Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1603: Rộng Mở

Trước Tiếp

Thanh Tuyết thấy hơi bất ngờ khi Cố công tử dứt khoát như thế. Nàng ta đứng bên cạnh chờ Cố công tử dùng canh xong, nhận lại chén rồi lại tới trước bàn của cô gia để lấy chén đi.

Cố Thăng húp chén canh xong thấy trong người như có dòng nước ấm, cơ thể vừa rồi rét run cũng ấm áp hơn, sắc mặt đã dễ nhìn hơn, trong lòng thấy biết ơn Chu hầu phủ. Nếu không có Chu công tử giúp đỡ thì bây giờ y vẫn còn nằm ở nhà vì cơn bệnh này mất. Y đã chờ cuộc thi ở quán tranh này rất lâu, nghĩ tới việc suýt thì bỏ lỡ là trong lòng Cố Thăng lại rét lạnh.

Trúc Lan ở trên lầu nhìn, cô vô cùng bất ngờ:

- Vị Cố công tử này tin tưởng Hầu phủ nhà ta ghê nhỉ.

Đào thị đáp: - Đúng đó, kia là đồ cho vào miệng mà.

Thanh Tuyết lại nói:

- Lúc ăn cũng không thấy do dự chút nào.

Tâm trạng của Trúc Lan rất tốt, điều này chứng tỏ Cố Thăng nhận ân tình của Chu hầu phủ. Sau này Cố công tử sẽ trả lại ân tình này.

Trong phòng riêng của Tứ hoàng tử, Tứ hoàng tử biết mặt Thanh Tuyết bèn hỏi:

- Sao lão phu nhân lại đưa canh cho Cố Thăng?

Xương Trung giải thích rằng mình có qua lại với Cố Thăng, hắn cố ý giấu chi tiết về Ngọc Văn, lại nhắc tới Trác Cổ Du, cuối cùng nói:

- Mẹ thần nghe thần kể như vậy mới để bụng, đúng lúc đưa canh cho tỷ phu nên tiện tay đưa thêm một chén thôi.

Tứ hoàng tử nghe xong đưa mắt nhìn sang Trác Cổ Du, hỏi:

- Tại sao Quốc công phủ lại dẫn đại phu tới?

Trác Cổ Du rất để ý Cố Thăng nên biết ai giúp đỡ y, bây giờ nghe Tứ hoàng tử hỏi như thế cũng không giấu giếm gì:

- Tại hạ từng thi biện luận với Cố công tử nên tất nhiên cũng chú ý tới y, khi biết Cố công tử bệnh nặng đã tính giúp đỡ phần nào nhưng ai ngờ lại tới chậm mất rồi.

Tứ hoàng tử gật đầu nhưng trong đầu lại suy nghĩ rất nhiều, rõ ràng Cố Thăng bị người khác nhắm vào, mà nó lại không có thiện cảm với Trác Cổ Du, vì vậy vẫn giữ vững quan điểm là không thích Vĩnh An Quốc công phủ.

Trác Cổ Du siết chặt bàn tay, mặc dù cách Tứ hoàng tử rất gần nhưng Tứ hoàng tử vẫn tỏ vẻ xa cách với y, y hít sâu một hơi, tự nhủ không phải vội làm gì.

Ngọc Văn gọi nha hoàn tới, nha hoàn nghe xong thì trợn to mắt. Thấy huyện chúa nháy mắt với mình thì nhanh chóng quay lưng đi ra ngoài.

Trác Á không nghe rõ, hỏi:

- Huyện chúa định làm gì sao?

Ngọc Văn không thích Trác Á, cho dù nàng ta có giấu kỹ cỡ nào cũng không giấu được dáng vẻ kiêu ngạo và huênh hoang của mình. Ngọc Văn trả lời:

- Tỷ tỷ của ta còn chưa hỏi, ngươi lấy tư cách gì để hỏi ta?

Trác Á gượng nói:

- Ta cứ tưởng chúng ta là bạn chứ.

Ngọc Văn chỉ vào mình, hỏi lại:

- Sao ta không biết nhỉ? Vả lại ta chỉ mới gặp ngươi được có một lần, theo cách ngươi nói thì chắc tiểu thư cả Kinh Thành này đều là bạn của ta mất.

Dạo này Trác Á ra ngoài luôn được người khác tâng bốc, đây là lần đầu tiên có người không nể mặt nàng ta, lại còn là tẩu tử tương lai mà nàng ta tự nhận, nàng ta cho rằng tẩu tử phải nhường nhịn nàng ta mới đúng. Đôi mắt đỏ ửng, nói:

- Tỷ ức h**p người khác.

Ngọc Văn nói: - Nếu nói thật là ức h**p người khác thì ta ức h**p nhiều người lắm rồi.

Trác Á: "..."

Ngọc Điệp hắng giọng một cái:

- Ngọc Văn, Trác tiểu thư còn nhỏ.

Ngọc Văn lại tỏ vẻ ngạc nhiên hơn:

- Nếu nhỏ mà được người khác nhường thì chẳng phải trong phòng này ngoài Ngọc Kiều ra, muội là người nhỏ nhất hay sao?

Trác Cổ Du hít sâu một hơi, đứng lên nói:

- Sắp có kết quả rồi, huynh muội ta cũng nên đi về. Cảm ơn trà bánh của Tứ hoàng tử.

Tứ hoàng tử đáp: - Ừ.

Trác Cổ Du gật đầu tỏ vẻ chào hỏi mọi người rồi sau đó rời đi cùng Trác Á. Ngọc Văn nhướng mày, xem vậy mà là người ca ca tốt đấy. Nhưng tiếc là mục đích của huynh muội họ quá rõ ràng.

Tứ hoàng tử cười tủm tỉm, nói:

- Biểu tỷ, ta cũng nhỏ nè, lát nữa tỷ tặng ta một bức tranh đấu giá có được không?

Ngọc Văn: - ...Được.

Nàng ấy biết ngay cái tiếng gọi biểu tỷ kia không phải là gọi cho vui mà, hóa ra là bẫy nàng ấy chỗ này. Vậy ra nàng ấy cũng là cục vàng di động trong mắt Tứ hoàng tử có đúng không!

 

Một tiếng tiếng trống vang lên, chưởng quầy đã cầm kết quả trong tay:

- Đã có kết quả kỳ này rồi, tiểu nhân xin phép đọc từ thấp lên cao. Cho dù năm mươi người lọt vào vòng trong lần này có thứ hạng thế nào cũng sẽ nhận được phần thưởng từ quán tranh.

Nói xong thì phần thưởng cũng được bưng lên, là giấy bút và mực, cái quý nhất chính là thuốc màu, nhưng cái quán tranh không thiếu nhất lại là mấy thứ này.

Thời khắc hồi hộp đã đến, Cố Thăng nghe thấy tên mình ở hạng 45. Mặc dù có tiếc nuối nhưng cũng nhanh chóng chấp nhận, bởi vì lần này cử nhân đi thi tụ hội ở Kinh Thành, có vô số người học vẽ tranh từ nhỏ, nên kẻ học giữa chừng như y có thể lọt vào vòng trong đã là may mắn rồi.

Trên lầu, Trúc Lan quan sát kỹ biểu cảm của Cố Thăng, Cố Thăng có thất vọng nhưng rất nhanh đã chấp nhận một cách tự nhiên, Trúc Lan phải khen tâm tính của y. Cố Thăng có lòng dạ rộng mở, sớm muộn gì cũng có tiền đồ thôi.

Đào thị tỏ vẻ khó hiểu:

- Có phải tỷ chú ý Cố công tử này quá rồi không?

Trúc Lan hỏi lại: - Có ư?

- Có đấy, tỷ không nhìn con rể nhiều mà cứ nhìn chằm chằm vào Cố công tử, đừng nói là tỷ muốn tìm một đứa cháu rể xuất thân bình dân đấy nhé?

Trúc Lan trợn to mắt, nói:

- Cố công tử đã mười tám rồi, Ngọc Văn lại chưa cập kê thì ta đâu có tính toán gì.

Lúc này Đào thị mới yên tâm:

- Không phải ta chê rể xuất thân bình dân không tốt, ở Kinh Thành này không thiếu rể nhà nghèo nhưng chẳng mấy nhà trôi qua êm đẹp cả.

Trúc Lan cũng từng nghe nói, hầu hết là gà bay chó sủa. Nhà nghèo muốn đậu Tiến sĩ rất khó, có người có thể giả vờ cả đời vì tiền đồ nhưng cũng có người ăn cháo đá bát, huống chi không môn đăng hộ đối, hai nhà chênh lệch cũng dẫn tới rất nhiều phiền toái.

Đào thị lại nêu ví dụ:

- Như vụ án mới xét xử trước đây không lâu đó, ỷ vào gia thế nhà vợ nên nhà chồng lén lút ức h**p con gái nhà lành, chèn ép phú thương, Kinh Thành còn bàn tán rất lâu.

Tất nhiên Trúc Lan cũng có nghe nói trong lần điều tra và xét xử đó, chàng rể nhà nghèo kia còn định giết người diệt khẩu nữa.

Chẳng mấy chốc đã tới thứ hạng của Khương Thăng. Khương Thăng giành được hạng nhất mà không phụ sự mong đợi của mọi người, cũng có bậc thầy để lại lời bình, rằng Khương Thăng đã đến trình độ bậc thầy rồi...

Dù sao Khương Thăng giành được hạng nhất, lời hay lại chẳng mất tiền mua, ngược lại nếu hôm nay Khương Thăng không giành được thứ hạng cao thì y sẽ trở thành trò cười, trước kia được săn đón tâng bốc bao nhiêu thì ngày sau đảm bảo bị chê bai và hạ thấp bấy nhiêu. Tất nhiên cũng có người không phục:

- Ai biết có phải là nhờ Chu hầu gia hay không? Có ai không biết nhạc phụ của Khương cử nhân là Chu hầu gia chứ.

Vẻ mặt Khương Thăng vẫn không đổi, cầm tranh của mình lên đáp lại rằng:

- Nói ta thế nào cũng được nhưng không được vu tội nhạc phụ của ta, tranh ở đây, những người tới đây hôm nay đều am hiểu hội họa, Khương mỗ không sợ bị nhận xét.

Khương Thăng điềm tĩnh thẳng thắn khiến nghi ngờ của mọi người vừa xuất hiện đã bị dập tắt, người ta có bản lĩnh thật nên mới không sợ cho người khác xem. Nhưng vẫn có người không phục bước tới, Khương Thăng không có ý định ngăn cản, bên cạnh còn có bức tranh hạng nhì và hạng ba, sau khi người nọ xem tranh xong thì xấu hổ đi xuống bục. Cuối cùng không còn ai dám lên bục nữa.

Cuối cùng hạng nhất danh xứng với thực, Khương Thăng cuộn bức tranh lại cẩn thận, nhóm quyền quý tới xem hôm nay thấy thế thì sốt ruột, bọn họ còn đang chờ bán đấu giá kia mà!

Chưởng quầy cũng trợn tròn mắt:

- Khương tiên sinh không bán bức tranh này sao?

Khương Thăng đáp: - Ta đã đồng ý với nhạc phụ rằng sẽ tặng ông ấy bức tranh này rồi.

Đào thị nghe vậy thì ghen tị lắm:

- Tỷ có phúc thật đấy, con trai có tiền đồ mà con rể cũng hiếu thảo. Qua hôm nay là con rể của tỷ nổi danh rồi, bây giờ tranh của y sẽ càng được săn đón hơn. Nói không chừng mỗi bức tranh đáng giá ngàn lượng cũng nên.

Trúc Lan là người tầm thường nên nghe thế không khỏi sướng rơn trong lòng, cô cảm khái:

- Vậy nên mới nói là phải tinh thông một nghề.

Đào thị ghen tị:

- Có con cháu thế gia nào không học hội họa từ nhỏ, nhưng còn phải xem năng khiếu nữa.

Buổi bán đấu giá sau đó rất náo nhiệt nhưng Trúc Lan không tham gia, còn lâu cô mới mua tranh vào hôm nay. Giá mua lúc này phải cao hơn bình thường ít nhất hai mươi phần trăm. Bức tranh của Cố Thăng cũng được đấu giá, chốt giá năm mươi lượng.

   -

Sau khi kết thúc mua bán thì khách ở quán tranh cũng lục tục rời đi, Khương Thăng rời đi muộn một chút vì ông chủ quán tranh mời Khương Thăng vẽ một bức tranh mùa xuân, cũng bởi hôm nay Khương Thăng nổi danh nhờ quán tranh, nên y đồng ý rất thoải mái.

Trúc Lan được Tuyết Mai đỡ, đến giờ cô vẫn có thể cảm giác được Tuyết Mai còn rất kích động. Nhóm người ra khỏi quán tranh, Trúc Lan nhìn sang một bên rồi dừng bước lại. Xương Trung đi theo cháu gái mà hết biết nói gì, thấy mẹ đi ra mới bảo:

- Chúng ta về phủ thôi.

Ngọc Văn vẫy tay với Cố công tử:

- Không cần cảm ơn đâu.

Trước Tiếp