Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân rất để ý Vĩnh An quốc công, anh biết rõ Quốc Công vào cung và xuất cung lúc nào. Vĩnh An quốc công xuất cung với gương mặt xanh mét, chân muốn nhũn ra, mà còn phải gượng cười lên xe, hiển nhiên tiến cung đớp phải trái đắng rồi.
Tâm trạng của Chu Thư Nhân rất khá, ngân nga về nhà. Trúc Lan bật cười, hỏi:
- Sao hôm nay trông anh vui vậy?
Chu Thư Nhân kể phản ứng của Vĩnh An quốc công sau khi tiến cung, nói:
- Chắc chắn là đã bị Hoàng thượng cảnh cáo rồi.
- Nếu không nhờ có công khai quốc thì Vĩnh An quốc công phủ bị xoá sổ từ đời kiếp nào luôn rồi ấy chứ.
Chu Thư Nhân vào trong thay quần áo, đưa mũ cánh chuồn cho vợ rồi nói:
- Quốc Công chỉ không tình được một chuyện là Thái Thượng Hoàng vẫn còn sống thôi.
Trúc Lan đặt mũ cánh chuồn xuống, nói:
- Bởi vậy mới nói người tính không bằng trời tính.
Chu Thư Nhân khịt mũi, nói:
- Sắp tới phủ Quốc Công sẽ an phận một chút.
- Hôm nay Trác Cổ Du đến Khương gia, Ngọc Văn chẳng thèm nể nang gì cả làm Trác Cổ Du quê độ rời đi.
Chu Thư Nhân: - Sao Trác Cổ Du lại đến Khương gia?
Trúc Lan thuật lại chuyện Cố Thăng đến nhà con rể, và vị Kỷ công tử bám theo. Cô nói:
- Chuyện là vậy đó.
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Ngọc Văn là đứa có chừng mực, mấy lần đối xử với Cố Thăng rất khác. Em nói chuyện với con bé thử.
- Con bé là đứa có chính kiến mà, lúc về em có nói chuyện với con bé rồi, nó bảo nó vẫn còn nhỏ, sẽ không vượt khỏi lề lối quy củ.
Chu Thư Nhân hơi khó thở, nói:
- Quá có chính kiến ấy chứ.
Trúc Lan: - Nó cũng chẳng làm gì quá giới hạn, cái gì nên nói em đã nói rồi, tự bản thân nó có chừng mực, sau này cứ để ý thôi.
Chu Thư Nhân không chê con em xuất thân hàn môn, bây giờ Ngọc Văn có phong hào, hôn sự của con bé chẳng cần dệt hoa trên gấm làm gì, anh khẽ thở dài. Con bé Ngọc Văn là đứa rất có mục tiêu, anh tự an ủi bản thân rằng con bé hiểu được cái gì nên làm và cái gì không nên làm mà.
Hai vợ chồng thảo luận về phủ Vĩnh An quốc công, thì phủ Quốc Công cũng đang thảo luận về Chu hầu phủ. Trong thư phòng, có đủ mặt con trai và cháu trai của Quốc Công. Quốc Công có tuổi, hôm nay tiến cung bị giày vò quá mạng, sặc mặt vẫn không tài nào khá lên được, lão nói:
- Chu hầu phủ được Hoàng thượng tin tưởng hết mực.
Vừa mới có tin phủ Quốc Công và Chu hầu phủ bất hòa là Hoàng thượng cảnh cáo lão ngay, lão tức không tả nổi.
Thế tử: - Điều này đồng thời chứng minh Chu hầu phủ là nhà sui gia tốt không gì sánh bằng.
Trác Cổ Du cúi đầu, y ý thức được hôn sự của mình có ảnh hưởng đến phủ Quốc Công nên vẫn luôn rất nghe lời, nhưng mấy lần bị coi thường, y không thể không bực bội.
Quốc Công biết chứ, chẳng qua Chu hầu gia đâu có dễ gài. Lão ngẩng đầu hỏi cháu trai:
- Cháu và An Hòa huyện chúa tiếp xúc mấy lần, thái độ của An Hòa với cháu thế nào?
Lão cảm thấy mấy đứa con gái mới lớn đều thích người tuấn tú, gia thể của con dâu không tốt thật, ưu điểm duy nhất là diện mạo, cháu trai của lão có ngoại hình sáng láng. Kinh Thành có bao nhiêu người tuấn tú đâu chứ, cháu trai của lão vừa lễ độ vừa từ tốn - kiểu tính cách được mấy tiểu cô nương thích nhất.
Trác Cổ Du thoáng nhìn đám người Nhị thúc, trong lòng nặng trĩu. Y không dối gạt ông nội, thưa:
- An Hòa không thích cháu ạ.
Sau đó lại nói thêm một câu:
- Có lẽ là An Hòa vẫn còn quá nhỏ, cháu trai cũng không thấy An Hòa để ý ai khác.
Quốc Công không quá bất ngờ, nói:
- Chắc ăn là Chu hầu gia đã nói cho Huyện chúa biết, bây giờ chưa vội, An Hòa huyện chúa còn nhỏ, chuyện quan trọng nhất sắp tới là kỳ thi hội sang năm đấy. Thi hội xong ở lại làm trong Kinh Thành, rồi từ từ tính tới cưới hỏi.
Trác Cổ Du hiểu rõ, Hoàng thượng cảnh cáo rồi nên ông nội tạm thời gác lại mưu đồ. Y thấy trong lòng không mấy thoải mái, chẳng khác nào ông nội nhún nhường trước Chu hầu phủ. Quyền thế, chỉ có quyền thế tương xứng thì phủ Quốc Công mới là phủ Quốc Công thực thụ.
Không riêng gì Trác Cổ Du mà những phòng khác của phủ Quốc Công cũng không dễ chịu cho lắm. Chừng ấy năm bị phớt lờ, trong lòng khó mà không nảy sinh oán hận - oán hận năm xưa chấp nhận từ bỏ quyền lực.
Trong buổi chầu triều hôm sau, Hoàng thượng đọc tấu sớ của Ngô Minh ngay trên triều. Sau khi phân châu cần phải phát triển, tức là thiếu hụt quan viên và người tài. Trong tấu chương của Ngô Minh nhấn mạnh đại phu, không chỉ các châu ở thảo nguyên thiếu đại phu mà các châu trên cả nước đều thiếu đại phu.
Hoàng thượng hỏi: - Các ái khanh có cách gì không?
Tề vương và Sở vương hối hận vì ló mặt lên triều vào hôm nay, buổi chầu triều này chẳng xôm gì cả. Cũng may, Hoàng thượng sẽ không dễ gì hỏi tới bọn họ.
Hoàng thượng cảm nhận được rất nhiều đại thần đang nhìn mình, lập tức nghĩ đến cô nhi viện do hoàng thất quản lý, ngài quét mắt qua, các đại thần nhìn ngài đồng loạt cúi đầu xuống.
Chu Thư Nhân tưởng đâu chuyện này không liên quan gì đến anh, anh chỉ là người giữ của nên vẫn luôn giữ vị trí phông nền. Ai dè Lưu lão đại nhân lại bước lên trước, tâu:
- Thần nghe bảo cô nhi viện công mà Chu hầu phu nhân quản lý có đại phu truyền nghề y mà, nghe đồn đã có thể xem bệnh cho bá tánh ở các thôn lận cận rồi.
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân: “!!!”
Lưu lão đại nhân nói tiếp:
- Thần nghe xong rất ngạc nhiên, cố y hỏi thăm người ta, thôn trang đã có hơn trăm người theo học y rồi, mấy người xem bệnh cho thôn dân đúng là những người có tài nâng nhất được nhận làm học trò.
Chu Thư Nhân chuyển tầm mắt sang nhìn Lưu lão đại nhân, không chỉ có Lưu gia ngấp nghé thôn trang nuôi cô nhi mà các nhà khác cũng vậy. Bảo Lưu lão đại nhân không thèm thì chẳng ai tin!
Ở thời cổ đại, thường thì bước đầu đại phu nhận học trò sẽ không dạy thực hành ngay mà chỉ xem học trò như những người bốc thuốc miễn phí. Họ phải chờ nhanh thì năm sáu năm chậm thì mười năm mới được dạy cho bản lĩnh thực thụ. Trong khi cô nhi ở thôn trang toàn học thực tiễn, phân biệt dược liệu, bào chế dược liệu,... Đại phu không hề giấu nghề, đại phu sẵn sàng dạy, bọn trẻ sẵn sàng học, đứa có năng khiếu một chút đã có thể chẩn đoán chính xác những cơn bệnh vặt rồi. Đa phần bọn trẻ còn đang học kiến thức cơ bản, y học cổ truyền khó học là thật.
Hoàng thượng nhìn thấu ý đồ của Lưu lão đại nhân, ngài rất coi trọng thôn trang nuôi cô nhi này, chờ một hai năm nữa bọn trẻ trong độ tuổi từ 15 đến 16 tuổi sẽ đến những nơi bọn chúng nên đến, hiển nhiên chắc chắn có đám trẻ đang theo học y.
Hoàng thượng hỏi: - Chu hầu gia, khanh có muốn nói gì không?
Chu Thư Nhân chửi đổng trong lòng, thưa:
- Thận bận rộn cả ngày, thật sự không có hơi sức đâu mà để ý tới thôn trang nuôi cô nhi. Thần không giống Lưu lão đại nhân, phu nhân của thần quản lý thôn trang sao không hỏi phu nhân của thần đi!
Lưu lão đại nhân còn chưa nghe Chu Thư Nhân nói hết là sắc mặt đã tối sầm, nói cứ như ông ta rảnh lắm vậy rồi nửa câu sau lại càng khiến ông ta tức không tả nổi!
Ôn lão đại nhân bèn tiến lên tâu:
- Đàn bà sao có thể bàn chuyện triều chính chứ!
Chu Thư Nhân hùng hổ nói:
- Phu nhân của thần nhận ý chỉ của Thái hậu quản lý cô nhi, phu nhân của thần là người hiểu rõ nhất tình hình của bọn trẻ. Nhưng mà…
Lại nói nửa chừng làm người ta ghét ơi là ghét!
Anh ngừng một lúc mới chịu nói tiếp:
- Nhưng mà… từ những lời Lưu lão đại nhân vừa nói, bản hầu có thể hiểu là Lưu lão đại nhân vẫn luôn theo dõi hoạt động của cô nhi viện không? Có khi không chỉ một mình Lưu lão đại nhân dòm ngó, các vị có thể nói cho bản hầu biết các vị để ý cái gì không?
Để ý đến cái gì? Đương nhiên là muốn đoạt người tài rồi, mưu toan không gieo trồng mà muốn gặt quả ngọt đó.
Hoàng thượng xoay nhẹ tràng hạt trong tay. Kể cả có là cô nhi viện công thì trong thâm tâm của ngài, bọn trẻ vẫn thuộc về hoàng thất.
Chu Thư Nhân mỉm cười, anh đã an phận làm phông nền rồi mà cứ một hai phải lôi anh vào. Anh chiều theo mong muốn của Lưu lão đại nhân thì Lưu lão đại nhân có thể đạp lên Hầu phủ để giải quyết vấn đề trăn trở của Hoàng thượng, anh không chiều theo ý Lưu lão đại nhân thì sau này chắc chắn sẽ đồn anh có mưu đồ riêng nuôi dưỡng bọn trẻ cho riêng mình.
Kết thúc buổi chầu, Chu Thư Nhân còn tươi cười với Lưu lão đại nhân:
- Sau này ông phải nhớ cho kỹ đấy, đừng có nghĩ đạp lên đầu bản hầu để ngồi mát ăn bát vàng coi chừng bị gai đâm vào chân.
Sắc mặt Lưu lão đại nhân thay đổi xoành xoạch, chẳng biết đằng sau đang thảo luận cái gì, Chu Thư Nhân không nói thêm gì nữa, trên mặt lộ rõ “ta chỉ tới để hóng chuyện".