Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan đã đi xem một lần rồi, cuộc thi ở quán tranh là một hình thức quảng cáo của họ. Họ tự đào tạo rất nhiều họa sĩ, sau mỗi cuộc thi thì họa sĩ của họ được danh tiếng và tranh của họa sĩ đó cũng tăng giá. Tạo ra một họa sĩ có tên tuổi, quán tranh không những nổi tiếng hơn mà còn tiền vô như nước. Nói thẳng ra là có kịch bản để hốt tiền hết cả, cho dù họa sĩ của họ không giành được giải thì danh tiếng của quán tranh vẫn được quảng bá sau mỗi cuộc thi. Huống chi mỗi lần cuộc thi kết thúc đều bán đấu giá những bức tranh nổi bật, kiểu gì quán tranh cũng không lỗ.
Chu Thư Nhân nhìn Khương Thăng, hỏi:
- Con có từng nghĩ tới chuyện bây giờ tranh của mình được săn đón, nhưng nếu không giành được thứ hạng nào thì thanh danh của con sẽ ra sao không?
Tất nhiên Khương Thăng có nghĩ tới rồi, từ lâu y đã không còn là kẻ ngốc nghếch không hiểu cái gì:
- Cha à, con đã từ chối mấy kỳ rồi, bên ngoài thường nói ra nói vào mấy lời không hay về con, con nghiên cứu mấy năm nên con có lòng tin vào bản thân. Con muốn cải chính danh tiếng cho cha và cho chính mình.
Chu Thư Nhân nghe vậy còn gì không hiểu nữa, vậy là có người nói Khương Thăng được như ngày hôm nay là nhờ vào anh. Mặc dù đúng là có một phần trong đó, nhưng trời đất chứng giám tranh của Khương Thăng được săn đón thật sự là nhờ vào bản lĩnh của y.
Chu Thư Nhân thấy vẻ tự tin trên mặt của con rể, sự tự tin này là từ năng khiếu và nỗ lực của y. Anh nói:
- Được, để cha xem con cải chính danh tiếng của mình như thế nào.
Trúc Lan không thấy lo lắng, cô là người có quyền lên tiếng nhất trong lĩnh vực tranh vẽ này. Tranh của con rể không cứng đờ mà đầy sinh động.
Hai vợ chồng Khương Thăng ở lại ăn tối. Sau khi ăn xong tới lúc phải về, đột nhiên Chu Thư Nhân lên tiếng:
- Tranh thi đấu không được bán. E hèm, nếu là cải chính danh tiếng cho cha con mình thì bức tranh này nên tặng cho cha nhỉ.
Khương Thăng: "..."
Anh muốn sưu tầm cho mình!
Chẳng mấy chốc đã đến lễ tắm ba ngày của Khương gia, vì sức khỏe của đứa bé còn yếu, thời tiết lại lạnh nên không làm lễ tắm ba ngày, Trúc Lan chỉ gửi quà sang.
Sau lễ tắm ba ngày thì Tuyết Mai tới nhà:
- Mẹ ơi, con tính đổi sang nhà khác.
Trúc Lan hỏi: - Sao tự dưng lại muốn đổi nhà?
Tuyết Mai nói: - Nhà hiện tại hơi nhỏ nên con muốn đổi sang nhà lớn hơn.
Trúc Lan nhận ra sự thoải mái trong giọng điệu của con gái, vậy là con rể thật sự khá giả rồi:
- Con muốn mẹ tìm giúp con à?
Tuyết Mai gật đầu, đáp:
- Mấy tòa nhà con tìm được không đủ lớn, thế nên con muốn nhờ mẹ tìm giúp con.
Trúc Lan tính thầm, đúng là có tòa nhà lớn đấy. Ở Kinh Thành có rất nhiều tòa nhà nằm ở vị trí đẹp nhưng lại bỏ trống, không phải là không có chủ mà đó là nhà do thế gia để dành tới khi tách khẩu mới dùng.
Mấy năm qua Trúc Lan có mua mấy căn, cũng là để chuẩn bị sau này tách khẩu.
Trúc Lan gọi Lý thị tới rồi nói với Tuyết Mai:
- Để đại tẩu con dẫn con đi xem.
Tuyết Mai vui vẻ: - Cảm ơn mẹ.
Tuyết Mai vừa đi chưa bao lâu thì Xương Trung về tới, Trúc Lan nhướng mày hỏi:
- Con đi đâu vậy?
Xương Trung nhận lấy áo choàng, đáp: - Con đi thăm một người bạn.
Trúc Lan hỏi: - Có chuyện gì à?
Xương Trung gật đầu:
- Là Cố Thăng kia, y bị cảm lạnh mà mãi không thấy đỡ, thế nên con nhờ đại phu riêng nhà mình qua khám dùm, khám rồi mới biết lý do tại sao Cố Thăng không đỡ được. Nguyên nhân nằm ở đơn thuốc đại phu kê, liều lượng thấp quá nên không có tác dụng gì.
Trúc Lan hiểu ngay: - Chắc là cảm lạnh do lần trước bị làm khó.
Xương Trung kinh ngạc: - Mẹ cũng biết chuyện này à?
Trúc Lan kể những gì mình biết ra:
- Cố ý kiếm chuyện với y đấy, y có thanh danh nhưng lại không được ai che chở nên mới bị chĩa mũi dùi vào.
Xương Trung thở dài:
- Cho nên đơn thuốc y uống mới không trị được bệnh.
- Có đôi khi nên khiêm tốn thì phải khiêm tốn.
Xương Trung biết rất rõ mấy chuyện bẩn thỉu ở Kinh Thành, hắn hỏi:
- Mẹ đoán là ai làm?
Trúc Lan hỏi ngược lại: - Thế con nghĩ là ai?
Xương Trung cầm quả táo lên cắn một miếng rồi mới đáp:
- Con đoán nhiều người lắm, Vĩnh An Quốc công phủ là một, Trác Cổ Du không tranh luận thắng Cố công tử, nếu Quốc công phủ muốn có danh tiếng thì hiển nhiên Cố Thăng đang cản đường họ. Đỗ gia là hai, mà còn nhiều người nữa lắm!
Người có lòng đố kỵ rất đáng sợ, đố kỵ có thể khiến người ta đánh mất lý trí. Biết bao người hãm hại người khác chỉ vì đố kỵ kia mà?
Trúc Lan biết là Đỗ gia làm khó Cố Thăng. Cô hỏi:
- Con quen Đỗ công tử à?
Xương Trung đáp: - Có vài lần hắn ta muốn bắt chuyện làm quen với con nhưng con không thèm để ý, người này có quan hệ tốt với những học trò nhà nghèo, gần đây kết bạn được với rất nhiều người, nghe nói còn tài trợ cho vài học trò nhà nghèo nữa.
Trúc Lan ngạc nhiên: - Còn có nhiều chuyện như vậy ư?
Xương Trung ăn táo hăng say: - Còn có Nhị hoàng tử nữa, Nhị hoàng tử cũng làm nhiều chuyện lắm.
Lúc này gã sai vặt của Xương Trung đi vào bẩm báo:
- Công tử mới vừa đi không bao lâu thì Quốc công phủ đã dẫn đại phu tới, tiểu nhân chờ thêm một lát thấy Lưu gia cũng phái người tới.
Xương Trung ra hiệu cho gã sai vặt lui xuống, nói:
- Chơi trò ban ân à? Đúng là cao tay hơn g**t ch*t.
Trúc Lan bật cười:
- Thì cũng bị con giành trước rồi.
Xương Trung lại vui vẻ:
- Toan tính cho nhiều cũng không bằng sự chân thành.
Thời gian trôi qua rất nhanh, thấm thoát đã tới ngày quán tranh tổ chức thi đấu, năm nay còn náo nhiệt hơn năm ngoái. Âu cũng là nhờ cử nhân vào kinh đi thi.
Hôm nay ở quán trạn vô cùng đông đúc, để có thể tiếp khách nên những nơi có thể tiếp đãi đều được dọn sạch. Trúc Lan cũng muốn đi góp vui, cô thay một bộ quần áo bình thường rồi hẹn Đào thị đi chung. Có Tuyết Mai theo cùng. Đám tiểu bối không cần Trúc Lan quan tâm, bọn chúng đã tự đặt chỗ sẵn rồi.
Trúc Lan và Đào thị đến sớm nên vào phòng riêng sớm, phòng riêng cũng không lớn vì được ngăn cách ra. Đào thị nhìn người đến người đi bên dưới, nói:
- Nếu không phải hôm nay đi chơi với tỷ thì ta sẽ không tới chỗ đông đúc thế này.
Trúc Lan đáp: - Đây là thú vui ở đời mà.
Đây mới gọi là lạc vào cảnh lạ chứ, ở đây không có diễn viên, ai ai cũng là người thật, cực kỳ náo nhiệt.
Đào thị bật cười:
- Ta muốn hưởng thụ cũng không có thời gian, trong tộc có quá nhiều chuyện phải làm.
- Dâu trưởng khó làm mà.
Đào thị tán đồng nhưng rất tự nguyện vì nó là thân phận, dù có bận cỡ nào thị cũng chưa từng thấy chán.
Trúc Lan nhìn xuyên qua mành trúc, cộng thêm tiếng huyên náo nên cô biết mấy vị công tử nổi danh gần đây đã tới rồi.
Đào thị thấy công tử của Quốc công phủ thì nói:
- Trước kia đúng là coi thường họ rồi.
- Lần trước cho Uông tiểu thư xem mắt có thành công không?
Đào thị cười, đáp:
- Thành công, là một người bà con cách không quá năm đời trong tộc, cũng là người có năng lực trong tộc, đã chuẩn bị đính hôn rồi. Trưởng tử của Công Bộ lang trung đấy!
Trúc Lan nói: - Chúc mừng.
Trong lúc nói chuyện, hôm nay thật sự rất náo nhiệt, Trúc Lan nhìn thấy Tứ hoàng tử, còn thấy có rất nhiều nữ quyến. Xương Trung không thấy Ngọc Văn đâu nhưng Tứ hoàng tử lại nhìn thấy, kêu:
- Biểu tỷ, chỗ bên này còn trống nè.
Ngọc Văn: - ...Tứ hoàng tử?
Tứ hoàng tử gật đầu: - Chào Biểu tỷ.
Xương Trung: "..."
Hình như vai vế của hắn mới được nâng lên thì phải?
Tứ hoàng tử vô cùng nhiệt tình, sau đó đám Ngọc Điệp chỉ có thể ngồi xuống. Liễu Nguyên Bác và Vu Việt Dương cũng tới, hai người nhìn nhau và đều thấy được vẻ giật mình ở trong mắt đối phương!
Ngọc Văn ngồi xuống, vẻ mặt khó diễn tả:
- Tứ hoàng tử cứ gọi ta là An Hòa đi thì hơn.
Đừng có gọi biểu tỷ nữa, nàng ấy thật sự không muốn làm biểu tỷ gì đó đâu. Tính ra thì Ôn Linh mới là biểu tỷ hàng thật giá thật của Tứ hoàng tử, mà vừa nghĩ như vậy… tự dưng lại muốn tìm xem Ôn Linh ở đâu. Sau đó nàng ấy đối diện với ánh mắt nén giận của Ôn Linh đang ngồi cách đó không xa!
Ngọc Văn quay đầu chỉ về phía Ôn Linh, nói:
- Tứ hoàng tử, biểu tỷ của ngài ngồi đằng trước kìa.
Tất nhiên Tứ hoàng tử cũng thấy, còn vẫy tay nữa. Nhưng sau đó thì hết!
Ôn Linh: "..."
Tức quá!
-
Ngọc Văn ngồi xuống nhìn xuống dưới lầu, những người dự thi vượt qua vòng một vào hết cả rồi, sàng lọc còn lại năm mươi người, Ngọc Văn chỉ nhìn thoáng qua đã thấy Cố công tử. Nàng ấy thì thầm hỏi tiểu thúc thúc:
- Không phải Cố công tử bị bệnh sao?
Xương Trung: "?"
Không phải cô cháu gái này chẳng thèm quan tâm chuyện gì à?
Trước đó là giải vây giúp, bây giờ còn biết Cố Thăng bị bệnh là sao!