Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1606: Vọng Tưởng

Trước Tiếp

Khương phủ

Cố Thăng cau chặt mày. Kỷ Đức Minh không được mời mà lại đi theo thì bất lịch sự quá, bởi vì còn Trác công tử nữa chứ không y đã xoay người đi vào trong phủ luôn rồi.

Trác Cổ Du xuống xe ngựa, nhìn Kỷ Đức Minh bằng ánh mắt không vui. Kỷ Đức Minh thấy hơi lạnh sống lưng, nhanh chân bước đi vài bước:

- Cố huynh, chẳng phải hôm qua huynh bảo sẽ mời ta tới thăm nhà Khương tiên sinh sao?

Nói đoạn, gã bày ra vẻ mặt van lơn. Mong sao nể tình ở cùng một châu mà diễn theo gã.

Sắc mặt Cố Thăng lại càng khó coi hơn, cử nhân Nghi Châu cùng nhau lên đường, an phận còn có thể giao lưu với nhau một chút, nhưng ngay từ đầu y đã biết kẻ này rất giỏi mưu tính. Y không trở mặt đã là nể tình cùng châu rồi, y nói:

- Lần trước bán tranh cho Đỗ công tử khiến ta bị cảm ít nhiều là nhờ huynh giật dây nhỉ?

Kỷ Đức Minh lộ vẻ xấu hổ, nói:

- Ta cũng có lòng tốt thôi, mà Đỗ công tử cũng có ngờ là tôi tớ của mình tự ý quyết định đâu.

Ánh mắt Cố Thăng trầm xuống, nói:

- Ta không có đần.

Từ nhỏ y đã chứng kiến tình người nóng lạnh, có một đôi mắt lý giải được thị phi.

Lúc này người canh cổng bước vội ra, xe ngựa của Chu hầu phủ vừa đến. Minh Gia bước xuống xe ngựa, theo sau là Vinh An Hạnh, Ngọc Văn ở một chiếc xe ngựa khác không quan tâm nha hoàn đang ngăn cản, cũng xuống xe ngựa luôn.

Minh Gia ra hiệu cho người canh cổng đứng dậy, hỏi thăm:

- Có chuyện gì vậy?

Người canh cổng thuật lại mọi chuyện, không hề giấu giếm một chi tiết nào. Người canh cổng coi thưởng vị Kỷ công tử này từ tận đáy lòng.

Ánh mắt của Trác Cổ Du dừng lại trên người Vinh An Hạnh, len lén đánh giá, y vừa nghe người canh cổng gọi, bèn tiến lên một bước chào:

- An Hòa huyện chúa, Vinh thế tử.

Vinh An Hạnh chỉ hơi trầm tính thôi, nhưng thằng bé được cha dạy dỗ từ tấm bé, chuyện nào nên biết thì nó vẫn biết, hờ hững đáp lại:

- Chào.

Sau này nó sẽ là một vị Hầu gia sống trong nhung lụa, nhờ có công trạng của tổ tiên mà chẳng ai dám xem thường Vinh hầu phủ. Kể cả Vinh hầu phủ không có thực quyền, thì hầu hết đường sá trong thiên hạ này vẫn được tu sửa bằng vàng của dòng họ Vinh thị. Như cha từng nói, nó có thể sống theo ý nó muốn.

Trong lòng Trác Cổ Du hơi khó chịu, vị Vinh thế tử trước mặt không có y ra gì. Y nắm chặt lòng bàn tay, phủ Quốc Công không có thực quyền, uổng phí cái danh phủ Quốc Công, y ý thức được sâu sắc quyền lực quan trọng cỡ nào và cũng càng khát vọng nó. Ý hỏi:

- Dạo này An Hòa huyện chúa khỏe không?

Ngọc Văn: - Chúng ta không thân, phiền ngươi lần sau đừng dùng giọng điệu dễ gây hiểu lầm đó nữa.

Nói đoạn, Ngọc Văn xoay người đi đến trước mặt Cố công tử. Nàng ấy khẽ gật đầu với Cố công tử, rồi nhanh chóng dẫn nha hoàn đi vào cổng lớn. Minh Gia và An Hạnh đưa mắt nhìn nhau, cả hai cũng đi vào phủ. Cố Thăng nhìn sắc mặt Trác công tử lúc xanh lúc trắng, vội vàng đi theo.

Trác Cổ Du mất hết mặt mũi, tính cách có tốt đến đâu cũng không kiểm soát được. Trưởng tôn của phủ Quốc Công đã từng bị tức như vậy bao giờ, y lập tức lên xe ngựa rời đi. Ngoài cửa chỉ còn lại một mình Kỷ Đức Minh, gã muốn cản người canh cổng lại nhưng người canh cổng đã khóa cổng.

 

Lúc Trúc Lan đến Khương phủ thì đám Ngọc Văn đã đi học vẽ tranh rồi. Cô hơi hối hận, biết trước là vậy đã không chờ Lý thị mà đi cùng cháu gái cho xong. Tuyết Mai đưa mẹ đi thăm đứa trẻ, ra khỏi viện của con dâu thị mới nhỏ giọng nói:

- Mẹ, Ngọc Văn tát thẳng mặt công tử của phủ Quốc Công chắc phủ Quốc Công sẽ không ngấp nghé Ngọc Văn nữa đâu hả?

Trúc Lan khịt mũi, nói:

- Quyền lực và thể diện mà, còn lâu phủ Quốc Công mới chịu từ bỏ.

Tuyết Mai hơi lo:

- Mềm mỏng không xong, có khi nào phủ Quốc Công nghĩ ra biện pháp khác không? Sau này bảo Ngọc Văn đừng ra ngoài nữa, để tướng công đến Hầu phủ dạy bọn chúng cũng được.

Trúc Lan bật cười:

- Nơi này là đất Kinh Thành, vả lại không dễ mua chuộc tôi tớ Hầu phủ đâu.

Hiện tại Kinh Thành là nơi có trị an tốt nhất cả nước, đường phố Kinh Thành đã sạch bóng ăn mày. Mặc dù chưa tới mức khỏi phải đóng cửa buổi tối, nhưng cũng cực kỳ an toàn.

Tuyết Mai vẫn chưa yên tâm, Trúc Lan bèn vỗ về tay con gái, khu này toàn quan viên sống, phủ Quốc Công không có can đảm đó đâu. Trúc Lan đẩy nhanh bước chân, cô muốn lập tức đến xem chái gái. Vì sao hôm nay cô lại đến thăm con trai của Khương Đốc? Là vì cô biết hôm nay Cố Thăng cũng đến đây á.

Tới bên ngoài sảnh, một tấm bình phong ngăn cách nam và nữ, Ngọc Văn lười biếng nằm nhoài ra bàn, vẽ vời bâng quơ. Tóm lại là không nghiêm túc gì cả, trong khi ba người bên kia thì rất tập trung tinh thần đến nỗi Trúc Lan vào mà không ai phát hiện ra. Cô đi sang bên kia tấm bình phong gặp cháu gái, cô bé này sắp ngủ tới nơi rồi. Trong mắt Tuyết Mai tràn ngập bất lực, ra hiệu cho bà tử thêm ít than củi tránh cho cô chất nữ này lạnh cóng.

Ngọc Văn nghe thấy tiếng động, xốc lại tinh thần:

- Bà nội, cô cô!

Trúc Lan ngồi xuống nói:

- Cháu chẳng nghiêm túc gì cả.

Ngọc Văn hết biết nói nhìn bình phong, nàng ấy có ngờ đâu, có ngờ đâu cô trượng lại bưng tấm bình phong tới, bên này chỉ có một mình nàng ấy chán lắm. Cách tấm bình phong, nàng ấy không thấy rõ phía đối diện. Càng nhàm chán, nàng ấy càng buồn ngủ.

Động tĩnh bên này quầy rầy bên kia, Minh Gia và An Hạnh chào hỏi, Cố Thăng cũng ngượng, vội vàng đứng dậy. Trúc Lan bảo:

- Mọi người cứ tiếp tục vẽ đi.

Cố Thăng ngước mắt thoáng nhìn qua tấm bình phong, rồi lại ngồi xuống nhưng tâm tình không tài nào bình yên được nữa. Hôm nay nán lại nghe giảng đúng là ngoài dự kiến, y thu hoạch được rất nhiều. Ánh mắt của y dừng lại trên chung trà trên bàn, mấy lần y muốn nói cảm ơn An Hòa huyện chúa mà chưa có cơ hội.

Cố Thăng cúi đầu, y không cảm thấy huyện chúa có gì khác thường với y, cho dù Kỷ Đức Minh đã từng hỏi tới cùng, y cũng không nảy sinh vọng tưởng. Đúng, là vọng tưởng. Cha mẹ của y qua đời lúc y còn nhỏ, hồi đấy vẫn chưa tách khẩu mà ông bà nội đã lạnh lùng cho hai huynh đệ họ ra ở riêng rồi.

Đại ca lớn hơn y 6 tuổi, huynh trưởng như cha, thuở ấy y còn chưa đỗ Tú tài, đại ca buộc phải nhập ngũ. Lúc nào y cũng lo cho Đại ca, nhất là khi triều đình đánh liền tù tì hai trận quy mô, y càng ngày càng khủng hoảng, Đại ca may mắn… may mắn còn sống. Song, điều không may là bị thương ở chân nên hơi cà thọt. Khi y chưa đỗ Tú tài, không ít người trong thôn nói y xung khắc với người thân, mãi cho đến khi Đại ca trở về, nên y nào dám nảy sinh vọng tưởng.

 

Hộ Bộ

Khâu Duyên không giấu giếm, nói:

- Dạo này nhiều người tới phủ ta thăm hỏi ghê.

- Vị chỗ trống ở Hộ Bộ sao?

Khâu Duyên: - Có vài người không dám đến thăm hỏi ngài, hầu như đều sẽ đến tìm ra.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Còn chưa bắt đầu thi Hội, chưa đề tên bảng vàng mà người nào người nấy cứ như đỗ đạt tới nơi rồi vậy.

Khâu Duyên rót một chén trà, nói:

- Ai bảo Kinh Thành ít chức quan trống, chờ một lần là 3 năm, thứ cát sĩ ở Hàn Lâm Viện cũng phải khảo hạch, vì tương lai con cháu nên không sốt ruột mới là lạ.

Chu Thư Nhân uống miếng nước trà, nói:

- Ngài không hứa hẹn gì đâu phải không?

- Ta đâu có dám.

Ông ta không thể thăng quan tiến chức nữa, có Chu Thư Nhân che chở, ông ta hy vọng có thể về hưu ở Hộ Bộ luôn, thật sự không muốn bon chen mù quáng.

Chu Thư Nhân nói ý nhị:

- Đến lúc đó ta sẽ sát hạch, ngài cũng nghĩ giúp ta vài đề bài đi. Để những người có mong muốn vào đây thi thố, dựa vào thực lực của mình.

Khâu Duyên bật cười, nói:

- Được, ta sẽ nghiêm túc suy nghĩ.

Chu Thư Nhân và Khâu Duyên nói chuyện một lúc, Cẩn Ngôn tiến vào thưa:

- Đại nhân, hôm nay Vĩnh An quốc công tiến cung.

Chu Thư Nhân khá bất ngờ, hỏi:

- Hoàng thượng cho gọi hả?

Cẩn Ngôn cúi đầu, đáp:

- Không biết ạ, chỉ biết là được gọi vào cung thôi.

Chu Thư Nhân híp mắt, anh nghĩ là Hoàng thượng gọi. Thái Thượng Hoàng sẽ không chủ động gặp Vĩnh An quốc công, ngài không nể mặt dữ vậy đâu.

*

Hoàng cung

Vĩnh An quốc công đã đứng đợi non nửa canh giờ, từ khi nhận được ý chỉ trong cung triệu kiến đã rất vui vẻ trong lòng cho đến bây giờ càng lúc càng hụt hẫng. Đầu óc lão hoàn toàn tỉnh táo rồi.

Lão rũ mi mắt, trong lòng suy ngẫm vì sao Hoàng thượng lại cho gọi lão.

Trước Tiếp