Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoàng thượng hơi nhướng mày, sau đó lại thả lỏng. Dương thị có thể quản lý thôn trang được như vậy đủ thấy năng lực của Dương thị rồi, nhớ lại cảnh tượng cô nhi đi học, nghĩ đến đây, tay ngài lại bắt đầu xoay nhẹ tràng hạt.
Trúc Lan ra hiệu cho Thanh Tuyết mang sổ sách đến, một rương sổ sách đặt trên chỗ đất trống, sau tiếng mở rương là một đống sổ sách dày cộp xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, cô chỉ vào sổ sách rồi nói:
- Lưu đại nhân phải xem hết toàn bộ chỗ sổ sách này nha, mời đại nhân.
Ánh mắt Lưu lão đại nhân dại ra trong một tích tắc, thế thì nhiều quá.
Hoàng thượng cất lời:
- Ái khanh phải xem sổ sách trước mặt mình đi, đừng có ngơ ra nữa.
Lưu lão đại nhân hít thở thật sâu, tính kiếm ai đó xem phụ, nào ngờ Ôn lão đại nhân đang chăm chú nhìn lá trà trong chén trà của mình không hề ngẩng đầu lên, các vị đại nhân khác thì nói chuyện phiếm. Tóm lại là không ai nhìn ông ta cả.
Lưu lão đại nhân bèn duỗi tay ra cầm lấy một quyển sổ sách, các danh mục trong sổ ghi rõ ràng và minh bạch. Vốn dĩ muốn tìm ra lỗi nên ông ta xem rất nghiêm túc, xem được một lúc, thi thoảng ông ta lại ngẩng đầu lên nhìn Dương thị. Hỏi:
- Chu hầu gia dạy ghi sổ đó hả?
Trúc Lan trả lời dứt khoát:
- Không có, Hầu gia dồn hết mọi sự tập trung vào công việc rồi thì lấy đâu ra tinh thần và sức lực dư thừa để giúp ta chứ.
Cô nói thật mà. Thư Nhân ngày ngày vùi mặt vào sổ sách, về nhà chỉ muốn thả lỏng và nghỉ ngơi thôi, cô cũng không cần anh giúp, nên đúng là Thư Nhân không hề nhúng tay vào.
Lưu lão đại nhân bàng hoàng, tiếp tục lật thêm mấy quyển nữa. Lần này xem nhanh hơn trước, mấy đầu ngón tay siết chặt quyển sổ. Cuối cùng ông ta không xem nổi nữa, nói:
- Lão phu nhân ghi chép các khoản rõ ràng, lão phu bội phục.
Trúc Lan nhướng mày, bởi vậy mới nói toàn là cáo già, lúc cần thể diện thì có thể diện, lúc không cần thể diện thì tỏ ra hào phóng khâm phục cô. Lưu lão đại nhân đang tìm được lui cho mình đây mà!
Trúc Lan khiêm tốn, nói:
- Ta cũng chỉ được mỗi cái ghi nhớ rõ ràng các khoản chi thôi.
Hồi nãy Thái tử cũng thuận tay giở mấy quyển ra xem, cậu ta trầm mặc ngẩng đầu. Lão phu nhân khiêm tốn thật đấy!
Lúc này Hoàng thượng mới cất lời:
- Lão phu nhân đừng khiêm tốn, hôm nay trẫm được nhìn thấy rất nhiều điều bất ngờ ở khắp nơi, tất cả là nhờ có lão phu nhân cả, trẫm đang cực kỳ xúc động nên sẽ bỏ tiền túi ra quyên góp cho bọn trẻ một vạn lượng bạc trắng. Mong sao bọn trẻ học hành có thể đạt được thành tựu.
Tức là quyên bạc cho học hành, chứ không phải dùng để ăn uống.
Trúc Lan đang lo lắng không có bạc mua giấy và bút mực, Hoàng thượng mà không quyên tặng thì chắc cô bán gia súc đi mất. Cô đáp:
- Thần phụ thay mặt bọn trẻ cảm ơn Hoàng thượng.
Hiện tại khoản chi lớn nhất ở thôn trang không phải là cơm canh, mà là giấy và bút mực mà giờ đã có bạc rồi.
Thái tử bồn chồn trong bụng, đây là suy nghĩ phụ hoàng mới vừa nghĩ ra, mà cậu ta cũng phải tốn một khoản theo, ai bảo cậu ta là Thái tử chứ:
- Cô quyên 5.000 lượng bạc trắng.
Túi tiền không dễ gì mới đầy lên một chút lại xẹp lép rồi.
Đám người Lưu lão đại nhân mới chợt ngộ ra, Hoàng thượng chỉ cho bọn họ đi cùng hóa ra là đang chờ cái này. Xót của nhưng vẫn phải quyên góp 1.000 lượng.
Trúc Lan tính được 23.000 lượng bạc, giọng điệu chân thành khỏi chê:
- Cảm ơn các vị đại nhân.
Cô cũng hơi tiếc vì hôm nay ít quan viên đến quá.
Sau khi tiễn đoàn Hoàng thượng đi, Trúc Lan cũng lên xe ngựa trở về Kinh Thành. Cô về đến nhà thì bạc đã đưa đến tận phủ, Lý thị nhận xong bèn nói:
- Mẹ ơi, tổng cộng 23.000 lượng ạ.
Trúc Lan lấy 1.000 lượng đưa cho Lão Đại, nói:
- Giao cho quản lý ở thôn trang mua giấy và bút mực đi.
Chỗ bạc còn lại không thể dùng hết cho cô nhi ở Kinh Thành, phải phân phát một ít cho các châu khác. Nếu mà chia như vậy thì 23.000 lượng cũng không nhiều lắm.
Chuyện Hoàng thượng và đám người Thái tử ra khỏi Kinh Thành thăm cô nhi viện đã loan truyền khắp trong kinh. Hôm sau Trúc Lan nghe được không ít tin tức về mình, toàn là những lời hay ý đẹp. Cô ý thức được rằng có Hoàng thượng đứng sau thúc đẩy nên thực tế không có quá nhiều lời bàn tán có liên quan đến cô, chủ yếu là việc học hành của cô nhi ở thôn trang.
Nhiều lời đồn hiển nhiên kéo theo nhiều người tò mò. Kết quả của sự tò mò là tốp năm tốp ba người chạy ra ngoài Kinh Thành để tham quan thôn trang, tiếc rằng không thể vào bên trong thôn trang. Trúc Lan cũng được hưởng lợi, tiếng tăm ngày một tốt hơn, người ta sẽ bàn luận riêng về cô, chứ không còn bàn về Chu Thư Nhân rồi sẵn tiện nhắc đến cô.
Hôm nay Trúc Lan ở trong phủ chọn vải vóc, chuẩn bị quần áo mới để ăn Tết. Thanh Tuyết nghe nha hoàn báo lại, bèn tiến lên nói:
- Thế tử vừa gửi tin về, nói rằng có một số cử nhân lập hội muốn được vào thôn trang xem bọn trẻ học hành. Bọn họ không tin lời đồn, muốn tận mắt nhìn thấy.
Trúc Lan vẫn tiếp tục ngắm nghía vải vóc, nói:
- Nếu lập hội thì chắc chắn có một người đứng đầu, Thế tử có nhắc đến không?
Thanh Tuyết nói tiếp:
- Là Đỗ công tử đứng đầu ạ.
Trúc Lan hơi khựng tay lại, sau đó cười khẩy một tiếng. Cô còn tưởng đâu phủ Vĩnh An quốc công sẽ dẫn đầu, chút xíu can đảm cũng không có. Cô khẽ lắc đầu, chừng ấy năm bị gác qua một bên, chính bản thân phủ Quốc Công cũng chưa tự ý thức được, bọn họ đã mất đi sự can đảm quan trọng nhất từ lâu rồi.
Thanh Tuyết thấy lão phu nhân lắc đầu, bèn thưa:
- Lão phu nhân, đầy tớ của Thế tử còn đang chờ ở bên ngoài ạ.
Trúc Lan trả lời:
- Thôn trang không có gì mà không dám cho ai vào, nếu bọn họ đã muốn thì cứ cho họ thấy đi. Nhưng không được làm phiền bọn trẻ học tập đâu đấy, vào thôn trang phải theo quy định trong đó. Ai không tuân thủ quy định cứ mời thẳng ra ngoài.
Lý thị chờ cho Thanh Tuyết lui ra mới nói:
- Mẹ, mấy người cử nhân đó sẽ không sinh sự chứ?
Trúc Lan đã chọn vải xong, ra hiệu cho bà tử bưng xuống. Cô nói:
- Bọn họ sắp sửa tham gia kỳ thi Hội sang năm nên không dám gây rắc rối đâu, bọn họ đến thôn trang không phải chỉ vì tò mò.
Lý thị thắc mắc:
- Thế thì vì cái gì ạ?
Trúc Lan vừa lau tay vừa nói:
- Vì Hoàng thượng. Bọn họ muốn xem thử Hoàng thượng để ý cái gì ở thôn trang, muốn tìm kiếm thứ có ích trong đó để chuẩn bị cho kỳ thi Hội sang năm.
Lý thị: - Ra vậy.
Trúc Lan bật cười, nói:
- Người trúng cử toàn là người có đầu óc mà.
Đương nhiên không thể thiếu mấy kẻ mọt sách, cho dù trúng cử cũng sẽ không được trọng dụng. Hoàng thượng thích những người có thể làm nên chuyện hơn, chứ không phải chỉ biết cắm mặt vào sách vở. Lần này các cử nhân lập hội, người dẫn đầu chắc chắn được Hoàng thượng chú ý nhiều hơn. Huống chi, Đỗ công tử còn là biểu ca của Tam hoàng tử.
Thôn trang
Chu lão đại đang uống trà trong lúc chờ mẹ trả lời. Bên ngoài rất lạnh, Chu lão đại mời tất cả vào phòng của người gác cổng để đỡ bị lạnh đổ bệnh. Hắn là Thế tử hầu phủ, người kế thừa tiếp theo của Hầu gia, không một ai dám lỗ mạng, đến cả Đỗ công tư3 còn phải biết điều.
Chu lão đại ôm lò sưởi tay, không có ý định nói chuyện. Nhận ra có người lén nhìn mình, hắn thoáng nhìn lại rồi dời tầm mắt ngày.
Kỷ Đức Minh căng thẳng dữ lắm, gã có chút hiểu biết về vị Thế tử hầu phủ này. Thế tử có phước phần, sinh ra mấy người con trai, lại có một người cha tốt, bản thân chẳng có tài cán gì vẫn có thể kế thừa tước vị. Thế nhưng khi tiếp xúc trực tiếp mới biết người ta là người nói ít hiểu nhiều, chỉ mấy câu đã trấn áp được bọn họ rồi. Lúc nãy quét mắt liếc gã một cái làm gã không dám dòm nữa, gã cảm nhận được sự cảnh cáo trong đó.
Chu lão đại không biết nội tâm Kỷ Đức Minh đang diễn biến cực kỳ phức tạp, hắn là Chu hầu gia tương lai, hắn có khí thế riêng, đây là sự tự tin do Hầu phủ mang lại. Tích lũy dần theo năm tháng, không ai dám coi thường hắn.
Đầy tớ cưỡi ngựa về, vào phòng thưa lại:
- Lão phu nhân nói có thể vào thôn trạng ạ, nhưng không được làm phiền bọn trẻ học hành và phải tuân thủ các quy định.
Chu lão đại mỉm cười đứng dậy, nói:
- Xin mời các vị.
Đỗ công tử vội vàng đáp lễ:
- Làm phiền Thế tử.
Chu lão đại đi trước, nói:
- Không phiền.
Chu hầu phủ
Nhiễm gia gửi thiệp, Trúc Lan phải mở ra xem hai lần mới dám xác nhận không đọc nhầm một chữ nào rồi buông thiệp xuống. Hỏi:
- Đại công chúa ở Nhiễm phủ một khoảng thời gian ngắn, mời đám Ngọc Điệp tới uống trà.
Lý thị sửng sốt:
- Sao tự nhiên lại ra khỏi cung sống một thời gian ngắn?