiếu thịt, chỉ thiếu các loại rau quả. Bước sang mùa đông là Minh Vân hoàn toàn sống bằng rau khô mà Kinh Thành gửi đến.

Hắn có nghĩ đến chuyện xây nhà kính ở thảo nguyên, tiếc rằng mùa đông thảo nguyên cũng khan hiếm củi, hắn còn phải tiết kiệm củi lửa đây, lấy đâu ra lượng lớn than củi để cung ứng cho nhà kính.  

Minh Vân nhìn từng túi rau khô được chuyển xuống, nụ cười trên mặt không lúc nào tắt. Nhất là khi nhìn thấy rương lá trà, hắn chỉ muốn tự tay hắn chuyển rương mà thôi.

Ngô Minh nhận được tin bèn đi tới, hỏi:

- Toàn là đồ tốt hiếm thấy ở thảo nguyên thôi, chia cho một ít với?

Minh Vân lấy danh sách ra, nói:

- Cần gì phải chia, trong này có phần của thúc thúc mà.

Ngô Minh nhận lấy danh sách, cười nói:

- Đúng là chỉ có nghĩa mẫu lo lắng cho ta.

Minh Vân tằng hắng, nói:

- Thẩm thẩm cũng lo cho thúc thúc chứ bộ.

Ngô Minh khẽ cười. Đúng là nương tử rất lo cho y, nhưng lại không quá sâu đậm. Ngoại trừ lúc mới bước vào mùa đông nhận được rau khô từ nhà gửi đến, tới nay chưa từng nhận được rau khô hay thứ gì khác nữa. Hắn biết chắc rau khô hồi đầu mùa đông có lẽ là do nghĩa mẫu nhắc nhở, trong thư nương tử vẫn một mực quan tâm y, song, y vẫn cảm nhận được sự oán trách. Nương tử chăm sóc hai đứa trẻ, còn phải quán xuyên thiếp thất và con cái của thiếp thất nên đã chi phối bớt tinh thần và sức lực của nương tử.

Mấy cái rương cuối cùng được bịt kín mít bằng chăn bông, Minh Vân xem trong danh mục, yết hầu chuyển động, là trái cây và rau tươi. Trái táo bị trời lạnh làm hư hỏng khá nhiều, những vẫn còn ăn được. Hắn phát cho đầy tớ và hộ vệ bên cạnh mình, cho thêm không ít lê và hồng ướp lạnh.

Mỗi lần Kinh Thành gửi hàng đến, không riêng gì đầy tớ và hộ vệ của Minh Vân vui vẻ mà các quan viên thân thiết với Minh Vân cũng vậy. Đồ Kinh Thành gửi đến vừa được cất vào kho xong là các đồng liêu biết tin đã đến ngay, Minh Vân rã đông rất nhiều lê và hồng đông lạnh để chiêu đãi:

- Mọi người đừng khách sáo nha.

Khỏi đợi Minh Vân nói, có ai khách sáo đâu.

Có đồng liêu của Minh Vân bỗng nhiên nói:

- Chu đại nhân, châu thành đã an toàn hơn, ta muốn đón gia quyến của mình đến đây, đã tìm được mấy tòa nhà rồi. Đại nhân có muốn người nhà đi chung không?

Minh Vân đang gặm lê thì khẽ khựng lại. Sau một năm thanh trừng triệt để, đúng là châu thành an toàn hơn thật. Nhờ vào vị trí địa lý, nơi đây trở thành nút thắt mua bán lớn nhất, là châu thành đầu tiên phồn thịnh ở đất thảo nguyên, nhưng hắn không muốn đưa nương tử và các con đến đây. Hắn nói:

- Các vị cứ mua đi thôi.

Mấy người trong phòng nghe vậy liền đổi đề tài. Đợi khách khứa lần lượt ra về, Ngô Minh mới hỏi:

- Con thật sự không có ý định đón thê tử và các con đến đây à?

Minh Vân lắc đầu, đáp:

- Cứ chờ đi đã, thúc thúc thì sao?

Ngô Minh cười nói:

- Ta cũng không vội.

Minh Vân không hề cảm thấy đêm dài vò võ một mình là cô đơn, hắn có khát vọng trong lòng, mặc dù rất nhớ thê tử và các con, nhưng sẽ không làm ảnh hưởng đến kế hoạch.

 

Hôm sau

Đám Ngọc Điệp ăn sáng xong liền đi đến Nhiễm phủ, quản gia Nhiễm phủ đã chờ sẵn ở cửa, đám Ngọc Điệp đi gặp Tề thị trước, trò chuyện vài câu mới đi đến chỗ công chúa ở.

Trân Nguyệt công chúa đáng tự cầm quân cờ đánh một mình, nghe có tiếng bước chân thì ngẩng đầu lên mỉm cười. Đám Ngọc Điệp hành lễ xong, công chúa nói:

- Mọi người tới rồi, mau lại đây ngồi.

Ngọc Văn là Huyện chúa, bèn mở lời trước:

- Trên người chúng dân nữ vẫn còn hơi lạnh, đợi hơi lạnh tản bớt rồi qua ạ.

Trân Nguyệt ra hiệu cho cung nữ dọn bàn cờ đi, dặn dò cung nữ bưng trà bánh vào. Đợi trà bánh dọn xong, đám Ngọc Điệp mới vào chỗ ngồi.

Trân Nguyệt mời mấy vị tiểu thư uống trà, tươi cười giải thích:

- Ta và các vị tiểu thư là chỗ quen biết, sau khi xuất cung nhịn không được bèn mời các muội đến đây. Các muội đừng khách sáo nhé!

Đám người Ngọc Điệp thật sự không quá xa cách, Chu hầu phủ và Nhiễm phủ là chỗ sui gia nên thái độ của họ dành cho công chúa vừa kính trọng vừa tự nhiên.

Ngọc Điệp uống trà xong bèn nói:

- Chúng dân nữ nhận được thiệp mời thì rất bất ngờ, phải xác nhận lại mấy lần mới dám tin là công chúa ra khỏi cung ở một khoảng thời gian đó.

Trân Nguyệt cười nói:

- Mấy ngày trước ta bị bệnh một trận, mẫu phi bèn xin phép Hoàng hậu, Hoàng hậu đồng ý mới cho ta ra khỏi cung ở một khoảng thời gian.

Ngọc Văn phát hiện Trân Nguyệt công chúa gầy đi trông thấy. Lần trước nàng ấy vào cung chào hỏi Hoàng hậu, hai má Trân Nguyệt công chúa vẫn còn đầy đặn mà.

Trân Nguyệt không nói tiếp chuyện ở trong cung. Nàng ta bị người ta hãm hại, trong cung chỉ có duy nhất hai nàng công chúa, không ai dám đụng tới công chúa con của Hoàng hậu, thế là chuyển sang nàng ta. Nàng ta gặp chuyện đủ thu hút sự chú ý mà lại không liên đới quá nhiều người, cho nên nàng ta mới bị bệnh.

Trân Nguyệt không muốn nhớ lại, bèn nói sang chuyện khác:

- Ta xuất cung ở một thời gian cũng không thể tùy tiện ra khỏi phủ, các muội kể cho ta nghe những chuyện thú vị ở Kinh Thành được không?

Ngọc Điệp cười đáp: - Được chứ.

Không có chuyện vui gì ở Kinh Thành mà nàng ấy không biết. Nếu đã nói thì tất nhiên phải bàn tới Trác Cổ Du của phủ Vĩnh An quốc công. Trân Nguyệt ở trong cung nên không biết được quá nhiều tin tức, ngoại trừ thỉnh an, phần lớn thời gian Trân Nguyệt chỉ bầu bạn với mẫu phi. Mà Trân Nguyệt cũng chẳng thích dò la tin tức, nên biết rất ít về phủ Vĩnh An quốc công.

Trân Nguyệt: - Phủ Vĩnh An quốc công?

Ngọc Điệp gật đầu, nói:

- Đúng vậy, là cháu trai cả của phủ Quốc Công. Đã có người ở Kinh Thành mở cá cược rồi, cá là Trác Cổ Du chắc chắn sẽ đỗ đạt cao. Thậm chí có người còn bảo biết đâu là Thám Hoa luôn đó.

Ngọc Văn: - Cá cược hả?

Ngọc Điệp gật đầu, nói:

- Nguyên Bác cũng có đặt nữa. E hèm, sẵn tiện đặt dùm ta luôn.

Trân Nguyệt tò mò hỏi: - Đặt cho ai vậy?

Ngọc Điệp nhoẻn miệng cười, nói:

- Bọn ta đặt Trác công tử sẽ đỗ cao, nhưng Thám Hoa thì chưa chắc đâu à nha.

Nàng ấy nhớ còn một vị Cố công tử nữa, dáng dấp người không hề thua kém Trác công tử nên họ có đặt cược cho ứng cử viên khác.

Trân Nguyệt cảm thấy bên ngoài hoàng cung thú vị quá đi: - Ta…

Thôi, nàng ta là công chúa, mọi hành vi cử chỉ của nàng ta đều có ý nghĩa đặc biệt, nhỡ đâu bị ai phát hiện có khi lại đồn nàng ta để ý Trác công tử. Chắc chắn sẽ làm mọi chuyện rối lung tung beng hết lên, nàng ta chưa muốn kén phò mã sớm vậy đâu.

Ngọc Điệp thì không cần phải dè dặt, nàng ấy đã có hôn ước rồi, vả lại bạc của nàng ấy cược chung với Liễu Nguyên Bác, người ta chỉ nghĩ là Liễu Nguyên Bác đặt cược một mình thôi.

Công chúa ở ngoài cung một khoảng thời gian không phải là chuyện bí mật, tin tức trong cung rất kín kẽ, không truyền ra một tin tức gì cả, ngày thứ ba công chúa ở ngoài bắt đầu có người đồn đoán phải chăng Trưởng công chúa bị Hoàng thưởng ghét bỏ. Nào ngờ Hoàng thượng lại sai Trương công công mang trang sức đến cho trưởng công chúa, thế là lời đồn mất tăm.

 

Hôm nay, Trân Nguyệt công chúa muốn đi mua sắm, Trúc Lan không yên tâm, nên cô và Tề thị cung đi mua sắm với mấy cô bé. Ánh mắt Tề thị dán chặt vào công chúa, Trúc Lan nhỏ giọng nói:

- Tỷ làm vậy rất dễ bị người khác để ý.

Tề thị xót cháu ngoại. Từ khi Hoàng hậu hạ sinh công chúa, cháu gái càng ngày càng trầm tính hơn. Nghĩ đến lần này cháu gái bị người ta hại, trong lòng thị hận đến mức nghiến răng kèn kẹt.

Tề thị chuyển tầm mắt đi, nói:

- Muội nói phải.

Mấy cô nương mua cả đống đồ, đi dạo một lúc hơi mệt nên cả đoàn kéo đến tửu lầu.

Trước Tiếp