Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1608: Hầu Phủ Liêm Khiết Vô Tư

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân lại nhoẻn miệng cười rồi mới đi khỏi, Uông Cự chạy theo đằng sau:

- Ta thật sự chưa từng để ý đến thôn trang nuôi cô nhi, hôm nay ta cũng đến xem thử nhỉ?

Chu Thư Nhân: - Chắc chắn làm ngài chấn động.

Thôn trang hiện tại giống như một ngôi trường vậy, bọn trẻ trong thôn trang được phân ra dựa trên ngành nghề mà chúng theo học, mỗi ngày lên lớp đúng giờ, trước mặt đã đạt đến 900 cô nhi.

Uông Cự càng tò mò hơn, nói:

- Đợi ta được nghỉ sẽ đến đó xem.

Chu Thư Nhân chắp tay sau lưng, nói:

- Bọn trẻ ở các thôn gần đó cũng muốn vào học.

Uông Cự hỏi: - Rồi có nhận không?

Chu Thư Nhân lắc đầu, đáp:

- Không. Phu nhân của ta có báo với Thái hậu rồi, Thái hậu không phản hồi nên thôn trang không dám nhận bọn trẻ trong thôn.

Bởi vì bọn trẻ trong thôn muốn học nên anh và Trúc Lan từng bàn với nhau, họ cũng không ngờ sẽ phát triển tốt như vậy, vả lại còn đang tiếp tục tiến lên theo chiều hướng khả quan hơn, chỉ cần cơ hội tới là hoàn toàn có thể hoàn toàn tách ra thành một trường học dạy nghề hẳn hoi.

Tạm thời cần phải chờ đợi, cho nhóm cô nhi lớn hơn xuất sư để Hoàng thượng nhìn thấy thành quả. Không có thành quả thì hoàng thất vẫn chỉ giữ thái độ quan khán. Cả hai vừa đi vừa trò chuyện, đến cửa cung Uông Cự mới nói:

- Ta muốn đưa một số con cháu Uông thị đến các châu ở thảo nguyên.

Chu Thư Nhân nghiêng đầu, hỏi:

- Ý của ông cụ à?

Uông Cự trợn mắt: - Cha ta cáo lão rồi, sau này ta quán xuyến trong nhà. Ta cũng là tộc trưởng của dòng họ Uông thị chứ bộ.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Thời gian trôi qua nhanh thật, ngài cũng lên làm tộc trưởng rồi.

Uông Cự nghiêm túc lại, nói:

- Các châu thảo nguyên đang trong giai đoạn phát triển, ngài nỡ để Minh Vân đi thảo nguyên, suốt một năm qua ta vẫn luôn theo sát tình hình, không có tấu chương của Ngô Minh hôm nay thì sang năm ta cũng định đưa một số con cháu đến đó.

Ông ấy đánh giá cao kinh tế ở thảo nguyên, lợi ích trong đó không nhỏ. Một gia tộc truyền qua nhiều thế hệ không thể thiếu tiền của được, bây giờ chớp lấy thời cơ sớm còn có thể thoát khỏi cạnh tranh.

Chu Thư Nhân thổn thức trong lòng, đây là người thừa kế được danh gia vọng tộc bồi dưỡng từ nhỏ. Anh nói:

- Nếu đã quyết định thì phải hành động mau lẹ lên.

Hai mắt Uông Cự sáng lên, nói:

- Ngài đã nói như vậy thì ta yên tâm hơn rồi.

 

Buổi chiều Trúc Lan nhận được lời truyền từ trong cung rằng ngày mai Hoàng thượng và Thái tử cùng các vị đại thần sẽ đến thôn trang, bảo cô không cần sắp xếp. Cô là người quản lý, buộc phải đi cùng. Cô rất bất ngờ, theo lời truyền của Hoàng thượng thì hình như chỉ có mình cô là nữ?

Chờ Chu Thư Nhân về, Trúc Lan hỏi ngay:

- Lạ thật!

Chu Thư Nhân lúng túng, là lỗi của anh. Anh nói:

- Hôm nay anh có nhắc đến em trên triều.

Nói xong anh mới thuật lại một lượt chuyện ở trên triều.

Trúc Lan trợn to hai mắt, sau đó kích động:

- Cuối cùng em không phải là người phụ nữ đứng sau anh nữa rồi hả?

Chu Thư Nhân chắp tay hành lễ, nói:

- Sau nay mong được nương tử dìu dắt nhiều hơn.

Trúc Lan liếc xéo anh, nói:

- Nào dám, nào dám.

Chu Thư Nhân ngồi dậy, nói:

- Ngày mai đừng căng thẳng quá.

Trúc Lan không căng thẳng thật, cô nói:

- Yên tâm, em hứa sẽ làm anh hãnh diện.

Chu Thư Nhân rất tin tưởng vợ mình:

- Ai mà ăn h**p em thì em về mách anh, anh trút giận cho em.

Trúc Lan cười cong cả mắt, đáp: - Vâng.

Sau khi ăn xong, Trúc Lan soạn sổ sách của thôn trang ra, rất nhiều sổ sách, và báo cáo tháng đã được chỉnh sửa hoàn thiện. Cuối cùng là số liệu từ các châu, chắc chắn không sót thứ gì mới đi ngủ.

 

Hôm sau Trúc Lan dẫn cả Lão Đại và Minh Thụy đi cùng. Chu lão đại rất hiểu tình hình ở thôn trang, Minh Thụy thường xuyên lên lớp dạy học, còn mở tiết dạy y nên cô dẫn họ theo để tạo ấn tượng với Hoàng thượng.

Trúc Lan ăn sáng xong liền ra khỏi Kinh Thành, trong khi đoàn của Hoàng thượng phải chờ kết thúc buổi chầu. Lần này Hoàng thượng không cho Chu Thư Nhân theo, Chu Thư Nhân nhìn theo Hoàng thượng và đoàn người rời đi. Uông Cự hỏi:

- Ngài không lo lắng hả?

Xem Hoàng thượng dẫn ai theo kìa, Lưu lão đại nhân và đám người Ôn lão đại nhân. Chẳng có mấy ai dễ chơi, toàn là những người mới chảng nhau với Chu Thư Nhân xong hôm qua.

Chu Thư Nhân không trả lời, trái lại vừa ngân nga vừa rời đi. Bộ tưởng vợ anh dễ bị bắt nạt lắm hả!

Trúc Lan đến thông trang cũng không thông báo Hoàng thượng và các đại thần sẽ đến, thôn trang cứ vận hành giống như thường ngày và bọn trẻ vẫn đi học chẳng có gì khác biệt cả. Hoàng thượng chỉ đến muộn hơn Trúc Lan khoảng nửa canh giờ, Trúc Lan nhận được tin báo bèn chờ sẵn ở cửa thôn trang.

Hoàng thượng xuống xe ngựa, đoàn người lục tục xuống theo. Trúc Lan, con trai và cháu trai bước lên chào hỏi:

- Thần phụ tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Thái tử.

Hành lễ xong, Hoàng thượng đi tới dìu cô một cái, cho thấy sự tôn trọng dành cho cô.

Trúc Lan tự tin hơn, đứng dậy thưa:

- Đây là thôn trang lớn nhất trong số các thôn trang, bắt đầu xem từ thôn trang này hay sao ạ?

Hoàng thượng mỉm cười gật đầu: - Được.

Trúc Lan ra hiệu cho con trai và cháu trai đi theo, vừa đi vừa nói:

- Bây giờ đang là giờ học, lớp học đi lối này ạ.

Bọn trẻ ngày một đông lên, nên đã không còn mở các lớp học tập thể nữa mà chia ra thành từng lớp nhỏ dựa trên tiến độ học hành của chúng. Những trẻ học nhanh đã có thể tự mình chế tác mô hình rồi.

Trúc Lan nói: - Gỗ là do bọn trẻ tự nhặt về, sau khi dùng xong cũng không lãng phí, có thể dùng làm củi đốt, bọn trẻ ở các thôn trang gần như tự cấp tự túc hết ạ.

Hoàng thượng nhìn thấy vài mô hình thuyền thì rất ngạc nhiên:

- Học nhanh thật đấy!

- Lớp này là lớp có năng khiếu nhất.

Hoàng thượng gật đầu, rồi đi sang lớp học khác. Các vị đại thần tò tò theo sau híp mắt, tận mắt nhìn thấy mới sốc. Sau đó tiếp tục đi xem mấy thôn trang lân cận, lúc đến thôn trang dạy y thì bọn trẻ đang học phân biệt dược liệu.

Bây giờ người hướng dẫn đã đổi thành Minh Thụy, Minh Thụy nói:

- Dược liệu được sử dụng ở đây do đại phu và bọn trẻ lên núi hái về, một phần là dùng lương thực đổi ở trong thôn.

Hoàng thượng xoay tràng hạt trong tay nhanh hơn, chỉ có mình ngài biết ý tưởng trong lòng mình.

Trúc Lan cảm nhận được Hoàng thượng mới quét mắt nhìn cô, bèn hỏi:

- Giờ cũng không còn sớm, Hoàng thượng dùng bữa chứ ạ?

Hoàng thượng: - Được.

Thức ăn nhanh chóng được bưng lên bàn. Trên bàn có cá có thịt, còn có đủ thứ gà vịt. Ôn lão đại nhân nãy giờ không tìm được cơ hội nói chuyện, thấy thức ăn trên bàn thì hỏi ngay:

- Hồi nãy phu nhân nói là thôn trang tự cấp tự túc thức ăn, những món trên bàn đều do thôn trang sản xuất ra hết à?

Trúc Lan nhìn Chu lão đại, Chu lão đại bèn tiến lên nói:

- Đúng là thôn trang tự sản xuất ạ, mấy thứ này do bọn trẻ nuôi. Nếu đại nhân không tin thì có thể đi xem thử.

Ôn lão đại nhân vẫn cóc tin. Mấy thôn trang có hơn 900 đứa trẻ, mỗi ngày chi tiêu rất nhiều thì lấy đâu ra thịt cá?

Hoàng thượng sai Trương công công đi xem, Chu lão đại hoàn toàn không qua loa, dẫn Trương công công đi kiểm chứng.

Hoàng thượng không động đũa nên cũng không ai dám nhúc nhích. Trúc Lan bèn bảo quản lý thôn trang mang bài thi được lưu trữ lại đến cho Hoàng thượng xem. Ngài cảm thấy hứng thú, lật xem như được chứng kiến quá trình bọn trẻ trưởng thành, trong lòng không khỏi xúc động, ngài biết thôn trang phát triển được như hôm nay không thể không nhắc đến công của Chu hầu phu nhân. Ngài nói:

- Lão phu nhân cũng vất vả rồi.

Trúc Lan cười đáp: - Nào có.

Trương công công nhanh chóng quay lại, thưa:

- Đúng là bọn trẻ tự nuôi ạ.

Chu lão đại giải thích:

- Đã có kinh nghiệm chăn nuôi từ năm ngoái nên năm nay mới dám nuôi nhiều hơn. Bởi vì có nhiều trẻ quá, chỉ có thể ăn no lưng bụng nhưng chưa bao giờ gián đoạn việc bổ sung thịt cá ạ.

Lúc này Hoàng thượng mới cầm đũa lên ăn cơm. Đám người Lưu lão đại nhân đến đây để kiếm chuyện mà, sao có thể chấp nhận cho qua. Sau khi ăn xong, Lưu lão đại nhân cười nói:

- Hơn 900 đứa trẻ thì chi tiêu không ít đâu nhỉ. Lão phu nhân này, cho lão phu coi thử thôn trang tự cấp tự túc kiểu gì được không?

Nói trắng ra là muốn xem sổ thu chi đi!

Trúc Lan đã chuẩn bị trước, nói:

- Hầu phủ vẫn luôn liêm khiết vô tư, không có gì phải che đậy. Trùng hợp quá, hôm nay ta có mang đến đủ hết.

Chu lão đại thấy nụ cười của Lưu lão đại nhân dần trở nên cứng đờ, bản lĩnh châm chọc người khác của mẹ hắn không thua gì cha hắn đâu à!

Trước Tiếp