Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan tai thính, nghe nói như vậy lại càng phải ghé mắt nhìn Cố Thăng. Ngọc Văn chú ý người này quá mức rồi.
Cố Thăng nhận thấy được ánh mắt của lão phu nhân, trong nháy mắt luống cuống tay chân, trên gương mặt tái nhợt hơi ửng hồng, mãi đến khi xe ngựa của Hầu phủ rời đi mới hoàn hồn lại.
Trong lòng Kỷ Đức Minh cồn cào khó chịu, gã thấy ghen ghét và đố kỵ quá. Ánh mắt lại đảo qua xấp ngân phiếu trong túi tiền của Cố Thăng, năm mươi không phải con số nhỏ, đúng là khi bọn họ trúng cử đã được phú thương ở địa phương tặng quà, còn tài trợ cho tiền bạc nhưng sau khi trúng cử phải xã giao nhiều nên chi tiêu cũng lớn.
Kỷ Đức Minh v**t v* túi tiền của mình, gã đã dùng gần hết số tiền mà phú thương ở quê đưa cho rồi. Hầu hết là để đãi khách xã giao, ở Kinh Thành có quá nhiều cử nhân, nếu không xuất sắc thì sẽ không được ai chú ý cũng như tài trợ mượn sức, mà gã lại không muốn dính dáng với những tiểu thương, vì muốn giữ thanh danh cho mình.
Cố Thăng xoay người tính leo lên xe ngựa, Kỷ Đức Minh vội hỏi:
- Huynh quen An Hòa huyện chúa từ khi nào thế?
Cố Thăng lạnh lùng đáp:
- Đừng có làm hỏng thanh danh huyện chúa, huyện chúa chỉ tới đây xem cùng Chu công tử thôi.
Ánh mắt Kỷ Đức Minh đầy săm soi, nói với vẻ như trêu đùa:
- Cố huynh cảm thấy An Hòa huyện chúa như thế nào?
Sắc mặt Cố Thăng lại càng khó coi hơn:
- Nói năng cẩn thận vào.
Nói xong y xoay người leo lên xe ngựa, cũng không mở lời cho Kỷ Đức Minh lên chung mà bảo xa phu đánh xe đi.
-
Bên trong xe ngựa Hầu phủ, Trúc Lan kêu Ngọc Văn ngồi chung một chiếc với cô. Khi xe ngựa ra khỏi con phố náo nhiệt, Trúc Lan mới lên tiếng hỏi:
- Cháu làm gì giúp Cố công tử vậy?
Ngọc Văn không giấu giếm, kể:
- Cháu kêu mấy nha hoàn tìm xe ngựa giúp y, còn giúp y nâng giá tranh lên gấp mấy lần.
Trúc Lan nghĩ thầm tranh của Cố Thăng vốn không được giá năm mươi lượng, cô châm chước rồi hỏi:
- Cháu đối xử với y hơi khác nhỉ.
Ngọc Văn cười híp mắt, đáp:
- Thì tại y đẹp trai mà.
Trúc Lan: "..."
Đúng là mẹ con ruột.
Tan làm, Chu Thư Nhân bảo xe ngựa chạy về nhà nhanh một chút. Vừa về tới còn chưa đi vào phòng anh đã cất tiếng cười trước rồi:
- Mau cho anh xem tranh của người hạng nhất nào.
Khương Thăng thấy nhạc phụ bước vào, vội đứng dậy chào:
- Thưa cha.
Chu Thư Nhân đi lướt qua Khương Thăng, tới thẳng trước bàn để xem tranh:
- Phải tìm thợ treo lên mới được, anh sẽ mời người tới ngắm tranh.
Trúc Lan vạch trần tâm tư của Thư Nhân:
- Anh muốn khoe thôi chứ gì.
Chu Thư Nhân không phủ nhận:
- Ha ha, anh muốn khoe đó thì sao.
Con rể giỏi quá đi, hôm nay khiến anh nở mặt nở mày biết bao, nhất là câu không được vu tội nhạc phụ của ta, đã lan truyền ra rồi.
Trúc Lan bật cười, nói:
- Anh đi thay quần áo trước đi, chỉ chờ anh về ăn cơm thôi đấy.
Chu Thư Nhân vừa đi vừa quay đầu nói với Khương Thăng:
- Tối nay gia đình mình cùng uống vài chén nhé.
Chu lão đại bật cười, giờ cha mới để ý tới mấy đứa bọn họ sao, nhưng mà hắn cũng không đố kỵ, vì hôm nay là ngày vui của muội phu.
Xương Nghĩa về sớm hơn một chút nên đã thay quần áo xong rồi, cười nói:
- Mấy vị đồng liêu ở Lễ Bộ còn hỏi con xem muội phu có nhận học trò hay không, vì trốn bọn họ nên con mới về nhà sớm. Sau này cửa nhà muội phu sẽ chen chúc lắm đây.
Khương Thăng còn chưa về nhà mà đi thẳng về Hầu phủ cùng với nhạc mẫu. Y đáp:
- Đệ không tính nhận học trò.
Xương Nghĩa nói: - Trong lòng đệ muốn thế nào thì cứ trả lời thế đó. Có cha ở đây, sẽ không có ai dám ép đệ nhận học trò đâu.
Khương Thăng chứng kiến càng nhiều càng biết tầm quan trọng của việc có một nhạc phụ tốt, y có thể vẽ tranh thoải mái hoàn toàn là nhờ có nhạc phụ:
- Nhị ca, đệ biết mà.
Xương Nghĩa lại chuyển đề tài: - À mà đệ tranh thủ thời gian vẽ cho ta một bức luôn nhé.
Khương Thăng: "!"
Bữa tối rất náo nhiệt, cả gia đình ăn bữa cơm đoàn viên. Nhà có nhiều người nên phải bày ba bàn mới đủ chỗ ngồi.
Khương Thăng ngồi trước bàn hỏi mấy đứa Minh Thụy xem có đứa nào muốn theo y học hội họa không, Minh Thụy là đứa đầu tiên lắc đầu:
- Cô trượng à, con không tĩnh tâm.
Minh Huy cũng lắc đầu:
- Con thích náo nhiệt hơn.
Minh Gia suy nghĩ rồi nói:
- Cô trượng ơi, con muốn học với cô trượng ạ.
Nó cũng có chút năng khiếu hội họa, nó học không phải là để nổi danh mà là để mài giũa tính tình.
Mấy đứa nhỏ còn lại đều lắc đầu, nhất là Minh Tịnh, lắc đầu như trống bỏi, Ngọc Văn nghe thế thì giơ tay lên:
- Cô trượng ơi, người chỉ bảo con một chút nhé?
Trong phòng lập tức yên tĩnh lại, người khoa trương nhất là hai vợ chồng Xương Trí. Xương Trí hoảng hốt, con gái học hành rất giỏi, nhưng lại chẳng hứng thú gì với cầm kỳ thi họa, thế mà hôm nay lại chủ động đòi học vẽ.
Tô Huyên nhớ Cố công tử là người có tài hội họa, tim đập nhanh hơn. Nghĩ kiểu gì thị vẫn thấy động cơ của con gái không đơn giản!
Trúc Lan cũng không biết diễn tả thế nào, cô cháu gái này thường để ý những gì khiến mình thấy hứng thú và cũng sẽ không lười nữa.
Khương Thăng mất một hồi mới hoàn hồn lại, trả lời:
- Nếu con muốn học thì tất nhiên là được rồi.
Ngọc Văn gật đầu: - Vậy con và ca ca đành làm phiền cô trượng.
- Không phiền, không phiền.
Sau khi kết thúc bữa cơm thì mọi người cũng giải tán, Chu Thư Nhân mới kể cho vợ nghe chuyện Quốc công mời anh uống trà:
- Anh cố ý quay lại là để người khác biết Hầu phủ và Quốc công phủ bất hòa, đây cũng là điều mà Hoàng Thượng muốn nhìn thấy.
Trúc Lan buồn cười:
- Chắc chắn Quốc công không ngờ anh sẽ quay lại nhỉ.
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Tại em không thấy vẻ mặt sa sầm của Quốc công lúc đó thôi, nếu ánh mắt dao găm có thể giết người thì anh đã dính mấy nhát rồi.
Trúc Lan nói: - Em không nghĩ Vĩnh An Quốc công phủ sẽ từ bỏ đâu.
- Em sợ bọn họ giở trò à?
Trúc Lan nói: - Hôm nay Tứ hoàng tử gọi An Hòa là biểu tỷ.
Chu Thư Nhân: "..."
Đây không phải là thêm phiền sao? Đúng là đồng đội như heo!
Trúc Lan vỗ bả vai Thư Nhân tỏ vẻ an ủi:
- Nhất định hôm nay về Trác Cổ Du sẽ kể lại, mà hoàng thất càng coi trọng Hầu phủ thì Vĩnh An Quốc công phủ lại càng không chịu từ bỏ.
Chu Thư Nhân thấy hơi hối hận rồi:
- Sớm biết thế thì anh đã cãi nhau với Quốc công luôn rồi.
Anh thấy hơi bực bội, thái độ của các Vương Gia rất rõ ràng, tiểu thư nhà Vĩnh An Quốc công phủ đừng nghĩ tới chuyện dính dáng tới vương phủ, mà những nhà có tước vị khác thì sẽ bị thu hồi quyền lực hoặc dần dần xuống dốc theo sự thay đổi hoàng quyền. Chỉ có nhà anh là như đèn pha, sáng rực luôn.
Trúc Lan nói: - Ngọc Văn là đứa thích ở nhà, chỉ cần con bé không ra khỏi phủ thì sẽ không mắc mưu đâu.
Còn Tô Huyên thì khó để lừa lắm, ai mà tin một bé gái mồ côi có thể bình an lớn lên và bảo vệ được gia nghiệp lại không có tâm cơ và thủ đoạn chứ?
Trong buổi chầu hôm sau, Chu Thư Nhân đáp lại lời chúc mừng của mọi người. Bây giờ đứa con rể vốn có chút thanh danh đã trở nên nổi tiếng hoàn toàn rồi, đám đại thần trong triều để ý nhất là danh tiếng, ca tụng những bậc thầy lánh đời không ngớt, mặc dù con rể anh chưa đạt tới trình độ này nhưng đại thần trong triều đều có mắt. Biết rằng chỉ cần giữ được bản tính ban sơ thì đây chỉ là chuyện sớm muộn thôi.
Đám người Lý Chiêu ỷ vào việc thân với anh hơn, nói:
- Ta nghe nói ngươi sưu tầm cũng nhiều tranh của con rể mình, có thời gian thì mang ra cho chúng ta cùng xem đi.
Chu Thư Nhân cười tít mắt, đáp:
- Đâu có, đâu có. Chờ khi nào ta được nghỉ sẽ mời mọi người tới xem nhé.
Nói xong Chu Thư Nhân lại mời đám người Tề Vương, lúc nên khoe thì vẫn phải khoe. Nếu được đám người Tề Vương sưu tầm thì danh tiếng của Khương Thăng sẽ ổn định hơn.
Tề Vương và Sở Vương bật cười, cũng sẵn lòng nể mặt lần này:
- Đến lúc đó nhất định sẽ tới.
Chu Thư Nhân cười cảm ơn, sau đó mới đi theo tiểu công công tới chính điện.
Chu Thư Nhân sải bước vào thư phòng, không đợi anh chào hỏi Hoàng Thượng đã lên tiếng trước:
- Nghe nói khanh và Vĩnh An Quốc công cãi nhau à?
- Cãi nhau?
Hoàng Thượng buông bút xuống, nói:
- Đừng có giả ngu, chuyện khanh và Vĩnh An Quốc công phủ xảy ra xung đột ở quán trà đã lan truyền khắp Kinh Thành rồi.
Chu Thư Nhân than thở:
- Sao ai cũng nhìn chằm chằm lão thần thế nhỉ!