Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1602: Từ Chối

Trước Tiếp

Quán tranh đánh trống, trong quán yên tĩnh lại, ai ai cũng nhìn chưởng quầy chủ trì dưới lầu, đầu tiên chưởng quầy chắp tay chào rồi mới lên tiếng:

- Ít nhiều cũng nhờ các vị khách quý cổ vũ nên hằng năm quán tranh mới có thể tổ chức cuộc thi này. Trà bánh hôm nay miễn phí, cảm ơn các vị đã đến xem.

Trong quán tranh dấy lên những tiếng hưởng ứng rồi dần lắng xuống theo dấu tay của chưởng quầy, năm mươi người tham gia đã chuẩn bị xong.

Chưởng quầy chỉ vào nén nhang vừa được châm lửa, nói:

- Mượn tuyết vẽ tranh ngay tại chỗ, thời gian là một nén nhang.

Đầu tiên Trúc Lan thoáng nhìn con rể trông có vẻ như đã đoán được từ trước, sau đó nhìn về phía những người khác. Tầm mắt của cô dừng lại ở chỗ Cố công tử. Hết cách, ai bảo trong năm mươi người bên dưới chỉ có vị này là đẹp trai nhất làm gì.

Trúc Lan giơ tay lên chỉ vào y, hỏi:

- Muội xem có phải vị công tử mặc áo màu xám kia trông đẹp trai nhất không?

Đào thị nhìn theo hướng đó, hai mắt cũng sáng bừng lên. Thị đáp:

- Dạo này ai cũng nói là Trác Cổ Du đẹp trai lắm, nhưng vị này cũng có kém cạnh gì đâu.

Trúc Lan nghĩ thầm, hèn chi cháu gái cô ấn tượng đến thế, và vì bị bệnh nặng nên trông y hơi tái nhợt và mỏng manh… khụ khụ, còn đẹp hơn nữa chứ!

Ai mà không có lòng yêu cái đẹp, hút mắt như thế tất nhiên sẽ khiến người khác chú ý nên Đào thị bớt thấy chán rồi.

Hôm nay có rất nhiều tiểu thư nhà quan lại tới quán tranh, toàn là đi theo nhóm, vì tuân theo quy định nên không tiện nói chuyện với nhau, nhưng mắt không tài nào dời đi được.

 

Phòng riêng của Tứ hoàng tử rất lớn, vì nói rõ thân phận nên không cần nói nhiều đã có phòng riêng. Cũng vì thế mà rất nhiều người biết Tứ hoàng tử tới. Trác Cổ Du đứng thẳng bên ngoài phòng riêng hé mở, chào hỏi:

- Nghe nói Tứ hoàng tử ở trong này, tại hạ xin tới bái kiến ạ.

Tứ hoàng tử vốn đang thấy chán vì phải chờ đợi. Nó giương mắt nhìn về phía Trác Cổ Du, trong mắt có vài phần nghiền ngẫm:

- Trưởng tôn của Vĩnh An Quốc công phủ à?

Trác Cổ Du đáp lại nghiêm túc: - Vâng ạ.

Tứ hoàng tử nhìn thoáng qua, thấy sau lưng Trác Cổ Du vẫn còn người khác thì nói:

- Vào đi.

Trong lòng Trác Cổ Du hơi thả lỏng: - Cảm ơn điện hạ.

Thị vệ bên ngoài phòng riêng tránh đường để Trác Cổ Du và muội muội tiến vào, lại chào hỏi lần nữa, lần này là với Ngọc Văn, ai bảo Ngọc Văn có phong hào!

Đám người Xương Trung cũng gật đầu coi như chào hỏi, bọn họ đều không có phong hào nên không ai cao quý hơn ai.

Trác Cổ Du nhanh chóng nhìn lướt qua những người ngồi trong phòng riêng rồi sửng sốt trong một tích tắc. Không ngờ toàn là người có quan hệ với Chu hầu phủ, y thầm nghĩ quả nhiên Tứ hoàng tử rất thân với Chu hầu phủ.

Trác Á ngồi vào bàn phái nữ, người duy nhất mà nàng ta quen là An Hòa huyện chúa nên nàng ta bắt chuyện:

- Huyện chúa đang xem gì thế?

Từ lúc đi vào nàng ta đã phát hiện huyện chúa vẫn luôn nhìn xuống dưới.

Ngọc Văn đáp: - Xem phong cảnh.

Dù sao cũng đâu thể nói là ta đang ngắm mấy công tử đẹp trai được!

Trác Á lại tin là thật:

- Huyện chúa cảm thấy ai có thể giành được hạng nhất?

Ngọc Văn rất dứt khoát, đáp: - Nhất định là đại cô trượng!

Trác Á nghẹn lời: - Lỡ như không phải thì sao?

Ngọc Văn không vui, chống cằm tiếp tục nhìn Cố công tử mà không thèm để ý tới Trác Á nữa. Phòng riêng chỉ lớn chừng đó nên tất nhiên nhóm Tứ hoàng tử cũng nghe được cuộc trò chuyện bên này, chỉ là không tiện nói xen vào, hiện tại Tứ hoàng tử cười khoái chí, nói:

- Biểu tỷ, ta cũng cảm thấy Khương tiên sinh có thể giành được hạng nhất.

Ngọc Văn: "..."

Nàng ấy nghe tiếng gọi "biểu tỷ" này lần nào là tim gan phèo phổi run lẩy bẩy lần đó.

Tiếng "biểu tỷ" này khiến trong lòng Trác Á xấu hổ và bực bội nhưng lại khiến Trác Cổ Du phải ghé mắt, hèn chi An Hòa huyện chúa có quyền được kiêu ngạo.

Xương Trung cười khẩy nhìn thoáng qua hai huynh muội Trác gia. Còn dám bám theo tới đây, da mặt dày thật đấy!

   -

Hộ Bộ

Khâu Duyên ráng nhịn lắm rồi nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, hỏi:

- Nhà ngài có chuyện gì vui sao?

Đã hớn ha hớn hở cả buổi sáng rồi đấy!

Chu Thư Nhân vuốt râu, đáp:

- Tối nay con rể ta sẽ biếu cho ta một bức tranh.

Khâu Duyên ngộ ra ngay: - Con rể lớn nhà ngài đấy hả?

- Ừ, ta cũng không ngờ nó lại có năng khiếu về mặt hội hoạ như thế.

Khâu Duyên ghen tị, mặc dù con rể ông ta xuất thân từ nhà môn đăng hộ đối nhưng lại không hay biếu tặng gì cho ông ta. Ông ta biết tranh của Khương Thăng rất có giá trị.

Trong lúc nói chuyện thì Cẩn Ngôn đi vào, báo:

- Hầu gia, Vĩnh An quốc công mời ngài đi uống trà ạ.

Chu Thư Nhân đứng dậy nói với Khâu Duyên:

- Ở đây giao cho ngài, lát nữa ta sẽ về.

- À, được.

Khâu Duyên đáp xong mới hoàn hồn, sao tự dưng Quốc công lại mời Chu Thư Nhân đi uống trà thế nhỉ?

Tới khi ông ta đưa mắt nhìn về phía thị vệ trẻ tuổi mới vỡ lẽ, hóa ra là thế.

Lão Quốc công không ngờ lại mời Chu Thư Nhân dễ dàng như vậy, lão còn tưởng phải mời vài lần cơ. Lão gác suy nghĩ sang một bên, nói:

- Mời Chu hầu gia ngồi.

Đối với Hầu gia có thực quyền, Quốc công không dám lên mặt mà thái độ cực kỳ khách khí.

Chu Thư Nhân ngồi xuống, nói:

- Ta là người rất thẳng thắn, Chu hầu phủ sẽ không kết thân với Vĩnh An Quốc công phủ nên Quốc công đừng phí công làm gì.

Nụ cười của lão Quốc công hơi gượng gạo, sao mà thẳng thắn thế:

- Trưởng tôn nhà ta rất giỏi, khó mà tìm được thiếu niên nào xuất sắc hơn nó ở cái đất Kinh Thành này.

- Đúng là trưởng tôn quý phủ rất xuất sắc, nhưng điều đó không liên quan gì đến ta. Nói thẳng hơn nữa thì theo ta được biết, có rất nhiều người vừa ý trưởng tôn Quốc công phủ. Ngài cần gì níu mãi Hầu phủ nhà ta không buông chứ.

Chu Thư Nhân dừng một lát rồi nói tiếp:

- Ta là người rất ghét bị tính kế, mà người tính kế ta cũng chẳng có kết cục tốt gì, hết cách, ta là người hẹp hòi dữ lắm. Dù là tính kế hay là muốn mượn sức đều không được đâu.

Vốn dĩ anh có thể từ chối khéo một cách khách sáo, nhưng Quốc công phủ lại thể hiện nếu không đạt được mục đích sẽ không từ bỏ nên anh cũng lười ứng phó.

Trong lòng lão Quốc công tức điên song vẻ mặt vẫn không thay đổi gì, đi từ ngày tháng làm dân thường cho tới nay, lão biết mình không thể chọc giận Chu Thư Nhân được, chỉ một câu của Chu Thư Nhân thôi cũng có thể làm ảnh hưởng tới Quốc công phủ. Lão nói:

- Chu hầu đừng nóng, không làm sui gia được thì cũng có thể qua lại nhiều hơn mà.

Dù sao An Hòa huyện chúa còn nhỏ, cháu trai lão có thể chờ, gái ngoan sợ trai bám, lão có lòng tin vào cháu trai của mình.

Chu Thư Nhân cười khẩy, nói:

- Ta và ngài đều là người thông minh, ta không muốn nói rõ Quốc công phủ có tính toán gì, trà hôm nay cũng uống xong rồi, ta còn có việc nên xin cáo từ trước.

Với địa vị như bây giờ thì anh không cần phải nhịn nhục nữa rồi, trà đã cạn mà chuyện cũng nói xong thì cần gì phải ở lại cơ chứ.

Lão Quốc công chờ anh đi khuất mới gạt chung trà rơi xuống đất, vẻ mặt sa sầm. Đột nhiên cửa lại mở toang, suýt nữa là lão Quốc công đứng tim!

Mặt mũi Chu Thư Nhân cũng lạnh tanh, anh nói:

- Bản hầu vốn định nói thêm một câu nhưng xem ra bây giờ không cần thiết nữa.

Nói xong anh phất tay áo nhanh chóng rời đi, bầu không khí tản ra xung quanh anh rất nặng nề, áp suất quá thấp, người ở những nơi Chu Thư Nhân đi ngang qua đều không dám thở mạnh.

Trong quán trà vốn náo nhiệt, là người thì ai cũng có tính hiếu kỳ, tốp năm tốp ba bàn tán với nhau, chờ tới khi lão Quốc công đi ra thì đủ loại suy đoán xuất hiện. Cuối cùng tổng kết lại là Chu hầu phủ và Vĩnh An Quốc công phủ trở mặt thành thù.

*

Quán tranh

Năm mươi người đã vẽ xong và nộp lên chờ kết quả, còn bọn họ thì ngồi ở ghế nghỉ ngơi. Trúc Lan nhìn thôi cũng biết Cố công tử vẫn chưa đỡ bệnh, bây giờ chỉ là đang ráng gắng gượng thôi. Cô nói với Thanh Tuyết:

- Đi đưa ít canh nóng cho cô gia và Cố công tử đi.

Thanh Tuyết cúi đầu đáp: - Vâng ạ.

Cố Thăng ngồi mà thấy rất mệt, y đánh giá cao bản thân rồi. Bây giờ đầu óc mơ mơ màng màng, nghĩ tới chuyện bị bệnh, y nhắm mắt lại, lần này xem như y nhận được một bài học. Lúc y đang nhắm mắt nghỉ ngơi thì bỗng dưng nghe thấy:

- Cố công tử, lão phu nhân nhà ta đưa canh nóng cho công tử đây. Công tử tranh thủ dùng lúc còn nóng cho cơ thể thoải mái hơn nhé.

Trong canh nóng có cho thêm dược liệu nên nó không chỉ là canh bình thường, món canh này là dược thiện*.

(*Dược thiện: là những món ăn nấu cùng dược liệu có tác dụng dưỡng sinh, phòng trị bệnh.)

Cố Thăng mở mắt ra, tỏ vẻ khó hiểu:

- Cô nương, ta không quen lão phu nhân nhà cô.

Thanh Tuyết nói nhỏ:

- Công tử quen Xương Trung công tử nhà ta, lão phu nhân nhà ta thấy công tử không thoải mái, đúng lúc có hầm canh cho cô gia, nên mới đưa cho công tử một chén.

Lúc này Cố Thăng mới không do dự nữa, nhận lấy chén canh, nói:

- Cảm ơn lão phu nhân.

Trước Tiếp