Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoàng Thượng liếc xéo một cái, nói:
- Bớt than thở đi, không phải đây là kết quả mà khanh muốn à?
Chu Thư Nhân ngẩng đầu, đáp:
- Lão thần biết ngay là không gạt được Hoàng Thượng mà, lão thần được như ngày hôm nay là nhờ hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, lão thần cũng không vọng tưởng những thứ không nên. Chỉ là lão thần giữ bổn phận nhưng lại có người không chịu buông tha cho lão thần!
Hoàng Thượng ra hiệu cho anh tiếp tục nói, Chu Thư Nhân lại nói tiếp:
- Thần không muốn làm bậc thang cho người khác leo lên cao, lại càng ghét việc mang hôn nhân của cháu gái thần ra để lợi dụng. Đồng thời, thần cũng sợ lắm.
Thái Tử ghé mắt, Chu hầu gia cũng biết sợ hả?
Chu Thư Nhân ho khan một tiếng, nói:
- Thần sợ kết thân trúng kẻ ăn cháo đá bát, những thứ thần có được bây giờ không phải là để người khác được lợi. Thần sợ cuối cùng Chu hầu phủ sẽ tan xương nát thịt.
Hoàng Thượng và Thái Tử im lặng, Chu Thư Nhân đang ám chỉ rằng Vĩnh An Quốc công phủ không đáng tin. Lại bày tỏ việc mình sợ bị ăn cháo đá bát.
Trong thư phòng im phăng phắc, Trương công công toát mồ hôi lạnh. Chu hầu gia này đúng là to gan lớn mật!
Chu Thư Nhân lại không sợ chút nào, công trạng của anh đủ nhiều, chỉ cần anh không làm trái pháp luật triều đình thì hoàng thất sẽ không tìm được lý do để trách tội anh, đến giờ anh đã không sợ bày tỏ một chút cõi lòng của mình. Đúng vậy, đúng là anh đang sợ: sợ Chu hầu phủ chỉ được nhất thời.
Hoàng Thượng nói: - Khanh vẫn luôn làm tròn phận sự, chỉ cần khanh không thẹn với triều đình, không thẹn với bá tánh, thì những chuyện khanh trăn trở sẽ không xảy ra.
Ánh mắt Chu Thư Nhân sâu thẳm, kết quả của phép thử lần này khiến anh rất hài lòng:
- Tạ ơn Hoàng Thượng.
Hoàng Thượng đích thân đỡ anh dậy, nói:
- Trẫm và phụ hoàng tin tưởng khanh.
Ngài có thể thấy được tấm lòng một người có chứa quốc gia, có chứa bá tánh hay không. Nếu không phải ngài còn nhiều nỗi lo ngại thì đáng lý ra Chu Thư Nhân đã nhận được nhiều hơn rồi.
Chu Thư Nhân nhỏ giọng hỏi:
- Vậy nếu thần và Vĩnh An Quốc công cãi nhau hoặc là đánh nhau, Hoàng Thượng sẽ giúp ai?
Thái Tử: "?"
Hoàng Thượng: - ...Khanh đánh có lại không?
Chu Thư Nhân không biết nói gì, anh hỏi sai câu rồi. Đúng, Vĩnh An Quốc công là võ tướng, nhưng đâu ai quy định đánh nhau thì phải tự mình ra tay chứ, biết rõ đánh không lại còn đâm đầu vào thì đó gọi là ngu. Anh nói:
- Thần có cao thủ Hoàng Thượng đưa mà.
Hoàng Thượng: "..."
Chu Thư Nhân tiếp tục ám chỉ:
- Thần nghĩ để Thái Thượng Hoàng nén giận mãi trong lòng cũng không tốt.
Năm xưa mới dựng nước nên Thái Thượng Hoàng thật sự ở thế khó, nhưng kiểu gì ngài vẫn ghi tạc trong lòng cục tức đó.
Hoàng Thượng: "..."
Thái Tử: "..."
Sau khi Chu Thư Nhân báo cáo xong thì hí ha hí hửng ra khỏi cung, khiến thị vệ tuần tra phải ghé mắt, thị vệ thống lĩnh cũng khá thân với Chu Thư Nhân, cố ý dừng bước hỏi:
- Chu hầu có chuyện gì vui sao?
Chu Thư Nhân vuốt râu, đáp:
- Đúng là có chuyện vui, thống lĩnh vất vả rồi.
Thị vệ thống lĩnh cười nói:
- Vậy ta không giữ chân Hầu gia nữa.
Đều là người Hoàng Thượng tin cậy, hai bên lại không xung đột về lợi ích nên quan hệ cũng không tệ lắm.
Chu hầu phủ
Trúc Lan cạn lời với hai vợ chồng con gái lớn:
- Các con trốn tránh cũng không phải cách.
Mới sáng sớm tinh mơ đã trốn tới đây, chuyện gì thế này.
Tuyết Mai vô cùng dứt khoát:
- Con tính trốn mấy ngày cho mọi người biết tướng công không có ý định nhận học trò thôi, cho dù vẫn chưa từ bỏ thì cũng sẽ không đông như bây giờ.
Khương Thăng đồng ý với suy nghĩ của nương tử:
- Mẹ ơi, chúng con đành làm phiền mẹ.
Trúc Lan phất tay, nói:
- Chuyện này thì phiền hà gì. Các con không cần ở đây với mẹ đâu, về sân nghỉ ngơi đi.
Hôm qua Tuyết Mai về nhà đối chiếu danh sách quà tặng tới hơn nửa đêm nên bây giờ không có tí tinh thần nào, bèn đứng dậy quay về sân mình ở để nghỉ ngơi.
Hai vợ chồng Tuyết Mai vừa đi thì Thanh Tuyết bước vào, báo:
- Vinh hầu và phu nhân dẫn thế tử đến ạ.
Trúc Lan kinh ngạc: - Mau mời vào.
Hai vợ chồng Vinh Ân Khanh tiến vào, Trúc Lan nhìn Vinh An Hạnh bèn hỏi ỏi:
- Không để thằng bé tới trước, các ngươi dẫn thằng bé tới đây làm gì?
Diêu Dao quay đầu nhìn sang tướng công, Vinh Ân Khanh đẩy con trai một cái rồi nói:
- Ta từng mời thầy về dạy hội họa cho An Hạnh, thằng bé có chút năng khiếu vẽ tranh nên hôm nay mới mặt dày tới xin làm học trò của Khương tiên sinh.
Trúc Lan không thấy bất ngờ khi Vinh Ân Khanh thẳng thắn thế này, quan hệ những năm qua khiến họ không cần khách sáo làm gì. Cô vẫy tay kêu An Hạnh tới, nói:
- Mới đó mà thằng bé này đã thành tiểu thiếu niên rồi.
An Hạnh thường xuyên tới đây cùng cha mẹ nên rất tôn kính lão phu nhân, vội chào hỏi:
- Gần đây lão phu nhân có khỏe không?
Trúc Lan đáp: - Khỏe, khỏe lắm.
Thằng bé này càng lớn càng giống Vinh Ân Khanh năm xưa.
Mấy năm nay Vinh Ân Khanh thường xuyên đi dạy cho cô nhi, cứ như đã tìm được mục tiêu mới nên trông hắn cũng có tinh thần hơn trước kia. Thằng bé cười thế này trông hai cha con càng giống nhau hơn.
Ánh mắt Diêu Dao nhìn con trai đầy dịu dàng, từ nhỏ con trai đã hiểu chuyện rồi, trong lòng lại thấy đau xót, nếu không phải có mẹ là nàng ta thì con trai đã có tương lai xán lạn hơn chứ không phải giống như bây giờ. Không có tiên sinh nổi danh nào chịu dạy cho con trai cả, tất cả là vì dòng họ Diêu thị đã bị xóa sổ. Con gái Diêu gia, đã gánh họ này thì phải gánh cả đời.
Trúc Lan rất thích thằng bé An Hạnh này, chỉ là thằng bé này ngoan quá, không có tí phong thái nào của một quý công tử, cô nói:
- Các ngươi tới khéo quá, hai vợ chồng Tuyết Mai đang ở trong phủ đấy. Để ta gọi Khương Thăng lại đây, nhưng phải nói trước là nếu Khương Thăng không nhận thì ta sẽ không nhúng tay vào đâu.
Vinh Ân Khanh rất biết ơn, đáp:
- Lão phu nhân chịu mở lời giúp đã là ân huệ lớn rồi.
Khương Thăng tới rất nhanh, y đi du ngoạn quanh năm nên không biết nhiều về Vinh An Hạnh, mà thằng bé này cũng mờ nhạt quá, những năm qua không được chú ý nhiều, y nói:
- Nói thật thì ta không có ý định nhận học trò.
Nói xong thấy trong mắt thiếu niên hiện lên sự thất vọng, y lại nói tiếp:
- Nhưng ta có thể chỉ bảo một chút, con có thể tới lúc ta dạy cho Minh Gia và Ngọc Văn.
Vinh An Hạnh vội làm lễ:
- Cảm ơn tiên sinh.
Vinh Ân Khanh cũng cười, đây là đã kết quả tốt rồi:
- Làm phiền huynh quá.
Khương Thăng cười, đáp:
- Phiền hà gì, là thân thích cả mà.
-
Thời gian trôi qua nhanh như chớp, phần lớn những người muốn bái Khương Thăng làm thầy thấy y không có ý định nhận học trò thì từ bỏ, nhưng vẫn còn một vài người không chịu bỏ cuộc, tuy nhiên cũng không bám riết. Cuối cùng Khương Thăng đã có thể yên tâm vẽ tranh ở nhà.
Đầu mùa đông năm nay có vài đợt tuyết lớn, sau đó thì không còn đợt tuyết nào lớn nữa. Năm nay phương Nam vẫn có bông tuyết nhưng không nhiều như năm ngoài, đây là dấu hiệu tốt. Trúc Lan nhận được thư nhà do Xương Liêm gửi về, trong thư nói mọi chuyện ở Ninh Châu vẫn ổn, còn nói cảnh vật ở hậu trạch nha phủ Ninh Châu rất đẹp... Cuối cùng mới nói là hắn nhớ cha mẹ ở nhà, lại nói mình bất hiếu đã nhiều năm rồi không thể về kinh thăm hỏi...
Trúc Lan đọc thư xong, trong lòng khó chịu không thôi. Lão Tứ được điều ra khỏi kinh đã nhiều năm, mấy đứa Ngọc Nghi cũng lớn cả rồi mà cô vẫn chưa được gặp lại nó lần nào. Nó nói là nó đang để râu, không biết trông thế nào nữa.
Thanh Tuyết thấy lão phu nhân không được vui, nói:
- Lão phu nhân như vậy thì Tứ gia sẽ lo lắng đấy.
Trúc Lan thở dài:
- Cũng không biết bao nhiêu năm nữa nó mới hồi kinh, xa quá.
Ở hiện đại có máy bay, để dành mấy ngày nghỉ là có thể quay về, còn ở cổ đại thì Ninh Châu cách Kinh Thành quá xa nên muốn về khó lắm, mà làm chủ sự một châu lại càng khó rời đi hơn!
Trúc Lan suy nghĩ không biết có nên cho mấy đứa nhỏ tới Ninh Châu hay không, hai vợ chồng Lãi Tứ cũng biết nhớ con chứ, nhưng đường sá xa xôi quá, cô nghĩ tới đó là lại thôi. Song, trong lòng vẫn nhớ chuyện này.
Ngoài cửa Khương gia, Cố Thăng xuống xe ngựa đứng một hồi mới tiến tới gõ cửa, người gác cổng được chủ tử dặn trước nên đã đứng chờ sẵn, vội mở cửa nói:
- Cố công tử đúng không, chủ tử nhà ta đang chờ ngài đấy!
Cố Thăng ôm tranh trong lòng, vừa định nhấc chân bước vào đã nghe thấy tiếng kêu ở sau:
- Cố huynh, Cố huynh.
Cố Thăng mím môi quay đầu lại thì thấy một chiếc xe ngựa dừng lại, Kỷ Đức Minh xuống xe ngựa, phía sau còn có một người khác cũng xuống theo, Cố Thăng lại nhíu chặt mày hơn!